Bữa Tιệc Họp Lớp, Gặp Lạι CҺồпg Cũ Là Tổпg Gιám Đṓc, AпҺ Ta Mỉa Maι Và Cáι Kết CҺết Lặпg….
Tôi đẩy cửa bước vào phòng VIP của nhà hàng năm sao, đồng hồ điểm đúng 7:30 tối. Không khí bên trong đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền, mùi xì gà khét lẹt và những tiếng cười giả tạo vang vọng. Đã mười năm kể từ ngày tôi cầm tấm bằng cử nhân kinh tế rời giảng đường. Họp lớp lần này, những người như tôi ngồi góc khuất, còn kẻ thành đạt thì khoe xe sang, túi hiệu, chức danh sáng loáng.
Tôi kéo ghế ở góc rèm nhung đỏ, mặc chiếc váy đen đơn giản, tóc búi gọn. Là bà mẹ đơn thân nuôi cặp song sinh giữa Sài Gòn chật chội, năm năm qua tôi đã học cách giấu kín mọi cảm xúc sau nụ cười nhẹ nhàng. Nhấp ngụm nước lọc mát lạnh, tôi lặng lẽ quan sát. Lẽ ra tôi không đến, nhưng lớp trưởng nài nỉ mãi, tôi đành thu xếp công việc để tới.
Ngay khi lớp trưởng nâng ly khai mạc, cánh cửa gỗ lim bị đẩy mạnh. Cả phòng im bặt. Nam bước vào – chồng cũ của tôi – vest xám may đo chỉnh tề, đồng hồ Patek Philippe lấp lánh dưới ánh đèn. Anh ta nhìn quanh như ông chủ lớn, ánh mắt dừng lại ở tôi. Tim tôi lỡ nhịp, một cơn đau nhói chạy dọc ngực.
Lớp trưởng lao ra nịnh nọt: “Tổng giám đốc Nam, quý hóa quá!” Nam cười nửa miệng, tuyên bố trả hết hóa đơn cho cả lớp. Đám bạn cũ bu quanh anh ta như ong vỡ tổ. Tôi ngồi yên, định lặng lẽ rời đi thì Nam quét mắt thấy tôi.
“Chà, hoa khôi lớp ta ngồi góc tối kìa. Lâu không gặp, em thay đổi nhiều đấy.” Giọng anh ta đầy mỉa mai. Cả phòng quay sang tôi. Chuyện hôn nhân cũ không ai biết, giờ anh ta muốn bêu riếu trước mặt mọi người.
Nam bước lại gần, cười lớn: “Hồi xưa kiêu ngạo lắm, giờ đơn thân năm năm vẫn không tìm được mối ngon? Hay tiêu chuẩn cao quá nên thất bại?” Tiếng cười khúc khích từ mấy cô gái ngày xưa ganh tị vang lên. Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng bình tĩnh nhưng tim đau như bị ai bóp nghẹt: “Cô đơn hay không, ít ra tôi ngủ ngon, không giật mình vì những điều không hay. Còn anh, ăn ngon mặc đẹp nhưng phải sống trong dối trá.”
Sắc mặt Nam tái mét. Anh ta bước tới chặn đường tôi. Không khí căng như dây đàn sắp đứt. Nhưng đúng lúc đó…………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Cánh cửa phòng VIP bị đẩy bung lần nữa. “Mẹ ơi! Mẹ Thương ơi!” Hai giọng trẻ con trong trẻo vang lên khiến cả phòng nín thở. Bảo và Hân – cặp song sinh năm tuổi – chạy vào, giống hệt Nam đến rợn người. Bé trai mặc sơ mi caro dắt em gái váy công chúa hồng. Cả ba mươi người trong phòng chết lặng.
Hân nhào thẳng vào lòng tôi, giọng nũng nịu: “Mẹ, tụi con đợi cô Lan lâu quá, nhớ mẹ kinh khủng!” Bảo bám chặt vạt váy tôi, đôi mắt cảnh giác nhìn Nam. Tôi ôm hai con vào lòng, nước mắt cay xè trào ra khóe mi nhưng tôi cố kìm nén. Cái ôm ấm áp của chúng khiến nỗi đau năm năm trước ùa về như sóng dữ. Nam hóa đá, run bần bật, giọng khản đặc đến mức lạc đi: “Đây… là con của ai?”
Tôi đứng thẳng người, giọng kiên định dù tim đập thình thịch: “Giới thiệu với tổng giám đốc Nam, đây là hai con tôi. Chúng năm tuổi rồi.” Nam lùi lại một bước, suýt ngã vì sốc. Sự giống nhau không thể chối cãi. Tiếng xì xầm nổ ra khắp phòng. Tôi kéo con lùi lại, giọng lạnh lùng: “Chúng mang họ tôi. Giấy khai sinh không có tên cha.”
Nam lắp bắp, mặt trắng bệch: “Tại sao em không nói anh biết em mang thai?” Tôi gạt tay anh ta ra, nỗi đau xé lòng khiến giọng tôi run run: “Để làm gì? Để cản đường thăng tiến của anh sao? Anh yên tâm, tôi tự đẻ, tự nuôi. Anh chẳng liên quan gì nữa.” Bảo cau mày, chỉ tay vào Nam: “Mẹ, ông chú này là ai? Con không thích chú ấy.” Cái gọi “ông chú” như nhát dao chí mạng. Nam trắng bệch, bám chặt mép bàn để không ngã.
Tôi nắm tay hai con, dứt khoát quay lưng rời đi, bỏ lại anh ta run rẩy và ánh mắt bàng hoàng của ba mươi người bạn cũ. Nước mắt tôi lăn dài trên má khi ra đến cửa, nhưng tôi lau vội. Sự xuất hiện của Bảo và Hân tối nay đã châm ngòi quả bom. Kẻ từng đạp tôi xuống bùn sẽ phải đối mặt với chính sai lầm của mình.
Ba ngày sau, tôi đổi sim, chặn mọi liên lạc. Nhưng Nam vẫn tìm ra trường mầm non. Chiếc Mercedes đen đậu trước cổng, anh ta cầm đồ chơi đắt tiền dụ con. Tôi lao đến, tim đau nhói: “Anh đang làm gì vậy?” Nam van xin, hứa cho con học trường quốc tế, ở biệt thự. Tôi cười lạnh, giọng nghẹn ngào vì tức giận: “Anh nghĩ tiền mua được tình cảm của con? Chúng sẽ gọi mẹ kế là mẹ sao? Đừng mơ nữa.”
Anh ta đe dọa kiện. Tôi đáp lại, giọng kiên quyết: “Kiện đi. Báo chí sẽ biết tổng giám đốc ruồng bỏ vợ mang thai đôi để cưới con gái chủ tịch.” Nam tái mét, bỏ đi trong im lặng.
Tối đó, Mỹ Lệ – vợ anh ta – gọi điện mắng chửi. Tôi ghi âm lại, đáp lạnh lùng: “Chị giữ chồng chị đi, đừng để hắn bén mảng gần con tôi.” Tôi không phải bà mẹ đơn thân tay trắng. Năm năm qua, tôi lặng lẽ xây dựng Vinacorp ẩn danh, nắm 40% cổ phần, là đối tác then chốt của tập đoàn Hưng Thịnh nhà Mỹ Lệ. Tôi ra lệnh cho anh Luật đóng băng lô hàng đá cẩm thạch, kích hoạt điều khoản bất khả kháng.
Sáng hôm sau, Mỹ Lệ và Nam ép tôi xét nghiệm ADN. Kết quả 99,99%. Tôi đưa bản cam kết: Nam từ bỏ hoàn toàn quyền làm cha, nếu vi phạm sẽ mất hết cổ phần. Mỹ Lệ ép chồng ký. Tôi giẫm nát tờ cheque 500 triệu cô ta ném xuống bàn, cảm giác hả hê xen lẫn nỗi buồn man mác.
Rồi tôi lột bỏ lớp vỏ bọc, ngồi vào ghế chủ tịch Vinacorp. Nam bước vào phòng họp, sụp đổ hoàn toàn khi nhận ra sự thật. Tôi ký quyết định chấm dứt hợp đồng, chuyển toàn bộ hàng cho đối thủ. Tập đoàn Hưng Thịnh lao đao, Nam bị tước chức, bị vợ đuổi khỏi nhà.
Đêm mưa tầm tã, Nam đập cửa nhà tôi van xin, giọng khản đặc vì tuyệt vọng. Tôi bật lại đoạn ghi âm cũ, đáp: “Anh chỉ yêu tiền. Cút đi.” Anh ta bỏ Sài Gòn, về quê mở một tiệm nhỏ.
Ba tháng sau, tôi kể cho con nghe sự thật một cách nhẹ nhàng ở công viên xanh mát. Bảo nhìn tôi, giọng non nớt: “Con không cần ba, con có mẹ là đủ.” Hân ôm chặt tôi. Nước mắt tôi rơi lã chã, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc và bình yên.
Bây giờ, tôi vẫn lái xe máy cũ đưa con đi học mỗi sáng, nấu cơm chiều, kể chuyện trước khi ngủ. Vinacorp do anh Luật điều hành, tôi chỉ cố vấn từ xa. Cuộc sống bình dị nhưng trọn vẹn. Nam từng nghĩ bỏ rơi tôi là bước đi thông minh. Giờ anh ta mất tất cả. Tôi không hả hê, chỉ thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Sài Gòn lại mưa rơi lất phất. Tôi ngồi ban công, nghĩ về đêm mưa năm xưa khi biết tin mang thai đôi mà anh ta bỏ đi. Đau đớn đã qua. Tôi không còn là cô gái khóc dưới mưa nữa. Tôi là Trần Hoài Thương – người mẹ mạnh mẽ, người phụ nữ đã tự xây dựng vương quốc của riêng mình. Và không ai có thể cướp đi nữa.





