Tám пăm sau kҺι lү Һȏп, mẹ cҺồпg cũ ƌột пҺιȇп vaү tȏι 500 trιệu ƌể cҺữa ЬệпҺ. Tȏι kҺȏпg пóι Һaι lờι lιḕп cҺuүểп luȏп cҺo Ьà. Ngàү Һȏm sau, cҺồпg cũ vộι vàпg tìm ƌếп ƌưa cҺo tȏι một tờ gιấү.

Tám пăm sau kҺι lү Һȏп, mẹ cҺồпg cũ ƌột пҺιȇп vaү tȏι 500 trιệu ƌể cҺữa ЬệпҺ. Tȏι kҺȏпg пóι Һaι lờι lιḕп cҺuүểп luȏп cҺo Ьà. Ngàү Һȏm sau, cҺồпg cũ vộι vàпg tìm ƌếп ƌưa cҺo tȏι một tờ gιấү.
Khu vực thu ngân viện phí lúc nào cũng đông đúc và ngột ngạt. Tôi đứng ở hàng thứ ba, tay cầm tập hồ sơ khám sức khỏe định kỳ của công ty, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ vì sắp đến giờ họp hội đồng quản trị.
Ngay phía trước tôi là một người đàn bà lớn tuổi. Bà mặc chiếc áo khoác màu nâu đã bạc màu ở hai cùi trỏ, dáng người gầy gò, lưng hơi còng. Bàn tay bà run rẩy cầm tờ giấy báo viện phí màu hồng nhạt, liên tục vuốt phẳng những nếp gấp.
Cô nhân viên thu ngân lắc đầu, giọng rành rọt:
“Thẻ ngân hàng của bà không đủ tiền để thanh toán khoản tạm ứng phẫu thuật.”
Người đàn bà luống cuống phân bua rằng con trai bà mới nộp tiền vào sáng nay, mong cô kiểm tra lại. Cô thu ngân từ chối, yêu cầu bà tránh sang một bên để người khác làm việc. Những người xếp hàng phía sau bắt đầu cằn nhằn.
Bà lão hoảng loạn lùi lại, bước chân chệch choạng vấp vào mép gạch trên sàn. Bà ngã nhào về phía tôi. Theo phản xạ, tôi đưa tay đỡ lấy vai gầy guộc của bà. Tập hồ sơ trên tay tôi rơi xuống đất.
Khi bà ngẩng mặt lên đưa trả tập hồ sơ, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi sững người. Đó là bà Xoan – mẹ chồng cũ của tôi.
Tám năm trôi qua kể từ ngày tôi xách vali rời khỏi căn nhà ấy, ra sân bay đi tu nghiệp với một trái tim tan nát và lòng oán hận ngập tràn. Tám năm ròng rã, tôi cất đứt mọi liên lạc, vùi đầu vào công việc ở nước ngoài để leo lên vị trí giám đốc mảng phát triển thị trường quốc tế như hiện tại.
Tôi cứ nghĩ mình đã quên sạch những con người tệ bạc đó. Nhưng ngay khoảnh khắc này, nhìn dáng vẻ tiều tụy của bà Xoan, một thứ cảm giác khó gọi tên trào lên trong ngực tôi.
Bà Xoan cũng nhận ra tôi. Đôi mắt bà mở to ngỡ ngàng, sau đó cụp xuống thật nhanh. Bà bối rối lùi lại hai bước, bàn tay giấu vội tờ giấy báo viện phí ra sau lưng.
Bà cúi đầu lảng tránh ánh nhìn của tôi, xoay người định bước đi. Nhưng chỉ vài nhịp, bà dừng lại, đôi vai run lên bần bật. Bà quay lại nhìn tôi, ánh mắt van lơn xen lẫn vẻ cùng đường.
Bà chậm rãi bước tới gần, cất giọng khản đặc, ngượng ngùng hỏi vay tôi 50 triệu. Bà nói mình có một khối u cần mổ gấp, nhưng con trai vừa mất việc, thẻ ngân hàng không rút được tiền. Bà hứa tháng sau sẽ bán căn nhà cấp bốn ở quê để trả lại cho tôi không thiếu một đồng.
Nghe những lời đó, tâm trí tôi đột nhiên bị kéo tuột về quá khứ.
Tám năm trước, tôi chỉ là một cô sinh viên mới ra trường, chân ướt chân ráo theo Hưng về quê ra mắt gia đình. Nhà Hưng nghèo, căn nhà cấp bốn mái ngói lụp sụp. Hôm đó Hưng chở tôi về đột xuất, bà Xoan đang cuốc đất ngoài vườn. Thấy con dâu tương lai về, bà cuống cuồng vứt cuốc, chạy ra giếng rửa tay chân rồi tất tả đi chợ.
Trên đường đi, Hưng buột miệng bảo tôi thích ăn hải sản. Anh chỉ nói bâng quơ, tôi cũng không để tâm. Nhưng đến bữa cơm, giữa chiếc mâm nhôm sứt mẻ đặt trên chiếu cói, bà Xoan bưng lên một đĩa tôm sú loại lớn đỏ au bốc khói nghi ngút.
Suốt bữa ăn ngày hôm đó, bà Xoan không đụng đến một con tôm nào. Bà chỉ gắp vài cọng rau muống luộc, lúi húi dùng đôi bàn tay thô ráp bóc vỏ từng con tôm sú, cẩn thận bỏ phần đầu và chỉ lưng rồi gắp đầy vào bát của tôi. Bà giục tôi ăn nhiều vào, dặn tôi cứ coi đây như nhà mình, đừng ngại ngùng gì cả.
Khi đó tôi cảm nhận được sự ấm áp chân thành từ người đàn bà nông dân tần tảo ấy. Tôi đã từng tự nhủ sẽ yêu thương bà như mẹ đẻ của mình.
Chỉ tiếc là bi kịch ập đến quá nhanh.
Khi bố tôi lên cơn nhồi máu cơ tim cần 300 triệu để mổ bắc cầu, sự vô tình của Hưng đã phá nát tất cả. Hưng từ chối đưa tiền tiết kiệm, bảo đã cho bạn vay và bị lừa. Gia đình Hưng im lặng nhìn nhà tôi lao đao.
Nỗi uất hận đó khiến tôi dứt áo ra đi, mang theo sự thù hận đến tận bây giờ.
Nhưng lúc này, đứng trước mặt tôi không phải là những kẻ tệ bạc trong ký ức, chỉ có một người đàn bà già nua khốn khổ đang đánh cược chút lòng tự trọng cuối cùng để giành giật mạng sống.
Tôi dứt khoát xua tay, cắt ngang dòng suy nghĩ mông lung của mình và ngăn lại những lời giải thích lúng túng của bà Xoan.
Tôi mở túi xách hàng hiệu, lấy điện thoại ra, yêu cầu………………………………….
bà đọc số tài khoản ngân hàng được in trên tấm thẻ nhựa bà đang cầm. Bà Xoan ngơ ngác nhìn tôi, đôi môi run rẩy đọc từng con số.
Tôi thao tác nhanh trên ứng dụng ngân hàng. Màn hình hiển thị tên chủ tài khoản đúng là tên bà. Tôi nhập thẳng con số 500 triệu đồng vào mục số tiền chuyển.
Số tiền này gấp 10 lần con số bà vừa hỏi mượn. Với căn bệnh u ác tính, 50 triệu chỉ như muối bỏ bể, không đủ để chi trả phí phẫu thuật, viện phí nằm viện và hàng loạt đợt hóa trị sau này.
Đối với tôi hiện tại, mức thu nhập 3 tỷ một năm thừa sức để tôi tự đưa ra quyết định này mà không cần đắn đo.
Tôi bấm xác nhận. Ứng dụng báo giao dịch thành công.
Chưa đầy 10 giây sau, chiếc điện thoại cục gạch cũ mèm nằm trong túi áo khoác của bà Xoan vang lên tiếng chuông tin nhắn báo biến động số dư.
Bà vội vàng móc điện thoại ra, nheo mắt cố nhìn dòng chữ nhỏ xíu trên màn hình vỡ góc. Đọc được dãy số không dài, đôi mắt bà đỏ hoe, ngấn nước.
Hai đầu gối bà trùng xuống, khụy hẳn trên nền gạch của sảnh bệnh viện. Bà chắp hai tay trước ngực, lạy tạ tôi ngay giữa chốn đông người mà không thốt nên được một lời nào. Bờ vai gầy gò của bà rung lên từng nhịp xót xa.
Những người xung quanh quay lại nhìn. Tôi không muốn gây chú ý, càng không muốn kéo dài tình huống khó xử này.
Tôi cất điện thoại vào túi, quay lưng bước nhanh ra khỏi cửa bệnh viện. Tôi tiến thẳng về phía chiếc xe ô tô đắt tiền đang đỗ ở bãi, mở cửa bước lên xe và nổ máy rời đi.
Trong đầu tôi tự nhủ: “Món nợ bát tôm sú năm xưa hôm nay tôi đã trả xong. Từ nay về sau, tôi và gia đình đó không ai nợ ai.”
Trời chập tối, tôi lái xe về thẳng khu chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố. Đây là căn hộ trị giá 4 tỷ đồng mà tôi đã mua ngay trong năm đầu tiên từ nước ngoài trở về. Tôi mua căn nhà này để làm nơi thờ tự bố tôi. Bố tôi đã qua đời cách đây 3 năm do di chứng suy tim nặng nề từ ca phẫu thuật năm xưa.
Hiện tại mẹ tôi – bà Thủy – đang sống ở đây cùng với Long, cậu em trai kém tôi năm tuổi.
Tôi mở cửa bước vào nhà, mùi thức ăn xộc lên mũi, mâm cơm đã được dọn sẵn trên bàn kính ở phòng khách. Long đang dán mắt vào màn hình tivi chơi trò chơi điện tử. Thấy tôi về, nó chỉ ầm ừ chào một tiếng rồi lại cắm mặt vào tay cầm điều khiển.
Bà Thủy từ trong bếp bước ra, tay bê bát canh chua. Bà dọn bát đũa dục hai chị em ngồi vào bàn.
Bữa ăn vừa bắt đầu chưa được 5 phút, bà Thủy đột ngột đập mạnh đôi đũa xuống mặt bàn. Âm thanh chát chúa làm Long giật mình nhìn lên.
Bà Thủy trừng mắt nhìn tôi, tay vứt xịch chiếc máy tính bảng cá nhân tôi để quên ở ghế sofa ban sáng xuống mặt bàn kính. Bà cất giọng chất vấn:
“Chuyện trưa nay, màn hình thiết bị vô tình sáng lên thông báo đồng bộ ứng dụng hiện rõ rành rành giao dịch cô vừa chuyển đi 500 triệu đồng cho một tài khoản mang tên Xoan.”
Bà hỏi thẳng tôi có phải vừa ném tiền cho cái nhà đào mỏ gia đình Hưng không?
Tôi điềm nhiên gắp một miếng thịt, từ tốn đáp lại rằng bà Xoan đang có khối u ác tính, cần phẫu thuật gấp nên tôi cho mượn tiền để lo chi phí.
Mặt bà Thủy đanh lại. Bà buông những lời đay nghiến nhắc lại chuyện cũ. Bà hỏi tôi có nhớ cái ngày bố tôi nằm phòng hồi sức tích cực không. Bà nhắc lại chuyện nhà bên đó không chịu xì ra một đồng xu cắc bạc nào để cứu thông gia, hại bố tôi mang bệnh tật giày vò rồi ra đi sớm.
Bà mắng tôi là đứa dở hơi lo chuyện bao đồng, mang tiền mồ hôi nước mắt đi nuôi những kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Tôi bình tĩnh đặt bát cơm xuống, cất gọn chiếc máy tính bảng vào túi xách rồi nhìn thẳng vào mắt bà Thủy. Tôi rõ ràng nói rõ 500 triệu đó là tiền tôi tự làm ra. Tôi hoàn toàn có quyền quyết định sử dụng thế nào tùy thích.
Tôi nói rõ với mẹ rằng khoản tiền hôm nay tôi đưa là để trả cho ân tình bát tôm sú năm xưa bà Xoan đã dành cho tôi. Dù Hưng có tệ bạc thế nào, tôi cũng không thể làm ngơ nhìn một bà lão từng đối xử tốt với mình phải chết mòn ở bệnh viện chỉ vì thiếu tiền.
Việc bố mất sớm là một nỗi đau không thể bù đắp. Nhưng tôi luôn phân định rạch ròi người gây ra tội lỗi và người từng cưu mang mình.
Bà Thủy tức tối đứng phát dậy. Bà vớ lấy cái rổ lau trên bàn bếp ném mạnh xuống sàn nhà. Bà chỉ tay vào mặt tôi nguyền rủa rằng tôi sẽ bị cái gia đình đó bám lấy như đỉa đói. Chúng nó sẽ bòn rút tôi đến tận xương tủy mới thôi.
Bà gào lên bảo tôi là đứa con bất hiếu, mang tiền cho người dưng, trong khi em trai xin tiền đổi xe ô tô thì lại tính toán thiệt hơn.
Nghe mẹ nhắc đến Long, tôi bật cười chua chát. Tôi nhìn sang thằng em trai đang ngồi co ro một góc, không dám ho he bảo vệ chị nửa lời.
Bữa cơm trở nên nuốt không trôi. Tôi đứng dậy cầm lấy túi xách, lạnh nhạt nói:
“Tôi có việc phải về công ty giải quyết.”
Mặc cho bà Thủy đứng phía sau tiếp tục đay nghiến, tôi mở cửa bước ra ngoài.
Xuống đến tầng hầm để xe chung cư, tôi chui vào ghế lái, đóng sập cửa lại. Không gian trong xe tĩnh lặng hoàn toàn.
Tôi mở hộp đựng đồ, lấy ra một điếu thuốc lá rồi châm lửa. Khói thuốc bay lên lờ mờ trước mặt. Tôi hạ cửa kính xe xuống một chút để gió lùa vào.
Tâm trí tôi lúc này không hề tiếc nuối số tiền 500 triệu vừa cho đi.
Một giám đốc như tôi, số tiền đó chỉ bằng một tháng lương và thưởng. Cái làm tôi bận tâm chính là bóng lưng run rẩy, sự bất lực cùng cực của bà Xoan trước quầy thanh toán ban sáng.
Trong làn khói thuốc, tôi nhớ lại hình ảnh bà Xoan cắn răng nhường tôi những con tôm sú đắt tiền. Sự hiền lành, chịu thương, chịu khó của bà hoàn toàn đối lập với đứa con trai vô trách nhiệm và tàn nhẫn là Hưng.
Sự trớ trêu của số phận đã đẩy bà vào hoàn cảnh cùng cực này, bắt bà phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm của con cái.
Tôi dí mạnh điếu thuốc hút dở vào gạt tàn, nổ máy xe, quyết định gạt bỏ mớ bòng bong này ra khỏi đầu để chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng vào sáng ngày mai.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Bài Viết Cùng Chủ Đề:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!