Năm 1997, Tôi Bỏ Chín Cây Vàng Đưa Một Cô Gái Từ Tay Bọn Buôn Người Về Làm Vợ – 12 Năm Sau, Gia Đình Cô Ấy Cùng Công An Bất Ngờ Tìm Đến

Năm 1997, Tôi Bỏ Chín Cây Vàng Đưa Một Cô Gái Từ Tay Bọn Buôn Người Về Làm Vợ – 12 Năm Sau, Gia Đình Cô Ấy Cùng Công An Bất Ngờ Tìm Đến

Tôi tên Nguyễn Văn Lực, năm ấy 34 tuổi, sống cô độc ở làng đồng bãi ven sông Hồng. Cha mẹ m/ất sớm để lại căn nhà ngói cũ, mấy xào ruộng và nỗi cô đơn đeo bám mỗi bữa cơm chiều. Làng tôi, đàn ông ba mươi tư mà chưa vợ đã bị coi là trận chuyển. Người ta không ác ý, nhưng câu nào cũng chạm đúng chỗ đau. Mỗi bữa ăn, mỗi đêm về, cái bóng của tôi hắt lên vách là người duy nhất còn lại trong căn nhà ba gian.

Tôi làm nghề lái xe thuê, chở thóc, chở nhãn, chở đủ thứ hàng hóa. Suốt hơn 10 năm, tôi tích cóp được gần sáu cây vàng. Có tiền, có nhà, có sức khỏe, nhưng thiếu một người để chia sẻ mọi thứ. Nhiều đêm đi hàng về muộn, tôi tự nhóm bếp hâm nồi cá kho rồi ngồi ăn với cái bóng của mình. Chính lúc đó Trương Quốc Toàn – kẻ môi giới miệng lưỡi nhanh nhẹn, quan hệ rộng – đã nhìn ra điểm yếu nhất của tôi.

Một buổi tối cuối tháng 9 năm 1997, Toàn kéo tôi vào quán nước cạnh bến xe huyện. Hắn bảo có một m/ối vợ miền Nam, nhà nghèo, bố mẹ n/ợ n/ần, cô ấy muốn lấy chồng xa để đổi đời. Cái giá là chín cây vàng. Tôi đã bán cả khoảnh nhãn ven bãi và đàn lợn sáu con để có đủ số vàng. Dù trong lòng tôi có những bất an dâng lên – cái nhìn của cô gái, căn nhà quá im lặng, tiếng khóc từ phía sau – nhưng tôi đã chọn tin vào lời hứa của Toàn và nỗi khao khát có gia đình của chính mình.

Cô gái ấy tên Trần Thị Hạnh. Cô trẻ hơn tôi khá nhiều, chỉ khoảng 20-21 tuổi, người gầy đến mức chiếc áo nâu rộng thùng thình, da xanh, môi nhợt, mái tóc dài không đều như vừa bị ai đó cắt vội. Nhưng thứ khiến tôi để ý nhất là cổ tay cô – dưới ống tay áo có một vệt tím đã ngả vàng. Cô đứng cách tôi vài bước, hai tay nắm chặt lấy nhau, mắt không nhìn thẳng bất kỳ ai. Ánh mắt ấy không phải của một cô gái ngượng ngùng trong lần đầu gặp người sẽ lấy mình, nó giống ánh mắt của người đang tìm đường chạy.

Tôi hỏi cô có đồng ý theo tôi không, cô không trả lời. Ngay lúc ấy, phía căn buồng sau có tiếng ho của một phụ nữ, rồi tiếng ai đó bước nhanh. Cánh cửa lập tức bị kéo đóng. Tôi đứng lên, trong kia có mấy người. Trương – kẻ đi cùng Toàn – lần đầu lên tiếng: “Không liên quan đến anh.” Tôi hỏi: “Có phải cũng là những cô gái đang chờ lấy chồng không?” Toàn thấy không khí căng thẳng liền chen vào: “Thôi nào, ông Lực đừng nghĩ linh tinh.” Tôi nhìn cô gái trước mặt thêm lần nữa, trong đầu tôi có hai luồng suy nghĩ giằng nhau. Một bên bảo rằng mọi thứ trong căn nhà này đều có vấn đề, một bên lại nói rằng có thể Toàn nói thật. Con người ta lạ lắm. Khi sự thật quá khó chịu, chỉ cần có một lời giải thích dễ chịu hơn là mình muốn tin ngay.

Tôi đặt chín cây vàng lên bàn. Cô gái bất ngờ ngẩng đầu. Tôi không biết cô hiểu số vàng ấy có ý nghĩa gì không, nhưng tôi nhớ rất rõ ánh mắt cô lúc đó – không có vui, không có ngượng, chỉ có sợ. Tay tôi dừng trên gói vải, chỉ cần kéo lại, đứng dậy và đi ra – cuộc đời rất nhiều người sau này có lẽ đã khác. Nhưng tôi lại nhìn cô và nghĩ một điều ngu ngốc: nếu cô ấy thật sự đang khổ, ít nhất mình sẽ không đánh đập hay bỏ đói cô ấy. Tôi lấy sự tử tế mà mình chưa làm để biện hộ cho một việc tôi đang biết là bất thường. Tôi đẩy gói vàng sang phía Toàn.

Đêm đó, tôi thu xếp buồng trong cho cô. Khi tôi vừa bước qua ngưỡng cửa, cô lập tức lùi sát vào tường, toàn thân run lên, hai tay ôm lấy đầu. Không khóc, không kêu. Chính sự im lặng ấy mới khiến tôi lạnh người. Tôi đứng nhìn cô rất lâu rồi không nói gì nữa, tôi quay ra ngoài lấy chiếc chiếu cũ trải xuống gian giữa. Đêm ấy, tôi nằm một mình và lần đầu tiên hiểu ra một chuyện mà lẽ ra tôi phải hiểu từ trước khi đưa chín cây vàng cho Toàn. Tôi có thể đưa một người phụ nữ về đến tận căn nhà này, nhưng như thế không có nghĩa tôi có quyền gọi cô ấy là vợ.

Những ngày đầu, chúng tôi gần như không ăn chung. Tôi đặt cơm xuống rồi đi ra sân. Đến khi không còn tiếng chân tôi, cô mới bước ra. Có hôm tôi về sớm, bắt gặp Hạnh đang gói nửa chiếc bánh ngô vào mảnh vải rồi giấu cạnh chỗ ngủ. Tôi nhìn một lúc mới hiểu, có lẽ cô đã từng phải giấu thức ăn vì không biết bữa sau mình còn được ăn hay không. Chiều hôm ấy, tôi đặt thêm ít khoai luộc vào cái rổ cạnh bếp. Hạnh không đáp, nhưng sáng hôm sau rổ khoai đã vơi đi hai củ.

Càng sống lâu với Hạnh, tôi càng nhận ra cô không phải một tờ giấy trắng. Cô có một cuộc đời phía sau, chỉ là chưa tìm được đường quay lại. Những ký ức của cô trở về từng mẩu vụn. Mùi cá phơi, tiếng máy ghe, một cây cầu ván, một người phụ nữ hát ru. Một đêm cuối tháng 10, tôi nghe tiếng động trong buồng. Hạnh đang khóc, vừa thở vừa gọi trong mê: “Má, má ơi. Rồi một lúc sau: chị hai, đừng đi.” Tôi đứng ngoài cửa không dám bước vào. Sáng hôm sau, tôi hỏi đêm qua cô gọi má với chị hai, cô có nhớ gì không? Hạnh ngồi rất lâu mới lắc đầu. Đó là lần đầu cô xưng “em” với tôi.

Dần dà, khoảng cách giữa chúng tôi được xóa nhòa. Hạnh bắt đầu tin tôi, cô ăn cơm chung, rồi cười, rồi gọi tôi bằng “anh”. Mùa hè năm 1999, tôi sốt nặng, Hạnh thức cả đêm chăm sóc. Khi tôi tỉnh lại, thấy cô ngồi bên cạnh tay đặt chiếc khăn ướt lên trán. Tôi hỏi: “Em không sợ tôi nữa à?” Cô nhìn tôi rất lâu rồi đáp: “Em không biết từ lúc nào, nhưng em biết bây giờ em không còn sợ anh.” Sau cơn sốt ấy, chúng tôi bắt đầu gọi nhau bằng “anh” và “em”. Không ai tuyên bố chúng tôi đã thành vợ chồng, không có mâm cỗ, không có trầu cau, chỉ là một tối cuối năm 1999, Hạnh ngồi bên bếp than rất lâu sau mới nói: “Em vẫn chưa nhớ quê mình ở đâu, nhưng có một chuyện em nhớ được. Em không còn sợ anh nữa.”

Đầu năm 2001, Hạnh sinh con trai, chúng tôi đặt tên là Nguyễn Đức Quân. Chuyện khai sinh không đơn giản vì chúng tôi chưa đăng ký kết hôn, giấy tờ của Hạnh lại không rõ ràng. Tôi phải làm phần nhận con và khai theo những giấy tờ đang có. Lúc cầm giấy khai sinh của Quân về, Hạnh đọc đi đọc lại rất lâu. Cô hỏi: “Nếu sau này em không phải Hạnh thì sao?” Tôi khựng lại rồi cười gượng: “Thì sau này tính.”

Tôi vẫn giấu cô về chín cây vàng. Tôi sợ một ngày sự thật bung ra, sợ Hạnh biết rằng ngay từ lúc gặp cô, tôi đã thấy quá nhiều điều bất thường mà vẫn đưa cô về. Nỗi sợ ấy đeo bám tôi suốt những năm tháng bình yên. Cho đến năm 2009, công an và một người phụ nữ tìm đến. Đó là…………

X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇

chị Mến – chị ruột của Hạnh. Tên thật của cô là Phan Thị Diệu. Cô đã bị bắt cóc từ Cà Mau năm 1997, bị ép viết lá thư cho gia đình rằng cô tự nguyện bỏ nhà. 12 năm cha mẹ cô tưởng cô đã bỏ họ.

Chị Mến đứng ngoài cổng, không ai giới thiệu ngay. Rồi chị bất ngờ cất tiếng hát một câu dân ca miền Tây. Diệu nhận ra ngay. Chiếc rổ rau trong tay cô rơi xuống, rau cải đổ tung. Cô lùi một bước rồi đưa tay lên miệng. “Chị hai.” Người phụ nữ kia gần như khuỵu xuống. “Diệu. Trời ơi, Diệu.” Hai chị em ôm lấy nhau, không ai trong sân nói được câu gì. Diệu khóc như một đứa trẻ. Chị Mến sờ sau gáy Diệu: “Nốt ruồi này. Hồi nhỏ em té cầu ván, đầu gối trái có cái sẹo dài. Nhà mình có cây bần trước mái kênh. Ba tên Phước, ngoài xóm gọi 36. Má mình là má Cúc.” Diệu vừa khóc vừa gật. “Ba sáu, ừ, má Cúc.” Cô ôm mặt, những mảnh ký ức cuối cùng cũng được ghép lại.

Tôi khai với công an mọi chuyện. Chín cây vàng. Sự nghi ngờ từ đầu. Cả chuyện năm 2004, khi Toàn tìm tôi thuê chở một cô gái trẻ khác, tôi nhìn thấy cô gái có dấu hiệu bị khống chế, tôi đã từ chối chở nhưng không báo công an. Tôi kể tất cả, không giấu gì. Diệu về Cà Mau thăm cha mẹ. Tôi đưa Quân vào đó. Bố Diệu, ông Sáu, ban đầu không thể tha thứ cho tôi. Nhưng khi tôi kể hết, ông hiểu tôi không phải kẻ bắt cóc. Một buổi sáng, ông gọi tôi: “Con lấy dùm ba ly nước.” Tôi đứng sững. Ông gọi tôi là con.

Diệu trở về đồng bãi. Lần này cô tự nguyện quay lại. Chúng tôi đăng ký kết hôn với tên thật của cô – Phan Thị Diệu. Cuộc đời dạy tôi rằng tình yêu không phải giữ một người bằng mọi giá, mà là để họ có quyền rời đi và tự nguyện ở lại. Chín cây vàng năm xưa mua cho tôi một bài học đắt giá – rằng không ai có quyền quyết định thay cuộc đời người khác, và im lặng trước điều sai cũng là một hình thức của tội lỗi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!