Tôi vẫn nhớ như in cái buổi sáng hôm ấy, khi tiếng tát khô khốc vang lên giữa vỉa hè ồn ào. Bà nội tôi – bà Hòa – quỳ sụp xuống nền xi măng, má đỏ ửng in dấu bàn tay người ta. Đôi quang gánh cá rơi tõm, những con cá nục, cá cơm còn tươi rói trượt dài trên mặt đường bụi bặm. Tôi đứng cách đó không xa, tay cầm túi bánh mì, tim đập thình thịch như muốn vỡ ra. Lúc đó tôi chỉ nghĩ một điều: sao lại có thể như vậy được? Một bà lão gánh cá bán lẻ mà bị đối xử tàn tệ đến thế. Nhưng tôi không hề biết rằng, đằng sau cú tát ấy là cả một câu chuyện dài, và sự thật sau này mới khiến cả nhà tôi tan nát rồi lại gom lại từng mảnh.
Gia đình tôi sống trong con hẻm nhỏ ven biển, nhà cấp bốn chật hẹp, tường loang lổ nước mưa. Ba tôi mất sớm vì tai nạn trên biển, mẹ tôi đi bước nữa rồi cũng bỏ đi theo người khác khi tôi còn bé. Từ đó bà nội gánh hết trên vai. Ông nội tôi – ông Tư – nằm một chỗ vì bệnh phổi, ho khan suốt ngày đêm. Tôi năm nay hai mươi hai tuổi, làm thợ xây tự do, ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng đi làm, chiều về phụ bà nội lo cơm nước. Thằng em út Tí lên tám, học lớp hai, mỗi sáng bà nội phải dặn dò nó học hành cho tử tế. “Bà già rồi, chỉ mong tụi con khá lên một chút,” bà hay nói thế, giọng khàn khàn vì gió biển.
Sáng hôm đó tôi dậy sớm hơn thường lệ vì tối qua bà nội dặn mua ít bánh mì cho Tí ăn sáng. Tôi đi ngang qua khu chợ tạm trên quốc lộ thì thấy cảnh ấy. Bà nội tôi đã gánh cá từ bến cảng về từ tờ mờ sáng. Bà thức đến hai giờ khuya để chờ ghe cập bờ, xin chịu cá của ông Sáu chủ ghe. “Ông ơi, cho bà chịu ít bữa nữa, ông Tư nhà bà còn nằm viện,” bà van nài. Ông Sáu thở dài nhưng vẫn gật đầu. Bà chọn từng con cá không dập, không rách mang, gánh về nhà kho nhanh cho ông nội ăn rồi lại tất tả ra chợ.
Tôi biết bà khổ. Tiền thuốc ông nội mỗi tháng gần hai triệu, tiền học Tí, tiền điện nước, tiền gạo. Bà chỉ bán được vài trăm nghìn một buổi là mừng. Tôi hay bảo bà nghỉ đi, để tôi lo, nhưng bà lắc đầu: “Con đi làm vất vả, bà ngồi nhà buồn chết. Gánh được ngày nào hay ngày ấy.” Bà mặc áo bà ba cũ kỹ, nón lá mỏng dính, dép nhựa mòn gót, lầm lũi bước từng bước trên con hẻm ướt át. Tôi thấy mà xót nhưng không biết phải làm sao.
Khi tôi đến nơi, bà đã bày hàng dưới gốc cây dầu. Cá tươi óng ánh, bà lau từng con một như lau cho con cháu. Khách qua lại mua vài ký, bà cười tươi dù lưng đau nhức. Rồi tiếng xe công vụ vang lên. Chiếc ô tô trắng đỗ phắt, mấy người mặc đồng phục vàng bước xuống. Tôi đứng xa, ban đầu chỉ nghĩ họ kiểm tra như mọi ngày. Ai ngờ mọi thứ nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng.
“Ai cho bày bán lấn vỉa hè? Vận chuyển hàng hóa quá tải!” Giọng trung úy oang oang. Bà nội tôi run run đứng dậy, hai đầu gối đau nhức. “Dạ các chú, con chỉ gánh vai thôi mà chú…” Bà giải thích, giọng nhỏ xíu. Họ liệt kê đủ thứ: lấn chiếm, không giấy phép, quá tải. Tổng cộng hai triệu đồng. Bà nội móc túi, chỉ có hơn trăm nghìn lẻ. Bà quỳ xuống, chắp tay van xin: “Các chú thông cảm, nhà con ông bệnh, cháu đang học. Con không có tiền…”
Tôi đứng đó, tay siết chặt túi bánh mì, tim như ngừng đập. Nhưng lúc ấy tôi không hề biết rằng, đằng sau bộ đồng phục vàng chói ấy là những áp lực mà không ai nhìn thấy. Không ai trong xóm hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mọi người chỉ thấy một bà lão bị phạt nặng, bị tát, bị tịch thu hết cá.
Trung úy quát lớn, bước tới giật rổ cá. Bà nội ôm chặt lấy, không buông. Rồi cái tát ấy vang lên. Mu bàn tay cứng ngắc kèm chiếc đồng hồ kim loại quẹt ngang má bà. Nón lá bay ra, bà loạng choạng ngã dúi dụi. Má bà sưng vù, máu rỉ ra khóe miệng. Những con cá rơi vãi, nước tanh loang lổ. Tôi muốn lao tới nhưng chân như chôn cứng. Bà nội quỳ đó, hai tay run rẩy nhặt từng tờ tiền lẻ dính nước cá. Mùi tanh, mùi khói xe, mùi mồ hôi hòa quyện khiến tôi buồn nôn.
Mấy người bán hàng xung quanh cúi mặt, không ai dám lên tiếng. Bà bán rau bên cạnh thì thầm: “Bà Hòa ơi, bà có sao không?” Bà nội cười méo xẹo: “Không sao, tại bà già té chút.” Nhưng tôi biết bà đau lắm. Không chỉ đau thể xác, mà đau cái tủi nhục giữa chợ đông người. Ông nội ở nhà chắc đang chờ bà về với ít cá kho. Thằng Tí chắc đang mong bà mang bánh về. Còn tôi, thằng cháu trai trưởng thành, đứng nhìn bà bị hành hạ mà không dám làm gì.
Cảnh sát thu hết hai rổ cá bỏ vào cốp xe, nổ máy rời đi. Bà nội ngồi bệt trên tấm bạt ướt, vai run run. Tôi không nhịn được nữa, chạy tới: “Bà ơi! Cháu đây…” Bà ngẩng lên, mắt đỏ hoe nhưng cố cười: “Con mua bánh cho Tí hả? Bà hôm nay… ế cá rồi.” Tôi giúp bà gấp bạt, tay bà lạnh ngắt. Bà kể lại hết, giọng đứt quãng. Tôi nghe mà tức đến run người.
Nhưng drama không dừng lại ở đó. Chiều hôm ấy về nhà,……………………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
.
ông nội ho dữ dội vì không có cá tươi ăn. Tiền thuốc tháng này chưa có, bà nội ngồi góc nhà khóc thầm. Thằng Tí hỏi: “Bà ơi, hôm nay bà không bán được hả?” Bà vuốt tóc cháu: “Mai bà đi sớm hơn con.” Tôi nằm thao thức suốt đêm. Sáng hôm sau, tôi quyết định đăng đoạn video tôi quay lén lên mạng. Tay run run khi bấm nút. “Cú tát vào mặt bà lão bán cá” – tôi đặt tiêu đề vậy.
Video lan nhanh như lửa. Chỉ trong vài giờ đã hàng nghìn lượt xem. Bình luận phẫn nộ dồn dập. Người ta share, tag báo chí, tag công an tỉnh. Nhưng rồi mọi thứ đảo chiều. Có người nhận ra trung úy kia là con trai một cán bộ cao cấp trong tỉnh. Áp lực từ trên xuống, họ bảo bà nội vi phạm thật, bà cản trở thi hành công vụ. Báo chí địa phương đưa tin một chiều: “Bà lão bán hàng rong chống đối lực lượng chức năng.” Xóm tôi bắt đầu xì xào. Có người bảo bà tham lam bày bán lấn đường, có người bảo tôi đăng video để câu like. Ông nội tôi nghe tin, ho sặc sụa, trách bà: “Bà ơi, sao không chịu nhịn đi, giờ cả nhà mang tiếng.”
Tôi cãi nhau với ông. Bà nội ngồi giữa, nước mắt lăn dài: “Thôi con ơi, bà già rồi, chịu thôi.” Nhưng sâu thẳm, tôi biết có gì đó không đúng. Bà nội chưa bao giờ kể chi tiết về quá khứ. Bà bảo trước kia gia đình khá giả, ông nội làm thợ biển giỏi, nhưng bão tố cướp hết. Bà giấu nhiều thứ.
Đúng lúc căng thẳng nhất, khi công an phường gọi bà nội lên làm việc, khi tiền phạt hai triệu treo lơ lửng, khi thằng Tí bị bạn bè trêu “bà mày bị tát kìa”, thì sự thật bắt đầu hé lộ.
Tôi vẫn ngồi đó, tay ôm đầu, khi bà nội từ từ kể hết. Hóa ra trung úy kia không phải người xa lạ. Hắn là con trai của người bạn cũ của ông nội từ thời đi biển. Năm xưa, ông nội cứu mạng cha hắn trong một chuyến bão, nhưng sau đó vì tranh chấp tiền nong trên ghe, hai nhà cắt đứt. Cha hắn lên chức, con trai hắn thành cảnh sát, luôn mang mặc cảm phải “làm gương”. Buổi sáng hôm ấy, hắn bị chỉ đạo dẹp chợ tạm triệt để vì sắp có đoàn kiểm tra từ tỉnh về. Áp lực công việc, cộng với cái nhìn cũ về gia đình tôi, khiến hắn hành động quá tay.
Nhưng video của tôi đã lan rộng. Báo chí trung ương vào cuộc. Họ phỏng vấn bà nội. Bà không oán trách, chỉ nói: “Bà già rồi, chỉ mong các chú tha cho những người như bà.” Đoạn clip được cắt ghép, lan truyền mạnh hơn. Công an tỉnh phải vào cuộc điều tra. Trung úy kia bị tạm đình chỉ, phải đến nhà xin lỗi bà nội. Hắn quỳ xuống, giọng run run: “Bác Hòa, cháu… không biết bác là người nhà chú Tư. Cháu bị áp lực, cháu xin lỗi.”
Ông nội tôi khi ấy nằm trên giường, nghe tin thì nước mắt rơi. “Hòa ơi, xưa nay tao với cha nó cũng có ân oán. Tao không ngờ nó hành hạ mày đến vậy.” Bà nội nắm tay ông, cười buồn: “Thôi qua rồi. Cá thì mất, nhưng may mà con cháu còn.”
Tiền phạt được xóa, họ còn hỗ trợ ông nội thuốc men một thời gian. Thằng Tí được bạn bè an ủi, còn tôi thì nhận được nhiều tin nhắn động viên. Nhưng cuộc sống không trở lại như cũ. Bà nội vẫn gánh gánh, nhưng giờ bà đi sớm hơn, tránh khu vực cũ. Bà hay ngồi một mình, vuốt ve chiếc nón lá cũ, mắt nhìn xa xăm. “Bà không hận ai, chỉ tiếc cái tát ấy làm con cháu mang tiếng,” bà nói.
Tôi ngồi bên bà, cầm tay bà già nua đầy sẹo. “Bà ơi, cháu sai vì đăng video mà không nghĩ kỹ. Nhưng nếu không, biết đâu mọi thứ vẫn tiếp diễn.” Bà vuốt tóc tôi: “Con làm đúng. Chỉ là đời bà khổ, kéo theo tụi con.”
Giờ đây, mỗi sáng thức dậy, tôi vẫn thấy bà lúi húi trong bếp kho cá cho ông. Thằng Tí chạy lon ton phụ bà gánh. Xóm vẫn nghèo, chợ tạm vẫn đông, nhưng có một điều thay đổi: mọi người hay nhìn nhau nhiều hơn, hay giúp nhau hơn một chút. Còn tôi, mỗi lần đi ngang vỉa hè cũ, vẫn thấy vết nước cá loang lổ trong ký ức. Cái tát ấy không chỉ đau trên má bà, mà đau cả trong lòng tôi mãi mãi.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những nỗi đau không nói thành lời. Bà nội tôi già đi trông thấy sau chuyện đó. Ông nội ho ít hơn nhờ thuốc, nhưng ánh mắt ông lúc nào cũng buồn. Tôi học được rằng, trong gia đình này, nghèo không phải tội, nhưng đôi khi sự im lặng mới là thứ khiến mọi thứ tệ hơn. Bà Hòa cá của tôi, của cả xóm, vẫn lầm lũi gánh đời mình. Và tôi, thằng cháu trai, chỉ biết ôm bà chặt hơn mỗi ngày, hy vọng không còn những buổi sáng nào như thế nữa.
Lưu ý: Nội dung sau đây là hư cấu, được xây dựng nhằm mục đích giải trí, truyền tải thông điệp và lên án hành vi tiêu cực. Mọi nhân vật, tình huống đều mang tính minh họa, không phản ánh hay quy chụp bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực. Nội dung không cổ xúy bạo lực hoặc kích động thù hằn, mong khán giả đón nhận với tinh thần chọn lọc và tích cực.
Bài viết có ảnh: xô đẩy, tát, tranh cãi gay gắt… có thể gây khó chịu cho một số khán giả. 👉 Người xem hãy cân nhắc trước khi tiếp tục, và hiểu rằng mục đích chính là lên án hành vi lạm quyền, bảo vệ người yếu thế, chứ không kích động thù hằn





