Tùng đẩy cửa căn hộ, vali da cá sấu rơi đánh rầm xuống sàn. Ba tuần công tác dài đằng đẵng vừa kết thúc bằng hợp đồng béo bở, nhưng lúc này anh chỉ muốn một thứ: chạm vào Linh. Mùi nước hoa xạ hương sang trọng thoảng qua, quen thuộc đến mức anh có thể mường tượng ra từng đường cong cơ thể vợ mình. Nhưng xen lẫn trong đó là một mùi khác – mùi ẩm mốc, nhạt nhòa, như hơi thở của thứ gì đó đang mục ruỗng từ bên trong tường.
Linh ngồi trên sofa, cuốn tạp chí thời trang nằm gọn trong lòng. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt sắc sảo của cô, đôi môi son đỏ mọng, mái tóc buông xõa. Đẹp như bức tượng. Luôn luôn như vậy. Cô ngẩng lên, nụ cười nhạt nhòa.
“Anh về rồi à?”
Giọng cô đều đều, không một chút rung động. Không chạy ra ôm, không hỏi han. Tùng cảm thấy một cơn nóng ran dâng lên ngực. Ba tuần xa cách, anh tưởng tượng đủ thứ – nụ hôn cuồng nhiệt, tiếng thì thầm nhớ nhung. Thay vào đó là cái nhìn phẳng lặng như mặt hồ chết.
Anh bước tới, nở nụ cười sắc lẹm. “Ừ, về rồi. Em xem ra vẫn thong thả lắm. Tôi chinh phục cả một thị trường mới, còn em… ngồi đây chinh phục mấy trang bìa tạp chí. Cuộc sống của em đúng là nhẹ nhàng.”
Linh khép tạp chí lại, đặt xuống bàn chậm rãi như đang cân nhắc từng milimet. “Anh vẫn thích so sánh công việc của anh là sự nghiệp, còn của em là tiêu khiển. Em chỉ đang sống trong cái lồng kính anh mua bằng tiền của anh thôi, Tùng ạ.”
Lời nói nhẹ như lông hồng nhưng đâm sâu. Tùng siết chặt nắm tay. Anh đã quen với cảm giác kiểm soát mọi thứ – hợp đồng, nhân viên, cả người đàn bà anh cưới. Nhưng Linh ngày càng lùi xa, như một bức tượng đẹp đẽ mà anh không chạm nổi. Anh cúi xuống, bế cô lên vai một cách thô bạo, đầy dục vọng chiếm hữu.
“Thôi bỏ cái trò tiêu khiển đó đi. Ba tuần tôi chỉ nghĩ đến em. Giờ thì im lặng và để anh chứng minh anh là đàn ông của em.”
Linh bật cười khẩy, vòng tay qua cổ anh. “Đúng là bản năng. Không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần thân xác để khẳng định quyền sở hữu.”
Tùng đẩy cửa phòng ngủ, ném cô xuống giường lụa lạnh lẽo. Ánh mắt anh tối sầm vì khao khát. Anh lao vào cô, bàn tay siết chặt eo, môi ngấu nghiến như muốn nuốt chửng. Linh đáp lại, không dịu dàng, không nhớ nhung. Cô cào cấu lưng anh, cắn môi anh, như thể đang trút hết nỗi uất ức tích tụ. Cơ thể họ quấn chặt, hơi thở dồn dập, mồ hôi nhễ nhại. Tùng nhắm mắt, cảm nhận từng nhịp va chạm như một cuộc chinh phục cuối cùng. Anh muốn chứng minh anh vẫn là chủ nhân, vẫn là người đàn ông mà Linh không thể rời xa.
Cao trào dâng lên dữ dội. Tùng nghiêng người, chuẩn bị cho khoảnh khắc giải thoát…
RẦM!
Tiếng động khô khốc vang lên. Cánh cửa tủ quần áo âm tường đối diện giường bật tung, chấn động mạnh từ cú ngã vừa rồi làm bản lề cũ kỹ không chịu nổi. Tùng chết sững. Mọi khoái cảm tan biến trong một giây.
Bên trong tủ không phải vest áo, không phải váy lụa của Linh. Toàn bộ không gian đã bị cải tạo thành một bàn thờ quái dị. Hàng chục bức ảnh của Tùng dán kín tường. Mỗi khuôn mặt anh đều bị gạch xóa điên cuồng bằng mực đỏ, những nét bút như vết dao rạch, mắt anh bị khoét thủng, miệng bị vạch ngang. Dưới chân là hình nhân sáp cao bằng nửa người thật, khuôn mặt được đúc giống hệt anh – sống mũi cao, hàm vuông, thậm chí cả nếp nhăn khóe mắt. Hàng chục cây kim dài sắc nhọn đâm chi chít khắp thân hình nhân, từ tim đến bụng, từ cổ đến đùi. Tóc thật của anh – những sợi tóc Linh từng vuốt ve mỗi sáng – được quấn chặt quanh cổ hình nhân như sợi dây thòng lọng siết chặt.
Ngay cạnh đó là chiếc lọ thủy tinh đục ngầu, bên trong ngâm một mẩu giấy đã ố vàng. Dòng chữ viết tay Linh rõ ràng:……………………………………………………………
“Ngày 12 tháng 4 năm 2025. Tùng đi công tác. Ước gì anh không bao giờ trở về.”
Không khí trong phòng đột ngột lạnh buốt. Tùng cảm giác máu trong người đông đặc lại. Tim anh đập thình thịch như muốn vỡ tung. Anh muốn hét, muốn lao vào đập nát tất cả, nhưng cơ thể anh cứng đờ như bức tượng. Mùi ẩm mốc lúc nãy giờ rõ mồn một – mùi sáp tan, mùi giấy mục, mùi hận thù đã ủ kín ba tuần.
Linh nằm dưới anh, không hoảng loạn. Cô vẫn thở đều, mái tóc xõa tung trên gối, đôi mắt lóe lên tia sáng rợn người. Không phải sợ hãi. Là… thỏa mãn. Cô vươn tay, vuốt ve gò má anh bằng những ngón tay lạnh ngắt.
“Anh ngạc nhiên lắm sao?” Giọng cô ngọt ngào, như đang thì thầm lời yêu đương. “Ba tuần anh đi công tác là ba tuần em được thở. Mỗi lần anh về, em lại chết đi một ít. Anh muốn sở hữu em, muốn nhốt em trong cái lồng kính sang trọng này, biến em thành bức tượng đẹp đẽ để anh khoe với bạn bè. Nên em nghĩ… cách duy nhất để chúng ta thuộc về nhau mãi mãi là em cũng biến anh thành bức tượng giống hệt.”
Tùng rùng mình. Anh cố đẩy người ra, nhưng tay chân mềm nhũn. Linh ngồi dậy, rướn sát vào tai anh. Hơi thở cô thơm tho, nhưng mỗi từ như lưỡi dao rạch da.
“Em bắt đầu từ năm ngoái, khi anh lần đầu tiên nói ‘em là của anh, phải biết ơn vì anh cho em tất cả’. Em ngồi một mình trong nhà, nhìn những món đồ anh mua, nghe tiếng anh khoe khoang với đối tác qua điện thoại. Em nhận ra anh không yêu em. Anh chỉ yêu quyền lực anh có trên em. Thế là em thu gom tóc anh, chụp ảnh anh khi anh ngủ, đúc khuôn mặt anh bằng sáp. Mỗi đêm anh đi vắng, em ngồi đây, đâm kim vào hình nhân, viết lời nguyền, cầu mong anh… biến mất.”
Cô cười khẽ, ngón tay lướt qua ngực anh như vuốt ve. “Cánh tủ mở hơi sớm. Em định chờ anh ngủ say rồi mới để anh nhìn thấy. Nhưng không sao… khoảnh khắc này cũng là một loại đỉnh điểm, phải không anh yêu? Anh vừa chiếm hữu em bằng thân xác, còn em… đã chiếm hữu linh hồn anh từ lâu.”
Tùng lùi lại, lưng va mạnh vào đầu giường. Mắt anh không rời bàn thờ. Hình nhân sáp nhìn anh bằng đôi mắt vô hồn, những cây kim lấp loáng dưới ánh đèn ngủ. Mỗi vết đâm như đang xuyên qua da thịt anh thật. Anh nhớ lại những buổi sáng Linh vuốt tóc anh, những đêm cô nằm im thin thít khi anh làm tình, những lần cô cười nhạt khi anh khoe hợp đồng mới. Tất cả giờ đây đều là lớp vỏ che đậy nỗi hận sâu thẳm.
“Em… điên rồi,” Tùng thì thầm, giọng lạc đi. “Sao em có thể…”
Linh nghiêng đầu, mắt long lanh nước nhưng không rơi. “Điên? Hay chỉ là em đã thức tỉnh? Anh nghĩ anh cho em cuộc sống hoàn hảo – nhà đẹp, xe sang, thẻ tín dụng không giới hạn. Nhưng anh cướp mất chính em. Anh kiểm soát từng lịch trình, từng bạn bè, từng câu em nói với mẹ. Anh biến em thành cái bóng của anh. Em từng yêu anh thật lòng, Tùng ạ. Nhưng tình yêu ấy bị anh bóp nghẹt từng ngày. Giờ thì em chỉ còn hận. Và hận thù… nó giúp em sống.”
Cô đứng dậy, trần truồng, chậm rãi bước đến tủ. Ngón tay cô vuốt ve hình nhân sáp như vuốt ve người yêu. “Anh thấy chưa? Anh đẹp lắm trong vai bức tượng. Không còn nói năng, không còn ra lệnh, chỉ còn im lặng mãi mãi. Em sẽ giữ anh ở đây, trong tủ, trong tim em. Chúng ta sẽ thuộc về nhau theo cách anh từng mơ – vĩnh viễn.”
Tùng trượt xuống sàn, lưng dựa tường, hai tay ôm đầu. Căn phòng sang trọng bỗng chốc trở thành nhà tù. Mùi ẩm mốc giờ lan tỏa khắp nơi, xâm chiếm phổi anh. Anh muốn khóc, muốn gào, nhưng cổ họng tắc nghẹn. Ba tuần trước, anh còn tự hào vì là người đàn ông thành đạt, kiểm soát mọi thứ. Giờ đây anh mới hiểu: kẻ săn mồi thật sự là Linh. Cô đã kiên nhẫn, lặng lẽ dệt nên tấm lưới từ những sợi tóc, những bức ảnh, những lời nguyền thầm lặng.
Linh quay lại, ngồi xổm trước mặt anh. Cô cầm một cây kim từ hình nhân, đưa sát mắt anh. “Anh muốn tiếp tục không? Hay anh muốn chạy? Nhưng chạy đi đâu? Em đã ở trong anh rồi. Mỗi lần anh thở, anh sẽ nhớ đến cái tủ này. Mỗi lần anh chạm vào em, anh sẽ thấy những cây kim.”
Tùng nhìn vào mắt vợ. Đôi mắt từng anh say đắm giờ chỉ còn lại hố đen sâu thẳm của nỗi đau và hận thù. Anh nhận ra mình chưa bao giờ thực sự biết Linh. Anh chỉ biết bức tượng anh tự tay tạc nên.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn. Xe cộ chạy vun vút. Cuộc sống vẫn tiếp diễn. Nhưng trong căn hộ sang trọng này, một người đàn ông vừa chết đứng. Không phải vì dao, không phải vì súng. Mà vì sự thật anh vừa nhìn thấy: người phụ nữ anh tưởng mình sở hữu, hóa ra đã sở hữu linh hồn anh từ rất lâu.
Linh thì thầm, giọng ngọt ngào đến rợn người: “Chào mừng anh về nhà, anh yêu.”
Căn phòng chìm trong im lặng. Chỉ còn tiếng kim đồng hồ tích tắc, như những nhịp tim cuối cùng của một cuộc hôn nhân đã mục ruỗng từ bên trong.





