“Mẹ chồng lén giấu vàng trong chuồng bò… chỉ vì nghi con dâu toan tính. Nhưng sự thật phía sau khiến ai cũng sững sờ!”

“Mẹ chồng lén giấu vàng trong chuồng bò… chỉ vì nghi con dâu toan tính. Nhưng sự thật phía sau khiến ai cũng sững sờ!”
Nửa đêm tôi phải lén lút mang cái hòm gỗ đựng hết số vàng tích cóp cả đời ra giấu sau chuồng bò. Tay tôi run, chân tôi mỏi nhừ vì tuổi già, nhưng điều khiến tim tôi đau nhất không phải là cái lạnh thấu xương của đêm khuya, mà là nỗi sợ hãi đang lớn dần trong chính căn nhà của mình. Tôi giấu vàng không phải vì tham lam, mà vì tôi biết rõ, nếu không làm vậy, có lẽ tôi sẽ không còn cơ hội sống để dùng nó. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau còn kinh khủng hơn rất nhiều những gì tôi tưởng tượng.
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm định mệnh ấy. Đèn bếp đã tắt từ lâu, tôi nghĩ Tuấn và Lan đã ngủ cả rồi. Tôi xuống bếp uống nước vì cơn khát nửa đêm, chân bước nhẹ như sợ đánh thức ai. Vừa đến cửa, tôi nghe tiếng thì thầm của Lan. Giọng nó lạnh tanh, không một chút tình cảm: “Mẹ già rồi, ốm đau lặt vặt, tiền thuốc thang tốn kém. Cái sổ tiết kiệm với mấy cây vàng, mẹ cứ khư khư giữ chẳng cho con cháu đồng nào.” Tim tôi thắt lại. Tôi đứng im thin thít, hy vọng Tuấn – đứa con trai ruột của tôi – sẽ gạt đi, sẽ bênh vực mẹ. Nhưng nó im lặng hồi lâu, rồi thở dài: “Thì mẹ cứ thế…” Câu nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi vịn tường mới không ngã. Nhưng đó chưa phải tất cả. Ngay sau đó, tôi thấy Lan rút từ túi áo ra một vỉ thuốc màu xanh, chữ nước ngoài. Nó không phải thuốc huyết áp tôi vẫn uống. Ánh mắt Lan lúc nhìn về phía phòng ngủ của tôi lạnh lẽo, toan tính, không còn chút tình người. Tôi biết ngay, đây không chỉ là chuyện tiền bạc. Đây là chuyện mạng sống của tôi.
Sáng hôm sau, Tuấn đột nhiên dịu dàng lạ thường. Nó mang cốc nước ấm đến, bảo mẹ uống cho khỏe. Tôi nhận nhưng không uống, đổ vào chậu trầu bà góc nhà. Hai ngày sau, chậu cây khỏe mạnh bấy lâu héo rũ, chết khô. Lúc ấy, nỗi sợ trong tôi biến thành lạnh lẽo tận xương tủy. Tôi lén vào phòng chúng nó lục tìm, không thấy vỉ thuốc nhưng lại thấy bộ quần áo tang trắng tinh, vừa vặn với người tôi, gói kỹ trong giấy báo. Chúng nó đã chuẩn bị sẵn hậu sự cho tôi. Tôi đứng chết trân, tay ôm bộ đồ liệm của chính mình, nước mắt trào ra không phải vì sợ, mà vì uất ức. Cả đời tôi vất vả vì con vì cháu, giờ nhận lại sự sắp đặt tàn nhẫn này.
Nhưng lúc đó tôi vẫn chưa biết hết. Tôi chọn im lặng, giả vờ không hay biết, để xem chúng định làm gì. Lan càng ngọt ngào hơn, mua bánh mua khăn, hỏi han tôi suốt. Còn Tuấn thì lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Rồi tôi phát hiện tệp giấy tờ trong túi quần Tuấn: đơn yêu cầu giám hộ người mất năng lực hành vi dân sự, có chữ ký của cả hai đứa, kèm dòng ghi chú tay của Lan: “Phương án hai. Nếu không hợp tác thì tiến hành cách cũ phải nhanh.” Cách cũ chính là vỉ thuốc độc. Chúng không chỉ muốn tiền, chúng muốn biến tôi thành kẻ điên rồi tước hết quyền, hoặc nếu không được thì giết tôi một cách “tự nhiên”.
Tôi quyết định không chờ chết. Tôi sẽ diễn vai người lẫn lộn mà chúng muốn. Tôi bắt đầu từ những chuyện nhỏ: gắp thức ăn nhầm, quên chìa khóa, nói năng lộn xộn. Lan mừng rỡ, mua sổ tay ghi chép “bằng chứng”. Nó còn bốc thuốc bắc “trị hay quên”, bảo tôi uống sẽ ngủ sâu và minh mẫn. Tôi biết đó là độc. Đúng lúc, con mèo mun nhảy lên, tôi giả vờ hụt tay làm đổ bát thuốc. Đêm ấy, mèo chết co quắp, miệng sùi bọt xanh – màu của thuốc độc công nghiệp. Tôi lén lấy mẫu bọt giấu đi. Sáng hôm sau, tôi đặt xác mèo giữa nhà. Lan giả vờ thương xót, Tuấn thì im lặng đào hố chôn, vai run run. Tôi biết con trai tôi còn lương tâm, nhưng nó đã bị vợ kiểm soát hoàn toàn.
Tôi càng diễn sâu hơn. Tôi viết vào sổ tay dòng mơ thấy bố Tuấn dặn nền chuồng gà cũ bị mối ăn, phải lót lại kẻo gà bay mất. Đó là mật mã chỉ hai mẹ con tôi hiểu. Đêm ấy, chúng nó đào bới suốt một tiếng ở vườn sau. Không tìm được gì, Lan chửi rủa, Tuấn đứng im. Sáng hôm sau, tôi thấy chiếc lược gỗ ông nhà tôi khắc tặng bị bẻ đôi, cắm xuống đất như bia mộ, xung quanh rắc vôi trắng. Tuấn nói: “Mẹ, cái lược gỗ thôi mà, hỏng con mua cái mới.” Lời ấy cắt đứt tia hy vọng cuối cùng của tôi về con trai.
Chúng nó đưa tôi về quê dự giỗ ông nội. Lan thì thầm với họ hàng rằng tôi hay lẫn. Giữa buổi, tôi nói về vàng chôn dưới vườn, cố tình lộn xộn. Tuấn đột nhiên vác xà beng đào ngay cạnh mộ bố nó. Cả họ hoảng loạn. Nó moi lên hộp sắt chứa nhật ký và ảnh cưới của chúng tôi. Rồi nó đọc to đoạn nhật ký, bẻ cong ý nghĩa để chứng minh tôi đã lẫn từ lâu. Trước mặt họ hàng, nó đưa giấy tờ cho Lan ký, bảo tôi mất năng lực. Mọi người ký lần lượt. Tôi đứng đó, bị chính con trai chôn sống danh dự trước mộ chồng.
Về nhà, Tuấn nhốt tôi trong phòng. Chúng bàn nhau mời “bác sĩ” ký giấy tâm thần, bán nhà, đưa tôi vào viện dưỡng lão. Tôi tưởng hết đường. Nhưng ông nhà tôi, người chồng đã mất, đã để lại đáp án. Trong chiếc đồng hồ quả lắc cũ kỹ, ông lắp camera và máy ghi âm. Dãy số trong nhật ký là mật khẩu. Tôi mở ra, nghe hết cuộc trò chuyện chúng nhốt tôi, nghe cả “bác sĩ” ký giấy giả.
……………………………………………
Hai ngày sau, chúng dẫn người môi giới và khách mua nhà vào phòng tôi. Lan còn giới thiệu tôi là “mẹ bị lẫn”. Tôi đứng dậy, bình thản mời họ nghe “vở kịch hiếu thảo”. Tôi bật đoạn ghi âm. Không gian đông đặc. Tuấn lao tới giật điện thoại nhưng tôi lùi lại, chỉ vào đồng hồ: “Thời gian đã ghi lại hết.” Lan không hoảng loạn. Nó cười lạnh, đuổi hết khách đi, rồi quay sang tôi: “Mẹ giỏi thật. Nhưng mẹ có biết tại sao chúng con phải làm vậy không? Anh Tuấn nợ cờ bạc khổng lồ. Nếu không trả, chúng nó lấy mạng anh ấy.” Tuấn cúi đầu thừa nhận. Rồi Lan cười cay: “Bố biết hết. Bố lắp camera này để thử con trai. Ông ấy không tin Tuấn, chỉ chờ nó thất bại. Số vàng chôn là mồi nhử.”
Lúc ấy, tôi chết lặng. Hóa ra chồng tôi đã tính toán hết, dùng con trai làm quân cờ trong ván bài nhân cách. Ông ấy không bảo vệ tôi, mà để tôi làm mồi. Tôi nhìn Tuấn quỳ xuống khóc: “Mẹ, con xin lỗi.” Lan thúc: “Mẹ chọn đi. Công lý cho người chết hay mạng con trai mẹ?” Tôi không nói gì, dẫn chúng ra sau chuồng bò, chỉ ụ đất: “Đào đi.” Tuấn đào như điên, moi được hòm vàng. Chúng ôm hòm lên xe, bỏ đi không ngoảnh lại.
Tôi ngồi một mình trong nhà trống. Sáng hôm sau, tôi lên thành phố, tìm đến căn chung cư chúng tôi mua cho chúng. Nhà trống không. Trên bàn là thư của Tuấn: “Không có nợ cờ bạc. Tất cả do Lan. Cô ấy cầm vàng bỏ con, bảo con vô dụng.” Tôi sụp xuống. Con dâu đã lợi dụng cả bẫy của chồng tôi để cướp sạch, rồi đá cả chồng ra.
Tôi bán nhà quê, ở phòng trọ nhỏ. Một tháng sau, luật sư bạn chồng tôi gọi. Ông đưa tôi vào ngân hàng, mở két sắt: thỏi vàng thật, nhiều hơn hòm tôi chôn. Thư chồng tôi viết: “Anh biết em trách anh tàn nhẫn. Số vàng giả là cái giá cho tự do của em. Hãy sống bình yên.” Bình yên? Tôi cầm vàng nhưng lòng trống rỗng. Chồng tôi thắng ván cờ cuối cùng, nhưng tôi mất hết: con trai, con dâu, niềm tin, và cả ký ức về một gia đình từng tưởng là ấm áp.
Giờ tôi hay ngồi bên cửa sổ phòng trọ, nhìn dòng người. Đôi khi tôi ngỡ thấy bóng Tuấn. Tôi không biết nên tìm nó để tha thứ hay để hỏi: “Trong những ngày ấy, con có một giây nào coi mẹ là mẹ không?” Số vàng không mua được lại những mảnh vỡ. Niềm tin một khi vỡ rồi, dù hàn gắn thế nào cũng còn vết nứt. Tôi sống, nhưng mỗi ngày đều mang theo nỗi tiếc nuối sâu thẳm về một gia đình đã tan vỡ từ lâu trước khi tôi biết.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!