Ngay trong đám tang ba tôi, chồng tôi lén bỏ đi cùng bồ. Nhưng đến 3 giờ sáng, tôi chết lặng khi nhận được tin nhắn từ chính số điện thoại của ba: “Con ơi, ba đây. Ra nghĩa trang ngay, nhớ đi thật im lặng.”

Ngay trong đám tang ba tôi, chồng tôi lén bỏ đi cùng bồ. Nhưng đến 3 giờ sáng, tôi chết lặng khi nhận được tin nhắn từ chính số điện thoại của ba: “Con ơi, ba đây. Ra nghĩa trang ngay, nhớ đi thật im lặng.”

Điện thoại tôi rung lên đúng lúc nén nhang trên tay còn chưa tắt hẳn. Màn hình sáng trong bóng tối đặc quánh của căn nhà đang phủ tang: “Con ơi, ba đây. Ra nghĩa trang ngay, nhớ đi thật im lặng.”

Tôi chết sững.

Số điện thoại hiện lên là số của ba tôi. Chính cái số mà chiều nay tôi đã nhìn anh Hùng, người quản lý nhà tang lễ, đặt vào túi áo vest của ba trước khi nhập quan. Tôi còn nhớ rõ bàn tay ba lạnh ngắt. Nhớ rõ từng tiếng khóc nghẹn của má. Nhớ rõ cả việc chồng tôi, Quân, vừa nói ra ngoài nghe điện thoại công việc rồi biến mất từ hơn một tiếng trước, điện thoại thì tắt máy.

Tôi đọc lại tin nhắn đến lần thứ năm. Không dấu, đúng kiểu nhắn tin vụng về của ba. Nhưng điều khiến sống lưng tôi lạnh toát là câu cuối: “Đừng gọi cho ai. Có người đang ở trong nhà mình.”

Tôi ngẩng phắt lên. Gian nhà tang trắng xóa, khói hương quẩn mù, mấy người họ hàng nằm vật trên ghế nhựa vì mệt. Má tôi dựa cột, thiếp đi lúc nào không hay. Ngoài sân, tiếng chó sủa ngắt quãng rồi im bặt.

Tôi không dám thở mạnh.

Quân không có ở đây. Ba vừa mất. Và số của ba lại nhắn đúng câu ấy.

Tôi lặng lẽ kéo khăn tang xuống thấp, cầm chìa khóa xe, đi vòng cửa sau. Ra đến cổng, tôi còn nghe tiếng ai đó trong nhà hạ giọng thì thầm, rất nhanh, rất gấp. Tôi quay lại nhưng không thấy ai.

Con đường ra nghĩa trang vắng tanh. Gió quất qua hàng keo hai bên đường nghe như tiếng người rít lên. Vừa dựng xe ngoài cổng nghĩa trang, điện thoại tôi lại sáng.

“Đến mộ mới đào bên trái. Nhanh lên. Nó tới rồi.”

Tôi lao vào giữa những hàng bia mộ lờ mờ, tim đập đến nghẹn cổ. Và khi vừa nhìn thấy nấm đất còn ướt phía cuối lối đi, tôi bỗng nghe sau lưng có tiếng chân giẫm rào rạo trên sỏi.

Một giọng đàn ông quen thuộc vang lên trong đêm:

“Lan… em không nên tới đây.

Tôi đã nghĩ mình chỉ bị ai đó dọa. Nhưng người đứng sau lưng tôi ở nghĩa trang lúc 3 giờ sáng lại là người tôi không bao giờ ngờ tới. Và thứ anh ta đang giấu còn kinh khủng hơn cả một cuộc ngoại tình.

Tôi quay phắt lại. Dưới ánh đèn vàng yếu ớt từ cổng nghĩa trang hắt vào, Quân đứng cách tôi chưa đầy năm mét. Áo sơ mi nhàu nhĩ, tóc rối, hơi thở gấp gáp như vừa chạy một quãng dài. Nhưng người khiến tôi lạnh gáy không phải anh ta, mà là cô gái đang núp phía sau lưng anh ta.

Mai.

Con bé thực tập ở công ty chồng tôi. Cái người mà tôi từng nghi ngờ, rồi tự ép mình tin rằng chỉ là tưởng tượng. Vậy mà đêm ba tôi vừa chôn cất, họ lại xuất hiện cùng nhau ở nghĩa trang.

“Anh theo dõi tôi?” Tôi lùi lại một bước, bàn tay siết chặt điện thoại.

Quân nhìn quanh, giọng rất thấp: “Em im đi. Ở đây không an toàn.”

Tôi bật cười khan. “Không an toàn? Ba tôi chết chưa đầy một ngày, chồng tôi bỏ đi với bồ, rồi số điện thoại của người chết nhắn tôi ra nghĩa trang. Anh còn muốn tôi tin cái gì nữa?”

Mai ngẩng lên, mặt tái xanh. “Chị Lan, em không phải—”

“Câm miệng!”

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi lại rung. Vẫn là số của ba. Chỉ một dòng ngắn ngủi: “ĐỪNG TIN THẰNG QUÂN.”

Tôi giơ màn hình lên. Quân nhìn thấy, mặt biến sắc thật sự. Không phải kiểu giả vờ bị bắt quả tang ngoại tình, mà là nỗi hoảng sợ như bị bóc trúng một bí mật chết người. Anh ta lao tới, chụp lấy cổ tay tôi.

“Đưa điện thoại đây!”

Tôi giằng ra, nhưng chưa kịp kêu thì từ phía sau dãy mộ vang lên tiếng động mạnh. Có ai đó vừa nhảy qua bờ tường thấp. Quân lập tức kéo tôi ngồi thụp xuống sau tấm bia đá lớn. Mai cũng quỳ sụp, run lẩy bẩy.

Ba bóng người mặc áo tối màu tản ra giữa nghĩa trang. Một gã cầm đèn pin quét ngang quét dọc, ánh sáng lia đúng nấm mộ mới chôn của ba tôi.

“Con nhỏ tới chưa?” một giọng khàn khàn hỏi.

Tim tôi như ngừng đập.

Quân ghì vai tôi xuống, nói sát tai: “Nghe anh. Muốn sống thì đừng bước ra.”

Tôi hất tay anh ra, nhưng vẫn không dám cử động. Đám người kia đã dừng lại trước nấm mộ mới. Một gã vung xẻng bổ thẳng xuống nền đất còn ướt. Tiếng kim loại va vào đất nghe khô khốc, man rợ đến tàn nhẫn.

Tôi suýt bật ra tiếng hét. Quân bịt miệng tôi, mắt đỏ ngầu. “Họ không tìm xác ba em. Họ tìm cái ba em giấu.”

“Giấu cái gì?”

Anh không trả lời. Ngoài kia, bọn chúng đào ngày một sâu. Mai bỗng nắm lấy tay tôi, thì thào trong tiếng run: “Ba chị biết chuyện từ tuần trước. Bác phát hiện công ty của anh Quân bị lôi vào đường dây rửa tiền đất đai. Có sổ sách, có tên người nhận. Bác định giao cho công an.”

Tôi quay sang Quân, cả người lạnh ngắt. “Anh dính vào đó?”

“Anh không làm!” Quân nghiến răng. “Anh chỉ là người bị gài. Ba em biết anh bị ép nên mới tìm cách giữ chứng cứ.”

Tôi chưa kịp tiêu hóa thì một tiếng “cạch” vang lên. Gã cầm xẻng khựng lại, cúi xuống moi lên một chiếc hộp sắt bọc nilon đen. Chúng tìm thấy rồi.

Ngay khoảnh khắc ấy, điện thoại tôi đổ chuông. Không phải tin nhắn. Là cuộc gọi. Vẫn từ số của ba.

Tiếng chuông lanh lảnh xé toang màn đêm.

Ba gã cùng quay phắt về phía chúng tôi.

“Ở bên kia!”

Quân chửi thề, kéo tôi bật dậy. Cả bốn người lao chạy giữa nghĩa trang lổn nhổn bia đá. Sau lưng, tiếng chân đuổi sát nút. Mai trượt chân ngã dúi vào một mô đất, chưa kịp đứng lên thì một bóng đen đã nhào tới chộp tóc cô.

Quân quay ngược lại, đấm thẳng vào mặt gã đó. Tôi sững người trong một giây, rồi liều mạng nhặt cục gạch dưới chân ném tới. Cả đám hỗn loạn giữa những nấm mộ im lìm.

Nhưng điều làm tôi chết lặng là khi ánh đèn pin lia qua mặt tên cầm đầu.

Đó là bác Tư Nghĩa, chú ruột của ba tôi, người từ chiều tới giờ vẫn ngồi ngoài linh cữu khóc đến khản giọng.

Bác Tư nhìn tôi, không còn chút hiền lành nào, chỉ còn đôi mắt sắc lạnh. Bác nhếch mép:

“Con bé này đúng là giống hệt ba nó. Ngu mà lì.”

Quân kéo tôi chạy thẳng ra phía cổng sau nghĩa trang. Chúng tôi chui qua lỗ thủng hàng rào, lao vào con hẻm đất phía sau. Đến lúc tưởng đã cắt đuôi được, Quân mới móc từ túi quần ra chiếc điện thoại thứ hai.

Đó chính là điện thoại của ba tôi.

Tôi đứng chết trân, còn Quân chỉ nói một câu khiến mọi thứ trong đầu tôi vỡ tung:

“Người nhắn tin cho em không phải ba em. Là ba anh.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

“Ba anh chết từ bảy năm trước rồi.” Tôi lùi ra xa, giọng lạc hẳn đi. “Anh đang nói cái quái gì vậy?”

Quân siết chặt chiếc điện thoại cũ, ánh mắt chưa bao giờ mệt mỏi đến thế. “Ba anh mất thật. Nhưng trước khi mất, ông từng làm chung với ba em trong phòng địa chính huyện. Hai người từng giữ một bản sao hồ sơ gốc của vụ cưỡng chế đất năm đó. Mấy lô đất ở khu ven sông bây giờ đang lên giá, thực ra được sang tên bằng giấy tờ giả. Người đứng giữa dàn xếp là bác Tư.”

Tôi sững sờ. Bác Tư là em út của ông nội, cả đời vẫn được xem là người nhà hiền lành, lo việc hương khói.

Mai chống tay vào tường, thở hổn hển rồi nói tiếp, như thể không nói ngay sẽ không còn cơ hội: “Ba chị vô tình phát hiện công ty mà anh Quân đang làm bị dùng làm bình phong hợp thức hóa các khoản tiền đó. Anh Quân muốn rút ra nhưng đã bị dọa. Bác nhà chị biết chuyện nên âm thầm sao lại toàn bộ hồ sơ giao dịch, ghi âm vài cuộc nói chuyện, rồi bỏ vào hộp sắt đem giấu ở nghĩa trang. Bác biết trong nhà đã có người theo dõi.”

Tôi nhớ lại mấy tuần gần đây, ba cứ hay nhìn trước ngó sau, có lần còn dặn tôi khóa cửa sớm. Tôi đã nghĩ ông già rồi nên đa nghi.

“Vậy tại sao ba tôi chết?” Tôi hỏi, giọng như cọ vào đá.

Quân im lặng vài giây rồi đáp: “Ông không chết vì đột quỵ như mọi người nghĩ.”

Tôi như bị ai đấm thẳng vào ngực.

“Chiều hôm kia, ba em hẹn anh ra quán cà phê ngoài quốc lộ. Ông đưa anh nghe một đoạn ghi âm có giọng bác Tư và một người trên tỉnh bàn chuyện chia tiền, còn nhắc đến việc phải ‘dọn sạch’ những ai biết hồ sơ gốc. Ông nói nếu có chuyện gì xảy ra với ông, phải đưa em đi lấy chiếc hộp ngay. Nhưng tối đó, trên đường về, ba em bị ép xe. Người dân thấy ông ngã tưởng tai biến nên đưa vào trạm xá. Khi anh tới nơi thì đã muộn.”

Tôi đứng không nổi, phải bám vào thân cây bàng ven đường. Nỗi đau từ chiều đến giờ bỗng đổi màu. Không còn là tang tóc câm lặng nữa, mà là một cơn phẫn nộ khiến tim tôi rát bỏng.

“Thế còn chuyện ngoại tình?” Tôi quay sang Quân, gần như gào lên. “Đừng nói với tôi tất cả đều là hiểu lầm.”

Quân nhìn Mai, rồi nhìn tôi. “Mai không phải bồ anh. Cô ấy là em họ của một điều tra viên kinh tế trên tỉnh, được nhờ vào công ty làm nội gián vì đường dây này quá kín. Nếu anh nói thật với em sớm, em sẽ bị lôi vào ngay. Tối nay anh đi cùng Mai là để lấy bản sao chìa khóa ngăn tủ ở văn phòng, đề phòng chiếc hộp ở nghĩa trang không còn.”

Mai gật đầu, mắt đỏ hoe. “Em xin lỗi vì để chị hiểu lầm. Nhưng mấy ngày nay có người bám theo chị, tụi em không dám để lộ.”

Ngay lúc đó, từ đầu hẻm vang lên tiếng còi xe. Ba chiếc ô tô thắng gấp. Tôi giật mình, tưởng đám của bác Tư đuổi tới, nhưng Quân đã kéo tôi lùi lại rồi hô lớn: “Bên này!”

Một nhóm công an mặc thường phục lao xuống. Người đi đầu rọi đèn pin thẳng vào mặt Quân rồi gật đầu. “Tìm được chưa?”

Quân đưa chiếc điện thoại và chỉ về phía nghĩa trang. “Hộp sắt đang trong tay Tư Nghĩa hoặc đàn em.”

Cuộc vây bắt diễn ra nhanh hơn tôi tưởng. Tiếng quát, tiếng bước chân dồn dập, tiếng xe máy dựng ngã loảng xoảng xé tan màn đêm. Chưa đầy hai mươi phút sau, bác Tư bị còng tay dẫn ra từ lối cổng sau nghĩa trang. Mặt bác xám ngoét nhưng vẫn cố ngoái nhìn tôi.

“Lan, bác làm vậy cũng vì nhà này thôi!”

Tôi bước tới, nước mắt trào ra nhưng giọng lạnh chưa từng có. “Nhà này không cần thứ tiền đổi bằng mạng của ba tôi.”

Bác Tư cúi đầu. Không nói thêm được tiếng nào.

Trời gần sáng, tôi được đưa về nhà lấy lời khai. Má tôi ngồi lặng bên bàn thờ, đôi mắt sưng đỏ. Tôi quỳ xuống trước di ảnh ba, lần đầu tiên kể hết với má những gì vừa xảy ra. Má ôm mặt khóc nấc. Còn tôi thì nhìn tấm ảnh ba, nhớ đến tin nhắn lúc ba giờ sáng mà cổ họng nghẹn cứng.

Sau này tôi mới biết, trước khi mất, ba đã đưa sim điện thoại của một người quen cũ cho điều tra viên và thống nhất một câu nhắn sẵn để gửi cho tôi nếu mọi việc đi quá xa. Ba hiểu tôi nhất. Ông biết chỉ có cách đó mới khiến tôi lập tức ra nghĩa trang mà không làm kinh động ai trong nhà.

Bảy ngày sau lễ cúng đầu, cơ quan điều tra công bố vụ án. Những hồ sơ trong chiếc hộp sắt, cộng với dữ liệu từ điện thoại của ba và bản sao trong ngăn tủ công ty, đủ để bóc toàn bộ đường dây. Cái chết của ba tôi cũng được mở lại điều tra.

Đêm ấy, tôi đứng một mình trước mộ ba. Không còn sợ hãi như lần đầu bước vào nghĩa trang lúc ba giờ sáng. Chỉ còn nỗi nhớ âm ỉ và một khoảng trống không gì lấp nổi.

Tôi đặt bó huệ trắng xuống, khẽ nói: “Con ra rồi đây, ba. Lần này không cần phải đi im lặng nữa.”

Gió lướt qua hàng cây. Tôi không tin người chết trở về. Nhưng tôi tin có những người cha, đến phút cuối cùng vẫn dùng tất cả những gì còn lại để bảo vệ con mình. Và nhờ tin nhắn ấy, tôi đã không chỉ nhìn thấy bộ mặt thật của chồng mình, mà còn nhìn thấy công lý mà ba tôi đã đổi mạng để giữ lại.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Bài Viết Cùng Chủ Đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!