Sau KҺι Kết Hȏп, Tȏι CҺưa Từпg Đưa Tιḕп CҺo Vợ, Cȏ Ấү Cũпg KҺȏпg Hỏι. Đếп KҺι Tȏι NҺập Vιệп Mớι Bιết sự tҺật tàп пҺẫп

Sau KҺι Kết Hȏп, Tȏι CҺưa Từпg Đưa Tιḕп CҺo Vợ, Cȏ Ấү Cũпg KҺȏпg Hỏι. Đếп KҺι Tȏι NҺập Vιệп Mớι Bιết sự tҺật tàп пҺẫп
Tôi nằm trên giường bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, tay chân rã rời như vừa bị ai đánh gục. Đèn neon trắng toát trên trần nhà chói mắt. Tôi là Minh, năm nay bốn mươi hai tuổi, vừa được đưa vào cấp cứu vì đau tim cấp. Bác sĩ nói may mà đưa kịp, không thì…
Cửa phòng đẩy nhẹ. Hương bước vào, tay xách hộp cơm nhựa, mặt mày hốc hác, tóc búi gọn nhưng vài sợi bạc lòa xòa. Cô ấy đặt hộp cơm xuống bàn, kéo ghế ngồi cạnh giường, giọng khàn khàn: “Anh ăn đi, em nấu cháo gà theo kiểu anh thích.”
Tôi nhìn vợ, cơn giận từ bao năm bỗng trào lên. Mười năm kết hôn, tôi chưa từng đưa cho cô ấy một đồng tiền lương nào. Cô ấy cũng chưa bao giờ hỏi. Tôi cứ nghĩ cô ấy tự lo được, hoặc đơn giản là… không cần. Giờ nằm đây, nhìn cô ấy mệt mỏi thế này, tôi buột miệng: “Cô chưa bao giờ hỏi tôi một đồng, giờ chắc cô đang chờ tôi chết để được tự do hả Hương?”
Hương giật bắn người. Cô ấy cúi đầu, hai tay siết chặt mép áo. Tôi chờ cô ấy cãi lại, chờ cô ấy khóc lóc, hoặc ít nhất cũng trách tôi một câu. Nhưng không. Cô ấy chỉ ngồi im lặng rất lâu, rồi nước mắt lăn dài trên má. “Anh… anh nghĩ vậy sao?”
Lúc đó tôi không biết, sự thật phía sau hoàn toàn khác. Và chính câu nói ấy của tôi đã mở ra cánh cửa dẫn đến nỗi đau tàn nhẫn nhất mà tôi từng chịu đựng.
Hồi mới cưới, tôi làm kỹ sư xây dựng ở công ty lớn quận 7, lương tháng hai chục triệu, đôi khi thưởng thêm. Hương chỉ là nhân viên văn phòng nhỏ, lương tám triệu. Ngày cưới, tôi tự hào nói trước mặt hai bên gia đình: “Từ nay anh lo hết, em chỉ việc ở nhà chăm sóc mẹ và sau này chăm con.” Mẹ chồng tôi – bà cụ năm nay bảy mươi – gật gù hài lòng. Hương chỉ cười nhẹ, nắm tay tôi: “Em tin anh.”
Thế là tôi giữ nguyên thói quen cũ. Mỗi cuối tháng, lương chuyển khoản vào tài khoản riêng của tôi. Tôi tiêu xài thoải mái: nhậu nhẹt với đồng nghiệp, mua điện thoại mới, đi cà phê, thậm chí cá độ bóng đá nhỏ nhỏ. Hương không hỏi. Cô ấy vẫn dậy từ năm giờ sáng nấu cơm, đưa con trai Khang đi học, lo cho mẹ tôi uống thuốc huyết áp, giặt giũ, quét dọn. Buổi tối tôi về muộn, cô ấy chỉ hỏi: “Anh ăn chưa?” rồi lặng lẽ hâm lại thức ăn.
Tôi nghĩ cô ấy hạnh phúc. Vì cô ấy không bao giờ than vãn.
Nhưng dần dần, những hiểu lầm bắt đầu tích tụ. Mẹ tôi hay lén bảo tôi: “Con dâu nhà mình lạ thật. Lấy chồng mà chẳng biết xin tiền chồng. Nhà mình có phải nghèo đâu.” Tôi nghe mà thấy khó chịu. Có lần tôi thử hỏi Hương: “Em cần tiền gì không? Anh đưa.” Cô ấy lắc đầu: “Không cần đâu anh, em tự xoay được.” Tôi cười, cho là cô ấy tự lập, rồi lại đi nhậu tiếp.
Rồi Khang lên lớp năm, học phí tăng vọt. Tôi bận dự án nên quên béng. Một hôm về nhà thấy Hương đang ngồi vá lại cái áo cũ của con. Tôi hỏi sao không mua mới, cô ấy cười: “Con bảo thích cái này.” Tôi không để ý. Mẹ tôi thì càng ngày càng hay nói bóng gió trước mặt tôi: “Con trai làm ăn giỏi thế, vợ con mà cứ làm như ở nhờ.”
Tôi bắt đầu khó chịu với Hương. Có lần cãi nhau to, tôi quát: “Cô không biết xin tiền chồng à? Hay cô nghĩ tôi là thằng keo kiệt?” Hương đứng im, mắt đỏ hoe nhưng không khóc. Cô ấy chỉ nói nhỏ: “Anh đừng lo, em lo được.” Rồi quay vào bếp. Tôi đập cửa phòng ngủ cái rầm, nằm một mình nghĩ bụng: “Đàn bà gì lạ lùng.”
Những hiểu lầm cứ thế chồng chất. Tôi càng nghĩ Hương ích kỷ, không biết chia sẻ. Có lần mẹ tôi ốm nặng phải nằm viện, tôi đưa mẹ đi, Hương ở nhà lo cơm nước cho con. Khi thanh toán viện phí, tôi mới giật mình vì ví gần hết tiền. Hương lặng lẽ chuyển khoản cho tôi hai mươi triệu mà không nói một lời. Tôi hỏi đâu ra tiền, cô ấy chỉ bảo: “Em vay bạn.” Tôi không hỏi thêm, chỉ nghĩ may mà có vợ.
Rồi tôi bị tai nạn nhỏ ở công trường, nghỉ việc hai tháng. Lương giảm sút. Nhà bắt đầu thiếu trước hụt sau. Mẹ tôi than vãn suốt: “Con dâu không biết lo cho chồng sao?” Tôi cũng bắt đầu cáu gắt với Hương. “Cô thấy không, giờ anh ốm rồi, cô vẫn không hỏi han gì.” Hương chỉ cúi đầu làm lặng.
Tôi nằm viện lần này là do stress tích tụ. Bác sĩ bảo tim tôi có vấn đề từ lâu, huyết áp cao, cholesterol vượt mức. Tôi nằm đó, nhìn vợ chăm sóc từng thìa cháo, chợt thấy xót xa. Nhưng cơn giận vẫn còn. Tôi nghĩ: “Mười năm nay cô ấy không hỏi một đồng, chắc bây giờ cô ấy đang tính toán gì đó.”
Hương lau nước mắt, giọng run run: “Anh… anh nằm yên. Em kể anh nghe.”
Cô ấy kể, giọng nhỏ nhưng từng chữ như dao cắt vào tim tôi.
Từ ngày cưới, Hương biết tôi hay tiêu xài. Cô ấy không muốn cãi, không muốn tôi áp lực. Cô ấy nhận thêm hai công việc làm online buổi tối: thiết kế slide cho công ty nhỏ, may áo dài thuê. Mỗi tháng cô ấy kiếm thêm mười lăm triệu, nhưng không bao giờ để tôi biết. Tiền lương của tôi, cô ấy để tôi tiêu, còn tiền nhà, tiền học con, tiền thuốc mẹ chồng, tiền điện nước… đều do cô ấy lo.
“Anh nhớ lần mẹ bị tai biến không? Anh bảo hết tiền, em nói vay bạn. Thực ra em bán cái nhẫn cưới của em rồi. Anh không biết vì em giấu.”
Tôi chết lặng.
Cô ấy kể tiếp. Có lần tôi cá độ thua sạch mười triệu, tôi giấu không nói. Hương biết qua tin nhắn điện thoại, cô ấy lén trả nợ giùm tôi mà không hé răng. “Em sợ anh tự ái. Em nghĩ anh là trụ cột, anh vui là gia đình vui.”
Mười năm. Cô ấy làm ba công việc một lúc. Sáng đưa con đi học, trưa về nấu cơm cho mẹ chồng, chiều làm thiết kế, tối may áo đến khuya. Cô ấy gầy đi, tóc bạc sớm, nhưng chưa bao giờ than một câu. Khi tôi trách cô ấy “không biết xin tiền chồng”, cô ấy chỉ cười và tiếp tục lặng lẽ gánh hết.
“Anh ơi… em chưa từng hỏi vì em biết anh không có. Anh tiêu hết rồi. Em không muốn anh khổ thêm. Em chỉ muốn anh vui, muốn con có bố tự hào, muốn mẹ anh không lo.”
Tôi nằm đó, nước mắt trào ra không kìm được. Hóa ra tôi là thằng ngu. Tôi tưởng mình là trụ cột, hóa ra tôi chỉ là gánh nặng. Hương đã hy sinh sức khỏe, hy sinh tuổi trẻ, hy sinh cả giấc ngủ để che chở cho tôi. Cô ấy không hỏi vì sợ tôi đau. Còn tôi lại nghi ngờ, trách móc, thậm chí nghĩ xấu về cô ấy.
Bác sĩ bước vào, nhìn Hương lo lắng: “Chị Hương ơi, chị phải nghỉ ngơi đi. Chị cũng cao huyết áp nặng rồi, đừng thức khuya nữa.”
Tôi giật bắn. Hương cúi đầu không nói gì. Tôi nắm tay vợ, lần đầu tiên sau mười năm tôi mới cảm nhận được bàn tay ấy run rẩy và lạnh buốt đến thế.
“Em… em bị bệnh từ bao giờ?”
Hương khóc nức nở: “Từ năm ngoái anh ạ. Em giấu vì sợ anh lo. Em nghĩ anh khỏe là em chịu được.”
Tôi ôm vợ vào lòng, khóc như đứa trẻ. Mười năm trời, tôi chưa từng đưa cho cô ấy một đồng, chưa từng hỏi han cô ấy một câu thật lòng. Tôi tưởng mình thương vợ, hóa ra tôi chỉ thương cái hình ảnh “đàn ông trụ cột” trong đầu mình.
Ba ngày sau, tôi xuất viện. Hương dìu tôi về căn nhà nhỏ quận 9. Mẹ tôi ngồi ngoài hiên, mắt đỏ hoe. Bà cụ nắm tay Hương: “Mẹ… mẹ xin lỗi con. Mẹ không biết con vất vả thế.”
Hương chỉ cười mệt mỏi: “Mẹ đừng nói vậy. Con là con dâu, con lo cho gia đình là đúng.”
Tôi ngồi bên vợ, nắm tay cô ấy chặt. “Từ nay anh sẽ thay đổi. Anh sẽ đưa lương về cho em. Anh sẽ lo cho em.”
Hương lắc đầu, lau nước mắt: “Anh đừng lo. Em chỉ cần anh khỏe, anh đừng cá độ nữa, anh đừng nghĩ xấu về em nữa là được.”
Tôi gật đầu, nước mắt lại rơi. Cuộc hôn nhân mười năm của chúng tôi suýt tan vỡ chỉ vì một hiểu lầm lớn nhất: tôi chưa từng thực sự nhìn thấy vợ mình.
Bây giờ, mỗi tối tôi về sớm, ngồi bên Hương xem cô ấy may áo, kể chuyện công việc. Khang lớn hơn, hay ôm mẹ: “Mẹ vất vả quá.” Tôi nhìn vợ, lòng đầy day dứt. Mười năm cô ấy lặng lẽ gánh hết, chưa một lần kêu ca.
Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì khi phát hiện ra người mình yêu nhất lại là người hy sinh thầm lặng nhất?
Câu chuyện của tôi chưa phải là câu chuyện ám ảnh nhất. Còn nhiều người vợ, nhiều người chồng khác cũng đang lặng lẽ chịu đựng những hiểu lầm tương tự… Có lẽ lần sau tôi sẽ kể cho bạn nghe.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!