Chồng đi công tác 3 ngày, tôi vô tình xem camera và phát hiện điều động trời …
Tôi ngồi chết lặng trước màn hình điện thoại, tay run đến mức suýt làm rơi máy. Đêm hôm đó là đêm thứ hai anh Tuấn đi công tác Đà Nẵng. Theo anh nói, anh phải ở lại ba ngày để họp với đối tác. Tôi chỉ vô tình mở app camera an ninh vì bé Minh con tôi khóc mãi không ngủ, bảo nghe tiếng động lạ trong phòng khách. Tôi định kiểm tra xem cửa có khóa không thôi. Nhưng hình ảnh hiện ra khiến tôi như bị ai đấm mạnh vào ngực.
Anh Tuấn đang ở nhà. Ngay trong phòng khách của chúng tôi. Anh ôm chặt một người phụ nữ lạ mặt. Cô ta khóc nức nở, vai run run. Anh vuốt lưng cô ta, thì thầm gì đó, rồi đưa cho cô ta một phong bì dày. Họ đứng rất gần, gần đến mức tôi thấy rõ anh hôn nhẹ lên tóc cô ta. Tim tôi thắt lại. “Đây là cái gì vậy Trời ơi?”
Tôi gọi điện ngay. Giọng anh vang lên, nghe mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng như mọi khi: “Em ơi, anh đang ở Đà Nẵng đây. Họp muộn lắm. Em với con ổn chứ?” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng nó vẫn run: “Anh… anh đang ở đâu thật hả? Anh về nhà rồi phải không?” Anh ngạc nhiên: “Không, anh ở Đà Nẵng mà. Sao em hỏi lạ vậy?” Tôi cúp máy, nước mắt trào ra không kìm được. Tôi xem lại đoạn video lần nữa. Không nhầm được. Đó là anh Tuấn. Đó là nhà chúng tôi.
Sáng hôm sau, tôi kể hết cho mẹ chồng. Bà Hương đang ngồi uống trà trong bếp, nghe xong mặt bà đỏ bừng. “Con dâu, con nói bậy bạ gì vậy? Tuấn nó đi công tác, làm sao về nhà được? Con ghen tuông quá đáng rồi. Con trai tôi làm việc vất vả nuôi cả nhà, con lại nghi ngờ nó kiểu này à?” Bà nói một tràng, giọng the thé. Tôi ngồi im, nước mắt lăn dài. Bé Minh chạy ra ôm chân tôi: “Mẹ khóc gì vậy?” Tôi ôm con, không dám nói gì thêm.
Cả ngày hôm đó tôi như người mất hồn. Tôi đi làm, nhưng đầu óc cứ nghĩ về đoạn video. Anh Tuấn gọi video call buổi tối, mặt anh mệt mỏi, nền là khách sạn ở Đà Nẵng. Anh hỏi han con cái, hỏi tôi ăn gì. Tôi muốn hét lên, muốn hỏi thẳng, nhưng mẹ chồng ngồi ngay cạnh, tôi nuốt nước mắt vào trong. “Em mệt hả? Nghỉ ngơi đi, mai anh về rồi.” Anh nói thế. Tôi chỉ gật đầu, tắt máy.
Đêm thứ ba, tôi không ngủ nổi. Tôi mở camera lần nữa. Không thấy gì lạ. Nhưng trong đầu tôi, hình ảnh anh ôm người phụ nữ cứ lặp đi lặp lại. Sáng hôm sau, anh Tuấn về. Anh ôm con, hôn tôi như mọi khi. Mẹ chồng cười tươi: “Con trai về rồi. Mẹ nấu canh chua cá lóc cho con ăn.” Tôi đứng nhìn anh, giọng lạnh tanh: “Anh giải thích đi. Em thấy hết trên camera rồi.”
Anh Tuấn ngẩn ra. Mẹ chồng quay phắt lại: “Cái gì? Con dâu lại nghi ngờ nữa hả? Tuấn, mày giải thích cho mẹ nghe coi!” Anh cố cười: “Em nói gì vậy? Anh ở Đà Nẵng suốt ba ngày, em kiểm tra lịch bay đi.” Tôi mở điện thoại, chiếu đoạn video. Anh nhìn, mặt anh tái mét. Mẹ chồng giật máy xem, rồi quát: “Đây là cái gì? Con dâu quay phim giả hả? Muốn hại con trai tôi à?” Bà chỉ tay vào mặt tôi: “Từ ngày cưới về, mẹ đã thấy con hay ghen tuông vô cớ. Tuấn nó thương con, nhường con đủ thứ, giờ con lại vu oan cho nó?”
Tôi khóc nức nở. Bé Minh sợ hãi chạy vào phòng. Anh Tuấn kéo tôi ra ban công, giọng anh run run: “Em bình tĩnh. Anh xin em, đừng làm lớn chuyện.” Tôi gạt tay anh: “Anh về nhà lén lút ôm người phụ nữ khác, còn bảo em bình tĩnh? Anh phản bội em, anh biết không?” Anh cúi đầu, không nói gì. Mẹ chồng từ trong nhà quát: “Nếu không tin chồng thì con dâu về nhà mẹ đẻ đi! Đừng có ở đây làm loạn nhà tao!”
Tôi sụp đổ. Tối hôm đó, tôi thu dọn quần áo cho mình và bé Minh. Anh Tuấn van xin: “Em đừng đi. Anh giải thích sau.” Tôi không nghe. Tôi dẫn con về nhà mẹ ruột ở quận 8. Mẹ tôi hỏi, tôi chỉ khóc. Ba ngày sau, anh Tuấn tìm đến. Anh gầy rộc, mắt quầng thâm. Anh ngồi xuống, giọng khàn đặc: “Em……………………………………
anh xin lỗi vì đã giấu em. Người phụ nữ đó… là em gái anh. Em Lan.”
Tôi ngẩn người. Anh Tuấn có em gái? Anh chưa bao giờ kể. Anh kể tiếp, giọng run: “Lan bị chồng bạo hành suốt hai năm nay. Nó giấu gia đình, sợ mẹ lo. Tuần trước nó gọi anh khóc, nói muốn ly hôn nhưng không có chỗ ở. Anh hủy chuyến công tác, về đón nó. Anh đưa nó về nhà tạm vài ngày, đưa phong bì là tiền anh vay bạn để nó trang trải. Cái ôm… anh chỉ an ủi nó thôi. Anh không muốn em biết vì em đang mang thai tháng thứ ba, bác sĩ bảo em phải giữ tinh thần. Anh sợ em lo, sợ áp lực.”
Tôi ngồi chết lặng. Anh lấy điện thoại, mở ảnh em gái anh – mặt sưng tím, cánh tay bầm. Anh mở cả tin nhắn Lan gửi: “Anh ơi, em không chịu nổi nữa. Anh giúp em đi.” Anh khóc: “Anh biết em sẽ giận vì anh giấu. Nhưng anh không muốn em phải gánh thêm. Em đã vất vả vì con, vì mẹ anh hay khó tính. Anh chỉ muốn em yên tâm thôi.”
Tôi khóc òa. Tất cả những ngày qua, tôi nghi ngờ anh, cãi vã với mẹ chồng, dẫn con bỏ nhà. Hóa ra anh đang gánh một gánh nặng khác, một bí mật anh giấu để bảo vệ tôi. Mẹ chồng sau đó cũng biết hết, bà ngồi khóc: “Mẹ không ngờ… mẹ tưởng con dâu ghen tuông. Mẹ xin lỗi con.”
Tôi về nhà. Em Lan ở lại vài ngày rồi chuyển sang nhà trọ riêng, ly hôn xong. Anh Tuấn ôm tôi mỗi đêm, thì thầm: “Anh không giấu em nữa đâu.” Bé Minh hỏi: “Mẹ hết giận bố chưa?” Tôi gật đầu, vuốt tóc con.
Bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi vẫn thấy xót xa. Tám năm hôn nhân, tôi tưởng mình hiểu hết chồng mình. Hóa ra có những lúc anh hy sinh thầm lặng, chỉ vì yêu tôi và con. Mẹ chồng giờ dịu dàng hơn, hay nấu cháo cho tôi vì biết tôi mang thai. Còn anh Tuấn, anh vẫn đi công tác, nhưng mỗi lần đi đều gọi video call dài hơn, kể hết mọi chuyện.
Đôi khi trong cuộc sống vợ chồng, chúng ta dễ vội kết luận khi chỉ thấy một phần sự thật. Tôi từng nghĩ anh phản bội, tưởng cả nhà quay lưng với mình. Nhưng sự thật đằng sau lại là tình yêu sâu sắc đến mức anh sẵn sàng chịu oan để tôi không phải lo. Nếu là bạn, khi nghi ngờ người thân, bạn sẽ làm gì trước khi vội vàng kết luận?
Câu chuyện này khiến tôi ám ảnh mãi. Nhưng đó chưa phải là điều khiến tôi day dứt nhất…





