Chồng Đẩy Đơn Ly Hôn Trước Mặt Mẹ Và Em Gái – Tôi Ký Không Một Giọt Nước Mắt, 24 Giờ Sau Anh Quỳ Xin Quay Lại

Chồng Đẩy Đơn Ly Hôn Trước Mặt Mẹ Và Em Gái – Tôi Ký Không Một Giọt Nước Mắt, 24 Giờ Sau Anh Quỳ Xin Quay Lại

Tôi tên Mai, một người phụ nữ đã sống suốt 5 năm như một cái bóng trong căn nhà của gia đình chồng. Tối hôm đó, bữa cơm gia đình vẫn diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt quen thuộc. Tôi lúi húi dưới bếp từ lúc 6 giờ chiều, cẩn thận nhặt từng cọng rau, thái từng miếng thịt sao cho vừa mắt mẹ chồng nhất. Mẹ chồng tôi – bà Cúc – vốn là người kỹ tính và trọng hình thức. Từ ngày Huy, con trai bà, lên chức trưởng phòng kinh doanh của một công ty bất động sản có tiếng, bà mặc nhiên coi gia đình mình thuộc hàng danh giá. Còn tôi, trong mắt bà mãi mãi chỉ là đứa con gái xóm liều làm nghề thu ngân siêu thị với mức lương ba cọc ba đồng, được bước chân vào nhà này là một phúc phần lớn lao.

Tôi bưng bát canh cá nấu chua lên bàn, hơi nóng tỏa ra nghi ngút nhưng không xua tan được cái lạnh lẽo giữa những con người ngồi quanh mâm. Bà Cúc gắp một miếng cá lật qua lật lại rồi bỏ xuống bát cái rụp, nhếch mép buông một câu xách mé thường ngày: “Thịt cá bở bục ra thế này thì ăn uống cái nỗi gì? Đồ rẻ tiền mua ở mấy cái chợ sếp có đun nấu kiểu gì cũng không nuốt trôi được.” Hoa, cô em chồng, ngồi cạnh cũng hùa theo mẹ, vừa bấm điện thoại vừa mím môi cười nhạt: “Mẹ nó thế cũng bằng thừa. Chị Mai quen kiểu sống tằn tiện ở cái xóm lao động nghèo ấy rồi, làm sao mà hiểu được phong cách của người có tiền.” Từng lời nói của Hoa như những mũi kim đâm vào lòng tôi. Tôi liếc nhìn Huy, người đàn ông tôi đã dành trọn 5 năm thanh xuân để chăm sóc, lúc này đang cắm mặt vào bát cơm, tuyệt nhiên không nói một lời bảo vệ vợ. Sự im lặng của anh ta chính là sự đồng tình tàn nhẫn nhất.

Bỗng nhiên, Huy đặt bát cơm xuống bàn, rút từ chiếc cặp da bên cạnh ra một tập giấy. Bàn tay anh ta hơi run, nhưng gương mặt cố giữ vẻ lạnh lùng. Anh đẩy tập giấy về phía tôi: “Em đọc kỹ rồi ký vào. Anh cảm thấy cuộc hôn nhân này không thể tiếp tục được nữa.” Tờ giấy trắng tinh in dòng chữ in hoa đập nét: Đơn xin l/y hôn. Bà Cúc và Hoa trố mắt nhìn, nhưng ngay sau đó khóe môi bà Cúc khẽ nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Họ đang chờ đợi cảnh tôi khóc lóc ỉ ôi, qu/ỳ gối van xin. Nhưng họ đã nhầm.

Tôi nhìn tờ đơn l/y hôn, rồi nhìn thẳng vào mắt Huy. Tôi thấy sự bối rối thoáng qua trong đáy mắt kẻ phản bội. Huy tưởng tôi không biết chuyện anh ta đã qua lại với Lan – cô tiểu thư con nhà giàu vừa đi du học về. Những tin nhắn mùi mẫn lúc nửa đêm, vết son lạ trên cổ áo, mùi nước hoa đắt tiền vương vãi. Tôi biết hết. Chỉ là tôi cố giữ cái vỏ bọc gia đình này vì lời dạy của người cha quá cố rằng phụ nữ có chồng thì phải biết vun vén, nhẫn nhịn. Nhưng giới hạn của sự chịu đựng đã cạn kiệt. Tờ đơn l/y hôn này không phải là bi kịch, nó là sự giải thoát.

Tôi không rơi một giọt nước mắt nào. Tôi cầm lấy chiếc bút, đọc lướt qua phần tài sản – chẳng có gì đáng giá – rồi ký đánh xẹt một cái, rõ ràng dứt khoát. Chữ ký của tôi chưa bao giờ ngay ngắn và mạnh mẽ đến thế. Tôi đẩy tờ đơn trả lại trước mặt Huy, thản nhiên nói: “Anh giữ lấy, ngày mai mang nộp ra tòa. Tôi sẽ dọn đồ đi ngay bây giờ để trả lại không gian cho gia đình anh.” Tôi đứng dậy, bỏ lại phía sau mâm cơm đang ăn dở và ba khuôn mặt cứng đờ vì sững sờ……….

 

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

Tôi thu dọn vài bộ quần áo và giấy tờ tùy thân vào chiếc vali cũ. Những món đồ trang sức rẻ tiền Huy tặng hồi mới cưới tôi để lại cẩn thận trên bàn trang điểm. Tôi bước ra khỏi căn nhà ấy, cánh cửa sắt lạnh lẽo khép lại sau lưng, chính thức chấm dứt 5 năm thanh xuân chôn vùi trong sự khinh miệt. Bên ngoài trời đổ mưa lâm thâm, nhưng tôi không thấy rét. Từng bước chân bước đi trên con phố ướt át lại mang đến một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường. Tiếng bánh xe vali lóc cóc vang lên đều đặn như nhịp đập của một trái tim vừa được hồi sinh.

Tôi về căn nhà cấp bốn của cha quá cố ở khu lao động nghèo. Đêm đó, tôi thắp nhang cho cha, nhìn thẳng vào tấm ảnh của ông mà thì thầm: “Con xin lỗi vì đã không giữ được cuộc hôn nhân trọn vẹn như cha từng mong muốn. Nhưng con hứa từ ngày mai con sẽ không sống vì ai khác ngoài chính bản thân mình nữa.” Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Ủy ban: mảnh đất cha để lại nằm trong quy hoạch đô thị, tôi được đền bù 30 tỷ đồng. Chưa hết, tôi tìm thấy chiếc hộp gỗ của cha, bên trong là giấy chứng nhận 15% cổ phần của cha tại tập đoàn Hưng Thịnh và bức thư cha để lại, tiết lộ ông từng là người sáng lập tập đoàn.

Tôi gặp bà Trâm – em gái kết nghĩa của cha, Phó Tổng giám đốc Hưng Thịnh. Bà bàn giao lại cổ phần cho tôi, tôi trở thành cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn. Tối dạ tiệc của Hưng Thịnh, tôi gặp lại Huy, Hoa và Lan. Họ nhạo báng tôi là kẻ trà trộn. Bà Trâm xuất hiện, cúi đầu gọi tôi là “sếp”, giới thiệu tôi là cổ đông lớn thứ hai. Cả ba sững sờ. Bà Trâm cho ghi tên công ty của Huy và Lan vào danh sách đen.

Huy đến quỳ trước mặt tôi, van xin quay lại. Tôi vạch trần sự giả tạo của anh: “Nếu hôm nay tôi vẫn là cô thu ngân tay trắng bị đuổi ra khỏi nhà, liệu anh có thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một lần?” Tôi bước vào Hội đồng quản trị, đối đầu với ông Long – kẻ từng chèn ép cha tôi. Tôi phơi bày những khoản thất thoát hàng trăm tỷ trong dự án của ông ta, dùng quyền phủ quyết bác bỏ kế hoạch phát hành cổ phiếu mới. Tôi tổ chức một bữa tiệc ấm cúng với các cổ đông nhỏ, thuyết phục họ bằng sự chân thành. Tại Đại hội đồng cổ đông, tôi giành được 85% phiếu ủng hộ, chính thức trở thành Phó Tổng giám đốc thường trực.

Lan bị tôi vạch trần, cô ta quay sang vùi dập Huy, nói anh chỉ là kẻ bất tài. Huy sụp đổ hoàn toàn. Tôi gặp Huy lần cuối ở quán cà phê ngày xưa, thấy anh tiều tụy, công ty phá sản, mất nhà. Tôi không hận, chỉ khuyên anh sống tử tế từ nay. Tôi bước ra khỏi quán, khép lại quá khứ. Tôi đứng dưới ánh nắng chiều, hít một hơi thật dài, cảm nhận sự tự do tràn ngập trong lồng ngực. Quá khứ đã thực sự khép lại, và tôi đã hoàn toàn giải thoát cho chính mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!