Ngàү Gιỗ CҺồпg, Nữ Đạι Uý CҺết Lặпg TҺấү AпҺ Xe Ôm Gιao Đồ Cúпg Gιṓпg Y Hệt CҺồпg Đã KҺuất
Thanh Mai là nữ đại úy công an sắc lạnh trên bàn nghị án, nhưng trước mâm cơm dỗ chồng, cô chỉ là một người vợ bơ vơ, đơn độc trong cuộc chiến với hư vô. Năm năm – khoảng thời gian đủ để một đứa trẻ tập đi, một cái cây bén rễ sâu, nhưng lại chẳng đủ để một người đàn bà thôi chờ đợi tiếng chìa khóa tra vào ổ lúc nửa đêm.
Hôm nay là ngày dỗ Hiếu. Mai vặn nhỏ lửa nồi canh măng mực – món khoái khẩu của chồng ngày trước. Hơi nước bốc lên làm nhòe cặp kính cận, nhưng không xóa mờ được gương mặt người đàn ông trong tấm ảnh thờ giữa phòng khách. Hiếu không phải anh hùng hy sinh oanh liệt, mà là người đã mất tích trong lúc tuần tra biên giới, thi thể bị lũ cuốn trôi không tìm thấy.
Mai đã đứng bên dòng suối biên giới ấy suốt ba ngày ba đêm, nhìn dòng nước đỏ ngầu gầm thét, cho đến khi đôi chân tê dại mới chấp nhận rằng Hiếu thực sự đã tan vào đại ngàn.
Cơn mưa rừng tháng bảy ập đến bất ngờ, dai dẳng và nặng nề. Mai sực nhớ mình còn đặt giỏ hoa cúng và ít đồ lễ qua ứng dụng giao hàng từ sáng. Tiếng chuông cửa vang lên gấp gáp giữa tiếng sấm rền. Mai gạt nước mắt, hít sâu để lấy lại vẻ điềm tĩnh của một nữ sĩ quan rồi mới ra mở cửa.
Trước mặt cô là một shipper run rẩy dưới lớp áo mưa mỏng tanh, rách bươm. Nước mưa từ vành mũ chảy ròng ròng. Anh ta cúi gằm mặt, đôi tay run rẩy nâng túi đồ: “Dạ, cô cho tôi xin lỗi, mưa to quá, giao hơi muộn.”
Giọng nói khàn đặc, đục ngầu như sỏi đá va vào nhau. Mai định đón túi đồ thì một luồng gió mạnh thốc tới làm túi treo trên xe đảo mạnh. Theo phản xạ, anh ta vươn tay trái giữ lại. Tay áo mưa trượt xuống, lộ ra cổ tay gầy guộc. Và ở đó, ngay phía trên xương cổ tay, một vết sẹo lồi hình lưỡi liềm hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn cổng.
Tim Mai như bị bóp nghẹt. Vết sẹo đó không thể là của ai khác. Đó là nhát dao đi lạc năm xưa trong rừng sâu, Hiếu đã đưa tay ra chắn cho cô. Chính tay cô đã khâu vết thương ấy dưới ánh đèn pin, giữa hơi thở dồn dập khi cả hai chạy trốn.
“Hiếu…” Mai thốt lên, giọng run rẩy. Người shipper giật nảy mình, đôi mắt anh ta lúc này mới khẽ ngước lên. Đó là đôi mắt đờ đẫn, đầy sợ hãi và lạ lẫm. “Cô… cô gọi ai cơ? Tôi tên Lực, cô trả tiền cho tôi đi, tôi còn phải đi.”
Anh ta lắp bắp, giọng đầy phòng thủ. Mai lao tới định nắm lấy đôi bàn tay đang run, nhưng Lực phản ứng như chạm phải lửa, anh ta lùi lại, suýt ngã sầm xuống bậc thềm. “Cô chủ, cô nhận nhầm người rồi. Tôi bị tai nạn, tôi không nhớ gì cả, nhưng tôi không phải chồng cô. Cô đừng làm thế, tôi sợ…”
Anh ta bỏ mặc túi đồ trên sân, quáng quàng leo lên chiếc xe máy cà tàng. Khói xe bốc lên mù mịt hòa vào màn mưa. Tiếng động cơ cũ nát gầm rú như tiếng rên rỉ của một kẻ đang tháo chạy khỏi chính cuộc đời mình. Mai đứng lặng giữa sân mưa, nước mưa xối xả quất vào mặt, làm ướt sũng bộ đồ lụa cô mặc để cúng chồng.
Cô không đuổi theo ngay. Với kinh nghiệm trinh sát, cô biết nếu dồn ép lúc này, anh ta sẽ biến mất vĩnh viễn. Cô cúi xuống nhặt chiếc điện thoại, ứng dụng giao hàng vẫn hiện tên tài xế Nguyễn Văn Lực. Mai quay vào nhà, nhìn mâm cơm vẫn còn bốc khói. Tấm ảnh thờ của Hiếu vẫn ở đó, lặng lẽ và tôn nghiêm.
Nhưng cảm giác của Mai lúc này không còn là nỗi đau buồn âm ỉ. Nó là một luồng điện xé toạc mọi nghi ngờ. Mai ngồi sụp xuống sàn nhà, tay nắm chặt vạt áo mưa rách mà người shipper vô tình để lại. Mùi khói xe và một chút mùi gỗ rừng thoang thoảng đánh mạnh vào khứu giác cô. Đôi mắt nữ đại úy lúc này sắc lạnh.
Đêm đó Mai không ngủ. Cô ngồi trong phòng làm việc, ánh sáng xanh từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt cứng đờ. Trên bàn, vạt áo mưa rách vẫn nằm đó. Với nghiệp vụ của một đại úy trinh sát, việc tìm ra địa chỉ của một tài xế công nghệ không khó. Mai đăng nhập vào hệ thống dữ liệu, ngón tay khựng lại trước khi gõ tên Nguyễn Văn Lực.
Kết quả hiện ra:……………………………………….
Lực 36 tuổi, đăng ký tạm trú tại khu lao động nghèo ven rìa thành phố gần bãi bồi sông Hồng. Hồ sơ gần như trống rỗng trước mốc năm năm về trước. Chỉ có một tờ giấy chứng nhận từ bệnh viện tuyến huyện vùng biên giới phía Bắc, ghi nhận bệnh nhân nhập viện trong tình trạng đa chấn thương, mất trí nhớ toàn phần do chấn thương sọ não nghiêm trọng.
Mai hít một hơi thật sâu. Cô nhớ lại báo cáo năm xưa, khi Hiếu mất tích trên vách núi, đơn vị đã tổ chức tìm kiếm dọc hạ lưu con suối suốt nhiều cây số, nhưng chỉ thấy chiếc mũ biên phòng rách nát kẹt lại trong kẽ đá. Người ta bảo anh bị lũ cuốn mà lũ rừng thì hung ác, nó nghiền nát mọi thứ.
Vậy mà anh vẫn sống. Bằng một phép màu hay một sự trêu ngươi của số phận. Anh đã bỏ dậy từ đống đổ nát của ký ức để sống một cuộc đời vô danh dưới cái tên của một kẻ xa lạ.
4 giờ sáng, Mai lái chiếc xe tay ga cũ, mặc bộ đồ giản dị nhất để trà trộn vào dòng người đi chợ sớm. Khu bãi bồi hiện ra dưới ánh đèn đường vàng vọt mờ mịt trong sương sớm. Đó là tập hợp những dãy nhà trọ lợp mái tôn rỉ sét. Mai gửi xe từ xa, đi bộ vào sâu trong ngõ nhỏ.
Cánh cửa gỗ mục nát không khép kín, ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra. Nép mình bên vách tường ẩm mốc, Mai nín thở quan sát qua khe hở. Bên trong, người đàn ông cô gặp chiều qua đang ngồi co ro trên chiếu rách. Anh không mặc áo để lộ tấm lưng gầy guộc chồi xương sườn.
Mai đưa tay bịt chặt miệng để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào. Trên tấm lưng ấy là những vết sẹo trằng chịt lồi lõm – dấu tích kinh hoàng của cú rơi từ đỉnh núi năm xưa. Những vết sẹo đỏ tía như những con rết khổng lồ bò trên da thịt anh.
Lực đang cầm một mẩu bút chì sáp màu tỉ mỉ vẽ lên mặt sau của những tờ lịch cũ dán đầy trên tường. Mai điều chỉnh góc nhìn và tim cô gần như ngừng đập. Những bức tranh vẽ nguệch ngoặc, nét vẽ run rẩy như của một đứa trẻ. Nhưng nội dung không thể lầm lẫn. Đó là một ngôi nhà nhỏ có dàn hoa giấy trước cổng. Một người đàn bà tóc dài dắt tay một đứa trẻ và xa xa là những đỉnh núi mở xương.
Đó là ngôi nhà trong mơ mà Hiếu từng vẽ ra trên vỏ bao thuốc lá khi cả hai ngồi trực chiến trong hầm. Dù trí não đã quên nhưng linh hồn anh vẫn lưu giữ mảnh ghép ấy.
Đột ngột Lực ôm lấy đầu, gập người xuống. Anh rên rỉ nhỏ trong cổ họng, đôi bàn tay gầy gộc cào cấu vào đầu. Mai định lao vào, định ôm lấy anh, định nói rằng cô đã ở đây rồi. Nhưng bản năng trinh sát giữ chân cô lại.
Nếu anh thực sự mất trí nhớ, sự xuất hiện đột ngột của một nữ đại úy công an sẽ chỉ khiến anh hoảng loạn thêm. Cô cần bằng chứng thép và một kế hoạch an toàn hơn.
Mai chờ cho đến khi Lực dắt xe ra khỏi nhà để bắt đầu một ngày làm việc mới. Khi tiếng động cơ lạch bạch xa dần, cô khéo léo dùng sợi kẽm nhỏ mở chốt cửa căn phòng trọ. Mùi ẩm thấp, mùi dầu mỡ và mùi mồ hôi khô đặc quánh lại trong không gian chỉ chừng 10 m².
Mai cẩn thận nhặt mấy sợi tóc còn vương lại trên gối, cho vào túi ni lông nhỏ. Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc bát nhựa đặt trên bàn, bên trong còn sót lại vài mẩu mì tôm sống khô khốc. Cơn giận dữ và nỗi xót xa dâng trào trong lòng Mai.
Chồng cô, một trinh sát biên phòng ưu tú, người từng là niềm tự hào của quân đội, giờ đây lại sống kiếp người không ra người mà không ra ma trong cái xó xỉnh tăm tối này.
Bỗng nhiên Mai nhìn thấy một vật nhỏ kẹt trong kẽ hở của vách ván ngay sát chỗ Lực hay ngồi vẽ. Cô dùng nhíp gắp ra, đó là một mẩu gỗ chắc nhỏ xíu sẫm màu bóng loáng. Cô đưa lên mũi ngửi, mùi tinh dầu gỗ chắc đặc trưng, ngọt nồng và trầm mặc. Đồng tử của Mai co lại.
Gỗ chắc là loại gỗ quý bị cấm khai thác nghiêm ngặt. Tại sao trong phòng của một người mất trí nhớ lại có loại gỗ này? Một linh cảm nghề nghiệp vụt sáng trong đầu cô.
Vụ án năm xưa, cái chết hụt của Hiếu, đường dây buôn lậu gỗ quý mà anh từng theo đuổi, tất cả dường như không phải là sự trùng hợp.
Mai rời khỏi căn phòng, nhanh chóng di chuyển về phía trung tâm thành phố. Điểm đến của cô là phòng xét nghiệm di truyền của Bộ Công an. Cô không dùng danh nghĩa cá nhân mà dùng quyền hạn của một điều tra viên đang theo đuổi vụ án buôn lậu rừng xanh mới được thành lập.
“Làm nhanh cho tôi. Tôi cần kết quả so sánh giữa mẫu này và mẫu ADN của bé Gia Bảo trong hồ sơ thân nhân.” Mai đưa túi đựng mẫu tóc cho cậu kỹ thuật viên trẻ. Giọng cô đanh lại không cho phép sự chậm trễ.
Thời gian chờ đợi dài đằng đẵng. Mai ngồi trong xe nhìn dòng người hối hả qua lại trên phố. Cô lôi hồ sơ cũ về vụ tai nạn năm xưa từ trong cặp ra. Những cái tên bắt đầu hiện lên. Quốc Cường – đồng đội thân thiết nhất của Hiếu. Kẻ đã tự tay viết bản tường trình chi tiết về cái chết của anh. Kẻ đã khóc nhiều nhất trong ngày lễ truy điệu và luôn miệng hứa với Mai sẽ thay Hiếu chăm sóc mẹ con cô. Hiện nay, Cường đã thăng chức lên phó phòng cảnh sát kinh tế.
Mai lật tiếp sang danh sách các đối tượng nằm trong diện nghi vấn của đường dây buôn lậu gỗ năm năm trước. Diễm Hương – một nữ doanh nhân thành đạt trong ngành đồ gỗ mỹ nghệ, người có mối quan hệ rất rộng với các sĩ quan biên giới.
Năm đó, Hiếu từng nói với Mai anh đang theo dõi một kho gỗ lậu của Hương, nhưng rồi vụ tai nạn xảy ra và kho gỗ đó biến mất như chưa từng tồn tại.
Tiếng chuông điện thoại vang lên. “Chị Mai, kết quả có rồi, độ tương thích 99,99%. Hai mẫu này là cha con ruột.”
Mai buông rơi chiếc điện thoại xuống sàn xe. Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi sự thật được khẳng định bằng con số khô khốc, cô vẫn thấy đất trời quanh mình đảo điên. Hiếu của cô vẫn sống, nhưng tại sao anh lại sống như một bóng ma? Tại sao anh không trở về? Hay chính xác hơn, có ai đó đã ngăn cản anh trở về?
Cô nhớ lại mẩu gỗ chắc tìm thấy trong phòng trọ của anh. Một shipper mất trí nhớ không thể tự nhiên có loại gỗ giá trị đó. Trừ khi anh ta thường xuyên lui tới những nơi có sự hiện diện của nó. Hoặc có thể tiềm thức của một trinh sát đang dẫn dắt anh trở lại nơi bắt đầu của mọi bi kịch.
Mai nổ máy xe, đôi mắt cô rực lên một quyết tâm sắt đá. Cô không thể cứ thế đón anh về biệt thự. Nếu kẻ thủ ác biết Hiếu còn sống và trí nhớ anh đang dần quay lại qua những bức vẽ kia, chúng sẽ không để anh sống thêm một lần nữa.
Cô cần một kịch bản hoàn hảo hơn, một cái bẫy đủ lớn để vừa bảo vệ được chồng, vừa tống cổ những kẻ phản bội vào tù.





