*Cuối cùng anh cũng được tự do rồi*

*Cuối cùng anh cũng được tự do rồi*
Tôi tên Thanh An. Bảy năm trước, tôi bước vào nhà họ Vũ với tất cả hy vọng của một cô gái 22 tuổi. Tôi tin rằng chỉ cần yêu đủ nhiều, nhẫn nhịn đủ lâu, một ngày nào đó Vũ Minh Khang sẽ quay đầu nhìn tôi.
Tôi từng học nấu món canh chua cá lóc suốt cả tháng chỉ vì anh khen ngon một lần. Từng mua ba bộ áo dài trắng vì anh thuận miệng nói thích. Từng thức trắng đêm thay khăn lạnh khi anh sốt cao. Tôi sống như một cái bóng biết thở – biết chờ cửa, biết cười trong bữa tiệc, biết im lặng trước những điều không nên im lặng.
Bảy năm, tôi gửi cho anh 3652 tin nhắn. Anh trả lời chưa đến 100 câu.
Tối hôm kỷ niệm bảy năm cưới, tôi dậy từ sớm. Tôi tự tay xuống bếp nấu thịt kho trứng, hầm canh gà hạt sen, cắm bình hoa ly trắng, mặc chiếc váy anh từng khen hợp với tôi. Tôi chờ từ 4 giờ chiều đến 8 giờ tối. Thịt kho hâm lại ba lần. Canh đổi màu. Hoa ly bắt đầu rũ.
Đến 8 giờ 03 phút, trợ lý của anh gửi một bức ảnh. Minh Khang đang ôm eo Trà Mi trên boong du thuyền Phú Quốc. Phía sau là biển xanh và hoàng hôn đỏ rực.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu, rồi đổ nồi thịt kho vào thùng rác. Nước sốt bắn lên chiếc váy trắng loang thành những vệt nâu đỏ. Lúc ấy tôi không khóc. Tôi chỉ cảm thấy trong lòng có thứ gì đó vừa chết hẳn.
Tôi lên phòng lấy vali, xếp quần áo, giấy tờ, cuốn sổ kết hôn. Chiếc nhẫn cưới tôi bỏ lại trong ngăn kéo. Khi kéo vali xuống nhà, bác Phúc – quản gia già – chặn tôi lại, mắt đỏ hoe:
“Mợ thật sự muốn đi sao?”
Tôi cười. “Dạ. Con mệt rồi ạ.”
Tôi đưa chìa khóa cho bác. “Nếu anh ấy hỏi, bác nói với anh ấy rằng tôi chúc anh ấy được tự do.”
Rồi tôi lái xe ra khỏi cổng. Qua gương chiếu hậu, căn biệt thự lùi dần về phía sau. Tôi biết từ giây phút ấy, cuộc đời tôi đã bước sang một hướng khác.
Tối hôm đó, khi xe ra đến quốc lộ, tay tôi run đến mức không giữ nổi vô lăng. Trời tháng Bảy oi bức, nhưng lòng tôi lạnh như vừa ngâm trong nước đá. Điện thoại sáng lên liên tục. Tôi tắt máy, ném sang ghế phụ, bật radio thật lớn. Như thể chỉ cần âm thanh đủ ồn, tôi sẽ không còn nghe thấy tiếng tim mình nứt vỡ.
Tôi chạy thẳng về căn nhà cũ của mẹ ở Đà Lạt. Căn nhà nằm trên con dốc nhỏ, trước sân trồng hoa cẩm tú cầu, phía sau có dàn mướp đã già. Mẹ mất ba năm trước, nhưng tôi vẫn thuê người quét dọn định kỳ. Tôi từng nghĩ đó là nơi để thỉnh thoảng về tránh mệt. Không ngờ có ngày tôi phải trốn về đây như một kẻ thất bại.
Đêm đầu tiên, tôi ngồi dưới hiên nhà đến gần sáng. Sương xuống dày, thấm ướt cả vạt áo. Tôi nhớ lại ngày 22 tuổi, ôm giấc mơ ngây thơ bước vào nhà họ Vũ. Tôi từng tin chỉ cần mình đủ hiền, đủ nhẫn nại, đủ yêu thương, một ngày nào đó Minh Khang sẽ quay đầu nhìn tôi.
Nhưng đêm ấy, ngồi một mình giữa mùi đất ẩm và tiếng gió lùa qua tán thông, tôi hiểu ra một điều rất đau: Người không yêu mình, mình có cố đến mấy cũng vô ích.
Một người phụ nữ có thể chịu cực, chịu khổ, chịu thiệt, nhưng không thể cả đời sống trong cảnh bị xem như món đồ trang trí trong nhà.
Gần sáng, điện thoại có pin trở lại. Tin nhắn đầu tiên là của………………………………………………………..
luật sư: “Hồ sơ ly hôn đã chuẩn bị xong. Khi nào chị cần, tôi sẽ gửi đi.”
Tôi nhìn thật lâu, rồi gõ một chữ: **Gửi.**
Trưa hôm sau, Đà Lạt có nắng. Nắng mỏng như tơ rơi lặng lẽ trên mái ngói cũ và dàn hoa giấy trước hiên. Tôi mở hết cửa sổ để gió lạnh lùa vào nhà, rồi dọn dẹp từng góc nhỏ.
Căn nhà này mẹ để lại cho tôi trước khi mất. Từ ngày lấy chồng tôi hiếm khi về. Không phải vì bận, mà vì mỗi lần về đây tôi lại thấy mình đối lập quá rõ với cô gái từng sống trong căn nhà này.
Bây giờ đứng trước gương trong phòng cũ, tôi chỉ thấy một người phụ nữ gầy đi, mắt thâm quầng, nụ cười đã tắt từ rất lâu.
Bảy năm qua, tôi sống như một cái bóng biết thở.
Đúng 1 giờ chiều, luật sư Hưng gọi lại: “Em chắc chứ?”
Tôi đứng bên bồn rửa tay, giọng bình tĩnh: “Em chắc.”
Nếu gửi hồ sơ đi, chuyện sẽ không còn đường lùi. Tôi cười nhạt: “Em lùi suốt bảy năm rồi anh.”
Đầu dây bên kia im vài giây. “Được. Anh sẽ cho người chuyển hồ sơ đến công ty Vũ gia vào sáng mai.”
Tôi siết chặt điện thoại. “Anh giúp em thêm một việc. Em muốn kiểm tra toàn bộ tài sản phát sinh sau hôn nhân.”
Giọng anh trầm xuống: “Em nghi có chuyện?”
“Không phải nghi. Em chỉ muốn nhìn cho rõ lần cuối.”
Tôi cúp máy rồi ngồi xuống ghế. Những hình ảnh rời rạc bắt đầu nối lại: chiếc vòng kim cương Trà Mi đeo trong tiệc cuối năm, căn hộ cao cấp cô ta khoe với bạn bè, chiếc xe mới nhận cách đây hai tháng… Khi ấy tôi vẫn cố tự dối mình rằng chắc chỉ là quà tặng hay tài sản riêng. Bây giờ nghĩ lại, tôi chỉ thấy buồn cười.
Chiều xuống rất chậm. Tôi nấu một nồi cháo nhỏ, ăn được vài muỗng rồi bỏ. Ngồi một mình trong căn bếp có mùi gỗ cũ, tôi bỗng nhớ những bữa cơm ở nhà họ Vũ. Bàn ăn dài, đèn trùm sáng, món nào cũng tinh tươm, chỉ có tôi là lạc lõng.
Có những tối tôi ngồi đợi đến 10 giờ, thức ăn nguội ngắt, cuối cùng nhận được tin nhắn ngắn ngủi: “Anh bận.” Hoặc tệ hơn: “Khỏi chờ.”
Khoảng 8 giờ tối, chuông cửa vang lên. Tôi tưởng bác Phúc tìm đến, nhưng khi mở cửa, người đứng dưới mái hiên lại là Hoài Nam – người bạn đại học từng thầm thích tôi từ ngày xưa.
Anh mặc áo khoác sẫm màu, tóc ướt vì mưa, trên tay cầm túi giấy còn bốc khói. Cháo nóng và thuốc cảm.
Tôi sững người: “Sao anh biết em ở đây?”
Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa giận vừa xót: “Em tưởng em biến mất là không ai tìm được chắc?”
Tôi nghiêng người cho anh vào nhà. Hoài Nam đặt túi giấy lên bàn, rồi kéo ghế giúp tôi. “Ăn đi.”
“Em không đói.”
“Không đói cũng phải ăn.”
Tôi cúi đầu. Quá lâu rồi không có ai nói với tôi bằng giọng chắc chắn như thế.
Ăn được vài muỗng, mắt tôi bắt đầu nóng. Hoài Nam nhìn tôi thật lâu rồi khẽ nói: “Thanh An, em muốn khóc thì cứ khóc.”
Cái tên “Thanh An” khiến ngực tôi nhói lên. Từ ngày mẹ mất, không còn ai gọi tôi như thế nữa. Chỉ có Hoài Nam còn nhớ tôi từng là cô gái tên Thanh An.
Tôi đặt muỗng xuống. Nước mắt rơi xuống bát cháo lúc nào không hay. Tôi quay mặt đi, định lau thật nhanh nhưng càng lau càng chảy. Cuối cùng tôi đành cúi xuống ôm mặt khóc, một trận khóc rất dài, rất lặng.
Hoài Nam không dỗ, cũng không hỏi. Anh chỉ đẩy hộp khăn giấy về phía tôi rồi ngồi yên chờ.
Mãi một lúc sau tôi mới nói được: “Em nộp đơn ly hôn rồi.”
Anh đáp ngay: “Tốt.”
Tôi ngước lên. Anh không hỏi em còn yêu anh ta không sao?
Hoài Nam im lặng vài giây. “Anh chỉ quan tâm em còn đau đến mức nào.”
Tim tôi run lên. Tôi cắn môi: “Em không biết mình còn xứng đáng được đối xử tốt không.”
Hoài Nam nhìn thẳng vào mắt tôi: “Đừng lấy lỗi của người khác để phạt bản thân mình.”
Tôi lặng người. Chưa bao giờ Minh Khang nói với tôi một câu như thế.
Đúng lúc ấy, điện thoại tôi rung lên – số lạ. Đầu dây bên kia là giọng nữ: “Chị Thanh An phải không? Em là Thu, trợ lý luật sư. Hồ sơ đã chuyển đến Vũ gia rồi, nhưng anh Minh Khang không ký. Anh ấy nói sáng mai sẽ lên Đà Lạt gặp chị.”
Tôi siết chặt điện thoại. Tôi biết đêm nay là khoảng lặng cuối cùng.
Ngoài hiên, mưa mỗi lúc một dày. Tôi ngẩng lên nhìn màn đêm mờ xương, biết rất rõ rằng cánh cửa mình vừa đóng lại, ngày mai sẽ bị người ấy tự tay đập mở.
Đêm đó tôi gần như thức trắng. Mưa gõ lên mái ngói từng nhịp nặng nề. Hoài Nam ngồi ngoài phòng khách đến nửa đêm mới đứng dậy. Trước khi về, anh đặt chìa khóa xe lên bàn: “Nếu sáng mai em không muốn gặp Minh Khang thì cứ đi tạm sang nông trại ở ngoại ô.”
Tôi nhìn chiếc chìa khóa rồi lắc đầu: “Trốn lần này thì còn lần sau. Có những chuyện càng đau càng phải nhìn thẳng.”
6 giờ sáng, sương phủ trắng con dốc trước nhà. Tôi vừa pha xong ấm trà thì nghe tiếng phanh gấp ngoài cổng.
Vũ Minh Khang đẩy cửa bước vào. Áo sơ mi nhăn nhúm, mắt đỏ, cằm lún phún râu. Chưa bao giờ tôi thấy anh nhếch nhác như vậy.
Anh đứng giữa sân nhìn tôi: “Thanh An…”
Tôi không mời anh vào. “Anh về đi.”
Minh Khang siết chặt tập hồ sơ trong tay: “Em giỏi thật. Bỏ đi ba ngày, nộp đơn ly hôn, không cho anh cơ hội giải thích.”
Tôi bật cười: “Giải thích chuyện gì? Giải thích vì sao anh đi Phú Quốc với Trà Mi đúng ngày kỷ niệm cưới, hay giải thích vì sao bảy năm qua anh để em sống như người ở nhờ trong cuộc hôn nhân của chính mình?”
Anh bước lên một bậc thềm: “Chuyện Phú Quốc là công việc.”
Tôi nhìn thẳng vào anh: “Công việc phải ôm eo nhau trên du thuyền à?”
Môi anh mím lại. “Anh đã chấm dứt với cô ấy rồi.”
Tôi thấy buồn cười: “Anh chấm dứt với cô ấy khi nào? Tối qua?”
Tôi gật đầu: “Vậy còn bảy năm trước, anh bắt đầu lại với cô ấy khi nào?”
Câu hỏi ấy làm anh khựng lại. Anh hạ giọng: “Anh biết anh sai.”
Tôi cắt ngang: “Không. Anh không biết. Nếu anh biết, anh đã không để đến tận lúc em rời đi mới chạy đến đây. Trong đầu anh, em luôn ở đó, luôn chờ, luôn tha thứ. Anh tưởng chỉ cần anh quay đầu, em sẽ đứng nguyên tại chỗ.”
Minh Khang nhìn tôi rất lâu rồi đặt tập hồ sơ xuống bàn đá ngoài hiên. “Anh không ký.”
Tôi đáp ngay: “Không ký thì ra tòa.”
Anh nhíu mày: “Em nhất định phải làm đến mức này sao?”
Tôi bật cười thành tiếng: “Người đẩy mọi thứ đến mức này là anh, nhưng người bị hỏi ngược lại luôn là tôi. Suốt bảy năm, mỗi lần Trà Mi xuất hiện, người phải lủi bước vẫn là tôi.”
Tôi bước tới, cầm tập hồ sơ lên, lật đến trang cuối: “Anh nhìn đi, đây là chữ ký của em. Em ký mà tay không run chút nào. Anh biết vì sao không? Vì em đã đau đủ rồi.”
Anh đưa tay định giữ lấy cổ tay tôi: “Thanh An, nghe anh nói một lần thôi.”
Tôi lùi lại: “Em nghe anh suốt bảy năm rồi. Toàn là những câu em không muốn nghe.”
Đúng lúc ấy, cổng sắt mở ra. Hoài Nam bước vào, trên tay cầm túi bánh mì nóng và hộp sữa đậu. Anh nhìn Minh Khang, ánh mắt lạnh hẳn đi, nhưng giọng vẫn điềm tĩnh: “Tôi đến không đúng lúc à?”
Minh Khang quay phắt lại: “Anh đến đây làm gì?”
Hoài Nam đặt đồ ăn lên bàn, đứng cạnh tôi: “Mang đồ ăn sáng cho cô ấy.”
Sắc mặt Minh Khang đổi hẳn: “Bảy năm qua, anh chưa từng hỏi tôi ăn sáng hay chưa, vậy mà chỉ cần thấy một người đàn ông khác chăm tôi, anh lại nổi điên.”
Anh gằn giọng: “Đây là chuyện của vợ chồng tôi.”
Hoài Nam cười nhạt: “Sắp không còn là vợ chồng nữa rồi.”
Minh Khang lao tới, nắm cổ áo Hoài Nam: “Anh tránh xa cô ấy ra.”
Tôi quát lên: “Vũ Minh Khang!”
Cả hai cùng khựng lại. Tôi bước đến gỡ tay anh khỏi áo Hoài Nam: “Anh muốn làm ầm ở đây để làm gì? Chứng minh anh biết ghen à? Anh có tư cách gì?”
Minh Khang nhìn tôi, ánh mắt chấn động, anh nói khẽ: “Em thay đổi rồi.”
Tôi gật đầu: “Phải. Vì em không còn yêu anh theo cách cũ nữa.”
Câu nói vừa dứt, gương mặt anh tái đi. Anh lùi nửa bước như vừa bị ai đấm thẳng vào ngực.
Điện thoại tôi rung. Luật sư Hưng gửi một tin nhắn ngắn: “Tài liệu đã có, chiều nay gặp.”
Tôi ngẩng lên nhìn Minh Khang: “Chiều nay em xuống thành phố. Nếu anh còn chút tự trọng, anh nên chuẩn bị tinh thần cho buổi nói chuyện tiếp theo. Lần này không chỉ là ly hôn.”
Anh nhíu mày: “Ý em là sao?”
Tôi khép tập hồ sơ lại: “Anh sẽ sớm biết.”
Tôi quay vào nhà. Sau lưng tôi, giọng Minh Khang vang lên thấp mà khàn: “Thanh An, anh không muốn mất em.”
Tôi dừng lại hai giây: “Muộn rồi.”
Tôi bước tiếp không quay đầu. Nhưng ngay khi cánh cửa khép lại, tôi phải vịn vào tường mới đứng vững. Nói ra được hai chữ ấy không dễ. Cắt bỏ một người từng là cả thanh xuân của mình đau như tự tay bóc lớp da đã liền sẹo.
Ngoài sân, tôi nghe tiếng xe nổ máy rồi lao đi khỏi con dốc. Hoài Nam quay sang tôi: “Em ổn chứ?”
Tôi thở ra thật chậm: “Chưa chết được.”
Anh đưa cho tôi ly nước ấm: “Vậy thì sống cho tử tế với bản thân.”
Từ hôm nay, tôi cầm ly nước, bên ngoài mây xám vẫn phủ kín bầu trời, nhưng ở một góc xa, nắng rạch một đường qua từng lớp xương dày. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi tin có những cánh cửa khép lại không phải để kết thúc, mà để mình bước sang một đời khác.
**Kết thúc**
Câu chuyện kết thúc ở đây. Đây là phiên bản rút ngắn nhưng vẫn giữ trọn hồn: nỗi đau của người vợ bị coi thường, hành trình thức tỉnh, sự hỗ trợ lặng lẽ của Hoài Nam, và sự thay đổi muộn màng của Minh Khang.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!