Chỉ Vì Một Chàng Trai Việt, Cô Gái Ả Rập Đưa Ra Quyết Định Làm Thay Đổi Hoàn Toàn Cuộc Đời Mình….

Chỉ Vì Một Chàng Trai Việt, Cô Gái Ả Rập Đưa Ra Quyết Định Làm Thay Đổi Hoàn Toàn Cuộc Đời Mình….
Tôi vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh nữ sân bay Tân Sơn Nhất, tay run đến mức suýt đánh rơi chiếc khăn hijab. Trong gương, khuôn mặt tôi hiện ra trắng bệch, đôi mắt to hoảng loạn. Lần đầu tiên sau 27 năm, tôi đứng giữa chốn đông người mà không che kín mặt. Không abaya, không khăn trùm đầu. Chỉ là một chiếc áo sơ mi trắng và quần jeans đơn giản.
Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. Không khí điều hòa lạnh buốt sống lưng, mùi nước hoa pha lẫn mùi thức ăn từ các quầy hàng ùa vào. Tự do. Từ này ngọt đắng đến lạ. Nhưng chỉ năm giây sau, điện thoại trong tay tôi rung mạnh. Tên “Cha” hiện lên.
“Laila! Con đã đến nơi chưa? Nhớ gọi video mỗi tuần. Một năm sau phải về ngay, nghe chưa!” Giọng cha trầm thấp, đầy uy quyền từ Riyadh xa xôi.
Tôi nuốt nước bọt, giọng run run: “Dạ… con đã đến rồi ạ.”
Cúp máy, tôi đứng chết lặng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tôi biết, quyết định hôm nay có thể khiến cả gia tộc Al-Arsan quay lưng với tôi. Nhưng tôi không thể quay về cái lồng son nữa.
Ngay lúc đó, tôi nhìn thấy An. Anh đứng cách đó không xa, mặc áo sơ mi trắng giản dị, tay cầm tấm bảng ghi tên tôi. Nụ cười ấm áp, ánh mắt chân thành. “Chị Laila… chị đến thật rồi.”
Giọng anh khẽ run, như không tin nổi. Lúc ấy, tôi không biết rằng, cuộc sống mà tôi đánh đổi cả mạng sống để đến đây, chỉ vài tháng sau sẽ đẩy tôi vào cơn ác mộng kinh hoàng hơn cả những năm tháng bị giam cầm ở Ả Rập.
Tôi tên là Laila Al-Arsan. Sinh ra và lớn lên ở Riyadh, trong một gia đình giàu có nhưng cực kỳ bảo thủ. Phụ nữ nhà tôi không bao giờ được tự do. Ra đường phải mặc abaya đen từ đầu đến chân, không được lái xe, không được đi một mình sau 3 giờ chiều. Cha tôi là một doanh nhân thành đạt, nhưng với con gái, ông chỉ là người giam cầm nghiêm khắc nhất.
Tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng xuất sắc ngành phiên dịch, nhưng mẹ vẫn hay mắng: “Học hành gì nhiều thế? Con gái nhà người ta toàn học nấu ăn, may vá, sinh con đẻ cái. Mày dán mắt vào máy tính hoài, sau này ai lấy?”
Tôi lén học tiếng Việt qua phim *Mắt Biếc*, qua nhạc V-pop, qua những câu chuyện về một đất nước xa xôi nơi đàn ông biết tôn trọng phụ nữ. Tôi mơ về Việt Nam như mơ về thiên đường.
Hai năm trước, tại hội chợ thương mại quốc tế ở Riyadh, tôi gặp An. Anh là nhân viên kinh doanh của công ty Việt Nam, cao ráo, nói tiếng Anh lưu loát và đặc biệt – anh nhìn thẳng vào mắt tôi khi nói chuyện. Không cúi đầu, không coi thường. Anh hỏi ý kiến tôi về hợp đồng, lắng nghe tôi phân tích văn hóa địa phương.
“Chị nghĩ sao về điều khoản này? Chị am hiểu nhất mà.”
Câu nói ấy như một cú sốc. Ở quê tôi, đàn ông chưa bao giờ hỏi ý kiến phụ nữ. Chúng tôi trò chuyện ba ngày. Anh kiên nhẫn nghe tôi kể về những giới hạn vô hình. Không thương hại, chỉ khâm phục: “Chị thật sự dũng cảm.”
Đêm trước khi anh về nước, tôi liều mạng hẹn anh ở sảnh khách sạn. Tôi khóc nức nở: “Em muốn đến Việt Nam. Em muốn thở.” An im lặng rất lâu, rồi nhẹ nhàng nói: “Nếu chị quyết định, em sẽ giúp hết sức.”
Cơ hội đến khi chương trình học bổng du học cho phụ nữ được mở. Tôi tranh đấu điên cuồng với cha mẹ suốt ba tháng. Cha gầm lên: “Việt Nam? Đất nước không Hồi giáo? Mày muốn làm ô danh gia tộc à?” Mẹ khóc lóc van xin. Cuối cùng, cha đành chịu với hai điều kiện khắc nghiệt: một năm phải về, và phải gọi video hàng tuần.
Ngày bay, tôi ôm mẹ khóc đến nghẹt thở. Cha lạnh lùng: “Nhớ về đúng hạn.” Tôi gật đầu, nhưng trong lòng biết rõ – tôi sẽ không quay về.
An đón tôi ở sân bay, đã thuê sẵn căn studio nhỏ gần Đại học Kinh tế. Anh chuẩn bị danh sách nhà hàng Halal, thậm chí mua sẵn một số gia vị quen thuộc. Những ngày đầu, anh đưa tôi đi khắp Sài Gòn. Chúng tôi ăn bún chả Halal, uống trà sữa, dạo phố đi bộ Nguyễn Huệ. Tôi như con chim sổ lồng, hạnh phúc đến mức tim đau nhói vì sợ tất cả chỉ là giấc mơ.
Nhưng cuộc sống không màu hồng. Ở trường, bạn bè tò mò: “Chị từ Ả Rập hả? Nhà giàu lắm đúng không? Sao không đội khăn nữa?” Có người đùa: “Cẩn thận nhé, đừng có khủng bố gì.” Những câu nói ấy như dao cắt vào tim. Đêm về, tôi khóc một mình trong phòng, nhớ mẹ, nhớ những buổi cầu nguyện trong thánh đường lạnh lẽo.
An luôn ở bên. Anh lau nước mắt cho tôi: “Họ chỉ chưa hiểu thôi. Chị mạnh mẽ lắm, anh tin chị.” Anh còn giới thiệu việc làm thêm ở công ty. Giám đốc khen tôi tiếng Việt tiến bộ thần tốc, giao ngay dự án liên quan thị trường Trung Đông. Tiền lương giúp tôi tự lập, không phải xin cha từng đồng.
Tôi ngưỡng mộ cách đàn ông Việt Nam sống. Thấy anh Sáu dậy từ 5 giờ sáng nấu cháo cho vợ mang bầu, anh Sơn nghỉ cuối tuần chở mẹ đi bệnh viện kiểm tra, tôi khóc vì xúc động. Đó là những điều tôi chưa từng thấy ở quê nhà.
Ba tháng trôi qua trong êm đềm. Cho đến một buổi tối định mệnh.
Cha tôi gọi video với khuôn mặt đỏ bừng giận dữ: “Laila! Con trai gia tộc Al-Arsan muốn cưới con. Con về ngay tháng sau! Đây là quyết định của gia đình!”
Tôi chết điếng. Cả thế giới sụp đổ. Tôi khóc lóc van xin, kể tôi đang học tốt, đang hạnh phúc. Cha không nghe. “Mày đã thay đổi rồi! Đừng có để thằng Việt Nam dụ dỗ!”
Tôi sụp xuống sàn, khóc đến mức nôn ra. An ôm tôi, giọng kiên định: “Hôn nhân là của em. Anh sẽ không để em phải về.” Anh chạy đôn chạy đáo tìm luật sư, làm thủ tục gia hạn visa, thậm chí tìm hiểu về tị nạn.
Nhưng cha tôi quyết định cực đoan hơn. Ông đích thân bay sang Việt Nam đón con gái về.
Ông xuất hiện tại căn studio của tôi với bộ vest đen, mặt lạnh tanh. Thấy tôi không đội khăn, ông quát lớn: “Con đã hoàn toàn thay đổi! Thằng An dụ dỗ con phải không? Mày muốn bỏ đạo à?”
Ông phớt lờ An, giữ luôn hộ chiếu của tôi, tự mua vé về. Mỗi ngày ông hối thúc: “Mai bay về! Không có gì để bàn!”
Tôi tuyệt vọng đến mức muốn chết. Nước mắt không ngừng rơi. Tôi gọi cho An nhưng anh tắt máy. Một ngày trôi qua mà không tin tức. Tôi hoảng loạn tột độ. Cha tôi cũng bắt đầu lo.
Chiều muộn ngày hôm sau, An xuất hiện. Mắt anh quầng thâm, râu ria lởm chởm, tay cầm một tập tài liệu dày cộm.
Tôi run rẩy hỏi: “Anh đi đâu hai ngày nay? Em tưởng anh bỏ em rồi…”
An mở tập tài liệu ra. Toàn bộ Kinh Qur’an được anh chép tay sang tiếng Việt. Từng chữ một, nét chữ ngay ngắn nhưng run run vì mệt mỏi. Anh nói, giọng khàn đặc:
“Thưa bác, cháu đã hai ngày hai đêm không ngủ để chép lại toàn bộ Kinh Thánh của Laila. Cháu muốn hiểu tôn giáo, văn hóa của con gái bác. Cháu sẵn sàng nhận mọi thử thách để chứng minh tình yêu này.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Cha tôi đứng sững, kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Ông ngồi xuống ghế, hỏi dồn dập suốt ba tiếng đồng hồ. Về đạo Hồi, về quan niệm hôn nhân, về cách An sẽ đối xử với tôi. An trả lời chân thành, không né tránh.
Cuối cùng, cha tôi thở dài: “Cậu thử thách lớn đi. Cậu sang Riyadh, sống với gia đình chúng tôi ba tháng. Nếu thích nghi được, ta cho phép.”
Tôi chết điếng. An nhìn tôi, rồi nhìn cha tôi, gật đầu: “Con sẵn sàng ạ.”
Hai tháng sau, những tin nhắn từ An ở Riyadh khiến tim tôi thắt lại từng ngày. “Nóng quá em ơi, nhưng anh đang học tiếng Ả Rập. Cha em cho anh đi làm cùng…” Giọng anh mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường.
Cha tôi dần thay đổi. Ông gọi cho tôi: “Thằng bé chịu khó thật. Nó tôn trọng phong tục, không kêu ca.”
Ba tháng sau, cha dẫn An trở về Việt Nam. Ông ôm tôi, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nghiêm khắc: “Laila, cha chấp nhận rồi. Nó là người tốt. Việt Nam… không tệ như cha nghĩ.”
Chúng tôi tổ chức đám cưới đơn giản tại Sài Gòn. Mẹ chồng tôi – một người phụ nữ Việt Nam hiền lành – cười tươi: “Laila giờ là con dâu nhà mình rồi. Có gì khó khăn cứ nói mẹ, mẹ giúp.” Bà dạy tôi nấu canh chua cá lóc phi lê, cách mặc áo dài, cách đi chợ Bến Thành.
Một năm sau, tôi mang thai. An vuốt ve bụng tôi mỗi tối, thì thầm: “Con mình sẽ nói ba thứ tiếng. Và con sẽ được tự do mơ những giấc mơ lớn nhất.”
Giờ đây, tôi đã tốt nghiệp thạc sĩ, làm việc tại trung tâm giao lưu văn hóa Việt – Trung Đông. Đôi khi, những đêm khuya, ký ức về Riyadh ùa về như sóng dữ. Tôi nhớ mùi nhang trong nhà, nhớ tiếng mẹ khóc, nhớ cái lạnh của chiếc abaya đen. Nước mắt tôi lại rơi.
Nhưng rồi tôi nhìn sang bên. An đang đứng trong bếp, cặm cụi nấu món phở bò Halal cho tôi. Ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt anh, mệt mỏi nhưng hạnh phúc.
Tôi trốn khỏi Ả Rập không chỉ vì tình yêu, mà vì khát khao được là chính mình. Và ở mảnh đất Việt Nam này, bên một người đàn ông Việt chân thành như An, tôi đã tìm thấy tự do, sự tôn trọng và hạnh phúc thật sự.
Cuộc đời tôi là minh chứng sống: đôi khi, chỉ cần một quyết định liều lĩnh, cả thế giới sẽ mở ra trước mắt bạn. Dù phải trả giá bằng nước mắt và nỗi sợ hãi tột cùng.
Tôi không hối tiếc.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!