“Coп traι tȏι mua пҺà 3 tỷ rồι ƌóп Ьṓ mẹ vợ ƌếп ở cùпg. Một Һȏm tȏι lȇп cҺơι ƌúпg gιờ cơm tṓι, coп traι lιḕп to tιếпg: ‘Sao Ьṓ lȇп mà kҺȏпg пóι trước vớι coп?’”

“Coп traι tȏι mua пҺà 3 tỷ rồι ƌóп Ьṓ mẹ vợ ƌếп ở cùпg. Một Һȏm tȏι lȇп cҺơι ƌúпg gιờ cơm tṓι, coп traι lιḕп to tιếпg: ‘Sao Ьṓ lȇп mà kҺȏпg пóι trước vớι coп?’”

Nguyễn Văn Tâm, 68 tuổi, sống ở một làng quê ven sông Lam. Nơi ấy, trẻ con vẫn thả diều mỗi chiều, người già thong thả chẻ tre làm giàn mướp.

Sau khi vợ mất sớm, ông một mình gà trống nuôi con trai là Nam ăn học nên người. Ông không tái hôn, dành trọn tình thương cho đứa con trai duy nhất, mong một ngày nó thành đạt, có nhà ở Hà Nội, có vợ hiền con ngoan.

Mười năm sau, ước nguyện thành sự thật. Nam – giờ là kỹ sư công trình – cưới vợ là Hoa, một cô giáo tiểu học hiền lành. Hai vợ chồng mới mua được căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông. Khi nghe tin ấy, ông Tâm mừng rơi nước mắt. Lần đầu tiên lên Thủ đô, ông bối rối trước thang máy, tay run run ôm mớ quà quê: bắp ngô nếp, chục quả trứng gà ta và chai rượu nếp.

Nhưng chính bữa cơm tối hôm ấy, mọi thứ trong lòng ông như vỡ vụn.

Hôm đó, ông Tâm không báo trước. Ông nghĩ: “Con trai mình, máu mủ ruột rà, cần gì phải khách sáo?”

Xe khách cập bến lúc 5 giờ chiều. Ông bắt xe ôm thẳng tới khu chung cư. Cửa vừa mở, Hoa thoáng giật mình khi thấy ông. Nam từ trong phòng bước ra, thoáng chột dạ rồi cao giọng:

– Sao bố lên mà không nói trước với con? Giờ này đang giờ cơm, lỡ bọn con bận thì sao?

Ông Tâm cười gượng, lí nhí:

– Ờ… bố tiện đường nên lên thăm. Có ít ngô với trứng quê…

Hoa lịch sự mời ông vào. Mâm cơm được dọn vội, chỉ có ba món đơn giản: canh rau dền, thịt kho, trứng rán. Không khí im lặng lạ thường. Nam chăm chú bấm điện thoại, Hoa ăn ít rồi vào phòng với con. Ông Tâm ngồi trơ trọi, nhai miếng cơm nhạt nhẽo, lòng nặng trĩu.

Tối đó, ông được xếp cho một tấm đệm nằm ngoài phòng khách, sát cửa ra ban công. Căn hộ chật, ông biết nên không than phiền. Nhưng cả đêm ông không ngủ được. Phần vì lạ chỗ, phần vì câu nói của Nam cứ vang lên như một cú tát âm thầm: “Sao bố lên mà không nói trước?”

Gần 2 giờ sáng, ông dậy đi vệ sinh. Vừa đi ngang qua phòng ngủ của vợ chồng Nam, ông vô tình nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra.

– Anh thấy chưa? Em nói rồi mà. Bố anh mà lên là phiền phức lắm. Nhìn ông ấy quê mùa, khách tới nhà còn tưởng mình ở nông thôn mới ra. Giọng Hoa nhỏ nhưng rõ ràng.

– Ừ, mai để anh nói bố về sớm. Ở lâu lại mệt. Nhà này đâu có rộng. Giọng Nam thở dài.

Tim ông Tâm nhói lên. Ông khẽ lùi bước, tựa lưng vào tường, bàn tay run rẩy bám chặt thành ghế.

Trời sáng, ông dậy từ 5 giờ, lặng lẽ gấp chăn, xếp đồ. Không muốn làm phiền ai, ông tự gọi xe ôm xuống bến xe. Căn nhà phía sau vẫn khép kín, không ai hay biết ông đã rời đi.

Trên xe khách về quê, ông Tâm ngồi gần cửa sổ. Trời Hà Nội mù sương, ông nhìn mông lung, mắt đỏ hoe. Từng giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào nếp nhăn của tuổi già – của những năm tháng hy sinh mà giờ đây hóa ra chỉ là… vô hình.

Điện thoại rung lên. Là Nam.

– Bố đang ở đâu đấy ạ?

– Bố về rồi.

– Sao bố không đợi con dậy? Bố giận con à?

Ông Tâm không trả lời. Bên kia đầu dây, Nam im lặng một lúc rồi bất ngờ cất tiếng, giọng run run:

– Bố… con xin lỗi. Con không ngờ mình lại nói vậy. Con… con chỉ sợ Hoa khó chịu thôi. Nhà chật, con cái còn nhỏ, con bận công việc… Nhưng con sai rồi. Bố về quê an toàn chưa ạ? Con sẽ lên thăm bố vào cuối tuần này.

Ông Tâm nhìn ra cánh đồng lúa đang trôi ngược về phía sau, giọng khàn đặc:

– Con không cần lên. Bố về nhà rồi, ở đây rộng lắm. Con lo cho vợ con và cháu đi. Bố già rồi, không muốn làm phiền ai nữa.

Nam cố gắng nói gì đó, nhưng ông Tâm đã cúp máy. Ông tắt luôn điện thoại, tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại.

Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi.

Ông nhớ lại những năm tháng một mình chèo chống, làm đủ nghề để lo cho Nam ăn học. Những đêm thức trắng may áo ấm cho con, những buổi chợ bán rau sớm để dành tiền đóng học phí. Tất cả chỉ vì mong con có cuộc sống tốt hơn.

Giờ con đã có nhà, có vợ, có con. Còn ông – người cha già – lại trở thành “người quê mùa”, trở thành gánh nặng, trở thành thứ cần phải “nói trước” mới được lên thăm.

Xe chạy qua cầu sông Lam, ông Tâm mở mắt nhìn về làng quê mình. Khói bếp chiều đang bay lên từ những mái nhà tranh. Tiếng trẻ con cười đùa vang vọng.

Ông khẽ mỉm cười buồn.

Về đến nhà, ông không bật đèn. Ông ngồi một mình ngoài hiên, nhìn ra khoảng sân đất đỏ quen thuộc. Bên tai vẫn vang vọng câu nói của con trai:

“Sao bố lên mà không nói trước với con?”

Ông Tâm thở dài, thì thầm một mình:

“Con ơi… bố chỉ muốn lên thăm con thôi. Bố đâu cần gì nhiều… Chỉ cần con coi bố là bố, chứ không phải là… khách.”

Gió sông Lam thổi mát rượi. Ông Tâm ngồi đó rất lâu, cho đến khi bóng tối bao trùm lấy ngôi nhà nhỏ ven sông.

Câu chuyện chưa kết thúc, nhưng nỗi đau của người cha già thì đã quá đủ.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!