Tôi ngồi trong phòng khám, tay lạnh toát khi bác sĩ hỏi: “Chuyện sinh hoạt vợ chồng của cô dạo này thế nào ạ?”
Câu hỏi ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tôi – Nguyễn Thị Mai, giáo viên văn đã nghỉ hưu – chỉ biết cúi đầu, nuốt nghẹn. Đã **18 năm** rồi. 18 năm tôi và chồng sống chung nhà, ăn chung mâm, đi chung đám cưới đám giỗ… nhưng chưa từng chạm vào nhau dù chỉ một lần.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại là hai người xa lạ. Ông ngủ sofa, tôi ngủ một mình trên chiếc giường cưới từng ấm áp. Không cãi vã, không chửi bới. Chỉ có sự im lặng băng giá và ánh mắt khinh miệt không che giấu.
Tất cả bắt đầu từ một mùa hè năm 2008. Tôi 40 tuổi, cô đơn giữa chính tổ ấm của mình. Chồng bận rộn công trình, con trai ôn thi đại học. Tôi gặp một người đàn ông trẻ, lãng mạn, biết nói những lời khiến trái tim đàn bà khao khát được lắng nghe. Tôi sa ngã. Tôi ngoại tình. Và tôi bị bắt quả tang ngay giữa buổi hẹn hò vụng trộm ở Thanh Đa.
Chồng tôi không đánh, không chửi. Ông chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đau đớn tột cùng, rồi tuyên bố hai con đường: ly dị và vạch trần tất cả, hoặc tiếp tục sống chung nhà nhưng “nước sông không phạm nước giếng”. Tôi chọn cách thứ hai, vì con trai, vì danh dự, vì sợ ba mẹ già phải nhục nhã.
Từ đó, tôi trở thành “người ở trọ” trong chính ngôi nhà mình. Ông vẫn đưa tiền đủ, vẫn đóng kịch hoàn hảo trước mặt con cháu, bạn bè. Nhưng khi cửa đóng lại, ông quay lưng, không một lời, không một cái chạm.
18 năm tôi sống trong sự day dứt, hối hận và cô đơn đến thấu xương. Tôi chăm sóc ông, nấu những món ông thích, lau nhà sạch bong, nhưng ông chỉ coi đó là “nghĩa vụ trả nợ”. Con trai tôi cũng thay đổi, im lặng, xa cách.
Cho đến ngày tôi đi khám sức khỏe định kỳ. Bác sĩ chỉ vào tấm phim siêu âm và nói: “Cô có một vết sẹo mổ cũ ở tử cung. Cô từng phẫu thuật phụ khoa à?”
Tôi chết lặng. Tôi chưa bao giờ mổ. Sinh con trai tôi đẻ thường. Vậy vết sẹo ấy từ đâu ra?
Câu hỏi ấy kéo tôi trở về ký ức đen tối năm 2008, khi tôi từng uống th;uốc ng;ủ t;ự t;ử sau khi bị bắt quả tang. Và rồi… sự thật kinh hoàng dần hé mở.
Sài Gòn những ngày đầu năm nắng đổ lửa. Trong phòng khám máy lạnh của bệnh viện Đại học Y Dược, tôi ngồi đó, hai tay đan chặt, cố giữ vẻ điềm đạm của một nhà giáo đã nghỉ hưu. Nguyễn Thị Mai, 58 tuổi. Tôi nghĩ mình chỉ đi khám tổng quát, vài bệnh tuổi già lặt vặt. Không ngờ, chính câu hỏi của bác sĩ trẻ đã khiến cả thế giới tôi sụp đổ.
“Cô Mai, chuyện sinh hoạt vợ chồng dạo này có đều đặn không ạ? Lần gần nhất cô quan hệ là khi nào?”
Câu hỏi ấy như dao cứa vào tim. Mồ hôi tôi túa ra dù máy lạnh chạy phả phả. 18 năm. Đã 18 năm trôi qua kể từ mùa hè định mệnh năm 2008, tôi và chồng – ông Hùng – chưa từng chạm vào nhau. Chúng tôi sống chung nhà ở quận Ba, ăn cơm cùng mâm, đi đám cưới đám giỗ như cặp vợ chồng mẫu mực. Nhưng sau cánh cửa gỗ lim khép lại, chúng tôi là hai người xa lạ. Ông ngủ sofa phòng khách, tôi ngủ một mình trong phòng ngủ chính. Giữa chúng tôi không phải bức tường gạch, mà là bức tường băng giá được xây bằng sự khinh miệt và tội lỗi.
Tôi nuốt nghẹn, lí nhí: “Gần 20 năm rồi bác sĩ ạ… Chúng tôi ngủ riêng từ lâu.” Bác sĩ thoáng ngạc nhiên nhưng vẫn chuyên nghiệp. Cậu ấy chỉ vào tấm phim siêu âm: “Cô có vết sẹo mổ cũ ở tử cung. Cô từng phẫu thuật phụ khoa chưa?”
Tôi giật bắn. Không thể nào. Tôi chỉ sinh thường một lần, thằng con trai Đức năm nay 37 tuổi. Chưa từng mổ sẻ gì. Bác sĩ lắc đầu, khẳng định …………………….
chắc chắn. Tôi bước ra khỏi phòng khám, đầu óc quay cuồng. Vết sẹo ấy từ đâu? Tôi chưa bao giờ lên bàn mổ. Hay ký ức của tôi đã đánh mất điều gì đó kinh hoàng?
Trên taxi về nhà, ký ức ùa về như cơn bão. Năm 2008, tôi 40 tuổi. Cuộc sống bề ngoài viên mãn: chồng là kỹ sư xây dựng có công ty riêng, con trai học giỏi, nhà cửa khang trang giữa quận Ba. Nhưng bên trong, tôi cô đơn đến thấu xương. Ông Hùng – người đàn ông Nam Bộ bộc trực – chỉ biết làm ăn, đưa tiền đầy đủ, nhưng khô khan, không lãng mạn. Những bữa cơm ông ăn vội, xem thời sự, rồi ngáy vang. Con trai Đức ôn thi, đóng kín cửa phòng. Tôi như người đàn bà bị bỏ quên giữa tổ ấm của chính mình.
Rồi Tuấn xuất hiện. Giáo viên dạy nhạc mới về trường, kém tôi năm tuổi, thư sinh, lãng tử, biết nói những lời ngọt ngào về thơ ca, nhạc Trịnh. Tiếng guitar của cậu ta len lỏi vào những khoảng trống khô cằn trong tim tôi. Những buổi cà phê, dạo đường sách, những lời khen khiến tôi thấy mình trẻ lại. Tôi so sánh: ông Hùng mùi mồ hôi vôi vữa, Tuấn thơm nước hoa, nói về trăng sao. Sai lầm bắt đầu từ đó.
Tôi bắt đầu nói dối, chăm chút ăn mặc, hẹn hò vụng trộm. Cảm giác lén lút vừa day dứt vừa phấn khích. Tôi ngỡ mình tìm thấy tình yêu đích thực. Cho đến một buổi sáng chủ nhật tháng Sáu năm 2008. Ông Hùng bảo đi nghiệm thu công trình Tiền Giang, Đức ở lại trường ôn thi. Tôi hẹn Tuấn đi Thanh Đa – nơi có những chòi lá ven sông kín đáo. Tôi diện đầm hoa, xịt nước hoa, lòng háo hức.
Chúng tôi ngồi trong chòi lá, tay trong tay, tôi tựa đầu vào vai Tuấn. Bỗng tiếng bước chân. Tôi giật mình quay lại. Đứng đó là ông Hùng và Đức. Gương mặt con trai tôi méo xẹo vì đau đớn. Ông Hùng xám ngoét, mắt đỏ ngầu. Hóa ra ông muốn bất ngờ đón tôi đi ăn cùng, phát hiện tôi tắt máy, định vị và tìm đến. Tuấn cúi gằm mặt, hèn nhát. Ông Hùng không đánh, không chửi. Ông chỉ nói khàn đặc: “Về thôi con, nhầm chỗ rồi. Ở đây dơ bẩn lắm.”
Câu nói ấy cắt nát tim tôi. Về nhà, ông Hùng ngồi trong bóng tối, khói thuốc nồng nặc. Ông cho tôi hai lựa chọn: ly dị, chia tài sản, ông sẽ vạch trần tất cả; hoặc không ly dị, sống chung nhà giữ thể diện cho con, cho hai bên gia đình, nhưng “nước sông không phạm nước giếng”. Tôi chọn cách thứ hai. Tôi không thể để con trai thi đại học bị ảnh hưởng, không thể để ba mẹ già nhục nhã. Ông Hùng gật đầu lạnh lùng: “Từ tối nay, tôi ngủ sofa. Bà sống phòng bà.”
Đêm ấy, tôi khóc ướt gối. Sáng hôm sau, tôi xóa sạch số Tuấn, cắt đứt mọi liên lạc. Tuấn cũng chuyển công tác. Nhưng bản án đã tuyên. 18 năm sau, tôi vẫn là “người ở trọ”. Ông Hùng nhận sự chăm sóc của tôi một cách vô cảm, như trả nợ. Con trai Đức trở nên im lặng, xa cách. Những bữa cơm im thin thít, chỉ có tiếng đũa va chạm khô khốc. Trước mặt người ngoài, chúng tôi vẫn diễn kịch vợ chồng hạnh phúc. Sau lưng, ông quay lưng, không một cái chạm.
Năm tháng trôi, con trai lấy vợ, có cháu nội tên Bo. Đứa cháu là sợi dây mong manh khiến ông Hùng vui vẻ hơn một chút, nhưng chỉ với cháu. Với tôi, ông vẫn là tảng băng. Có lần sinh nhật tôi, ông mua tô hủ tiếu nam vang – món tôi thích. Tôi xúc động hỏi: “10 năm rồi, anh không tha thứ cho em sao?” Ông cười nhạt: “Tình nghĩa vợ chồng mình nguội lạnh 10 năm nay rồi. Giờ đòi hâm lại ăn sao được?”
Đại dịch Covid-19 từng khiến chúng tôi xích lại gần hơn vì giãn cách. Chúng tôi cùng ăn mì tôm, lo cho con cháu. Tôi ảo tưởng hoạn nạn mới thấy chân tình. Nhưng khi hết phong tỏa, ông lại xách cần câu đi mất, để tôi ngồi với mâm cơm nguội ngắt.
Và rồi vết sẹo ấy xuất hiện. Tôi về nhà, hỏi ông Hùng. Ban đầu ông né tránh. Nhưng khi tôi ép, ông gầm lên, sự kìm nén 18 năm bùng nổ: “Bà muốn biết hả? Năm 2008, bà tự tử bằng thuốc ngủ. Bác sĩ không chỉ rửa ruột. Họ phát hiện bà mang thai ba tháng. Cái thai của thằng dạy nhạc. Tôi không nuôi con tình địch. Tôi ký giấy, bảo bác sĩ bỏ thai khi bà còn mê man. Vết sẹo đó là dấu tích nhục nhã bà gây ra cho tôi!”
Tôi sụp xuống sàn, khóc không thành tiếng. Hóa ra tôi từng mang thai lần nữa, nhưng chính sự phản bội đã giết chết đứa con chưa chào đời. Ông Hùng nuốt cục nhục, chôn chặt bí mật 18 năm.
Đúng lúc ấy, điện thoại reo. Ông Hùng nghe máy, sắc mặt cắt không còn máu: “Thằng Đức bị tai nạn, nguy kịch, đang chuyển về Chợ Rẫy!” Chúng tôi lao đến bệnh viện. Con dâu Linh khóc ngất, quần áo dính máu. Bác sĩ cần máu gấp. Ông Hùng và tôi đều nhóm O, sẵn sàng hiến. Nhưng bác sĩ lắc đầu: “Nếu cả bố mẹ nhóm O, con phải nhóm O. Không thể đẻ ra con nhóm AB.”
Căn hành lang như đông đặc. Ông Hùng cứng đờ, quay sang tôi, ánh mắt kinh hoàng: “Thằng Đức rốt cuộc là con thằng nào?”
Tôi run rẩy. Tôi không biết. Nhưng ký ức ùa về đêm tiệc chia tay độc thân 30 năm trước. Tôi say, lộn vào phòng VIP, ngỡ đó là ông Hùng. Người đàn ông ấy… là Long – bạn thân ông Hùng, phù rể đám cưới chúng tôi. Sáng hôm sau tôi tỉnh, hoảng loạn. Một tháng sau, Long bán nhà đi Mỹ, cắt đứt liên lạc.
Ông Hùng cười man dại, khóc nức nở: “Bạn thân và vợ… hai người tôi tin nhất đâm tôi hai nhát dao.” 30 năm ông nuôi con tu hú, nhịn nhục vì Đức, vì danh dự gia đình.
Đức tỉnh lại, thú nhận đã biết từ lớp 12 qua xét nghiệm ADN, nhưng im lặng vì không nỡ làm ba đau lòng. “Công dưỡng không bằng công sinh, nhưng ba là cha con.”
Một tháng sau, ông Hùng bán nhà, chia tài sản. Ông ký sẵn đơn ly hôn, đẩy về phía tôi: “Giải thoát cho nhau đi bà Mai. Tôi mệt lắm rồi.” Phần ông giữ lại để đi bụi, dọc miền Tây, tìm chút thanh thản cho tuổi già.
Sáng hôm ấy, ông xách ba lô cũ, đội nón tai bèo, phong trần lạ thường. Ông ôm cháu Bo, vỗ vai Đức: “Sống cho tốt nha con. Làm đàn ông phải biết buông bỏ đúng lúc.” Ông không nhìn tôi. Chiếc xe máy cũ nổ máy, bóng ông khuất dần sau ngõ hẻm ngập nắng.
Tôi đứng trước căn nhà trống hoác, nước mắt lăn dài. Tôi đã mất tất cả: người chồng tốt bụng, gia đình êm ấm, và cả sự tôn trọng từ con cái. Sai lầm một phút đã kéo theo 30 năm đau đớn. Ông Hùng cuối cùng cũng tìm thấy tự do trên những nẻo đường gió bụi. Còn tôi, sẽ sống những ngày còn lại trong hối hận và cô đơn không đáy.
Sài Gòn vẫn ồn ào, nhưng trong lòng tôi, mọi thứ đã khép lại với những vết sẹo mãi không lành.





