“Bị пҺà cҺồпg ƌuổι ƌι kҺι ƌaпg maпg tҺaι… пgàү mẹ cҺồпg пҺập vιệп, cả gιa ƌìпҺ cҺết lặпg kҺι Ьác sĩ là coп dȃu cũ!
Tôi vẫn nhớ như in cái đêm mưa bão ấy, khi tôi đứng trong gian bếp rộng thênh thang của căn biệt thự, đôi bàn tay gầy guộc vẫn mải miết kỳ cọ những bát đĩa tầng tầng lớp lớp. Mùi thức ăn thừa lẫn nước rửa bát nồng nặc khiến lồng ngực tôi như bị ai bóp nghẹt. Bụng bầu tháng thứ bảy của tôi đã vượt mặt, đứa bé trong bụng khẽ đạp một cái khiến tôi nhăn mặt. Hôm nay là sinh nhật 60 tuổi của bà Thúy – mẹ chồng tôi. Tiếng cười nói hỉ hả từ phòng khách vọng ra, toàn khách khứa quyền quý, chồng tôi Thành đang cố lấy lòng. Còn tôi? Bà Thúy bảo tôi bầu bỉ lôi thôi, ra ngoài mất mặt nhà này, cứ ở bếp lo hậu cần cho “con trai bà”.
Tôi vâng lời. Là bác sĩ quân y, tôi quen với kỷ luật, với sự nhẫn nại. Nhưng nhẫn nại ở đơn vị là để cứu người, còn ở đây… dường như chỉ để giết chết chính tôi. Thành bước vào bếp, nồng nặc mùi rượu, ánh mắt khó chịu. “Xong chưa? Mẹ tìm sợi dây chuyền kim cương trên lầu kìa, cô có thấy không?” Tôi ngẩng lên, gạt tóc ướt mồ hôi: “Em ở dưới này cả ngày, làm sao thấy được đồ trên lầu của mẹ hả anh?” Thành hừ lạnh. Rồi bà Thúy sầm sầm bước tới, mặt đỏ gay. “Khỏi tìm nữa. Tôi biết nó ở đâu rồi. Nhà này chỉ có một người hay ra vào phòng tôi lúc tôi vắng mặt.”
Chiếc rẻ rửa bát rơi khỏi tay tôi, tiếng bạch khô khốc. “Mẹ nói vậy là ý gì ạ?” Bà Thúy dằn mạnh túi xách của tôi lên bàn. “Ý mẹ là con lấy chứ còn ai? Loại nghèo hèn như mày, thấy đồ quý thì hoa mắt cũng phải.” Bà dốc ngược túi ra: ống nghe y tế cũ, sổ tay, viên thuốc dưỡng thai… và sợi dây chuyền kim cương lấp lánh rơi ra, đập vào bàn vang tiếng cạnh. Tôi chết lặng. “Mẹ ơi, con không lấy! Con mang thai con của Thành, con của nhà này mà!” Tôi nắm tay áo chồng. Thành né tránh, giọng lí nhí: “Nếu không lấy thì để mẹ kiểm tra đi. Cây ngay không sợ chết đứng.”
Bà Thúy chẳng chờ tôi đồng ý. Tôi nhìn ra cửa bếp, thấy Vi – nhân tình của Thành – đang lấp ló với nụ cười nửa miệng. Lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác, rằng mọi thứ là một màn kịch tàn nhẫn đã được dàn dựng từ lâu. Bà Thúy rít qua kẽ răng: “Thấy chưa? Đồ ăn cắp!” Thành im lặng. Anh hất tay tôi ra, rồi tát tôi một cái nảy lửa. Tôi ngã nhào, bụng đập vào mép bàn inox. Cơn đau xé tử cung khiến tôi khụy xuống, tay ôm bụng. “Đủ rồi!” Thành quát, nhưng không phải vì tôi, mà vì sĩ diện trước mẹ và Vi. Bà Thúy ném tờ đơn ly hôn lên người tôi: “Ký đi rồi cút khỏi đây ngay. Đừng để tôi gọi bảo vệ.”
Trời mưa to lắm mẹ ơi, Thành do dự một giây khi thấy mặt tôi nhợt nhạt. Nhưng bà Thúy gào lên: “Mưa thì sao? Nó có chân thì nó đi được!” Tôi không khóc nữa. Nước mắt tôi đã lặn vào trong, mặn đắng. Tôi bám bàn đứng dậy, nhặt ống nghe y tế – thứ duy nhất còn lại danh dự của tôi – bỏ vào túi. “Tôi đi không cần các người đuổi. Sợi dây chuyền các người giữ lấy mà mua chút lương tâm. Từ giây phút này, tôi và anh không còn gì nữa. Đứa trẻ này cũng sẽ không có người cha hèn nhát như anh.” Tôi quay lưng, bước ra cửa. Mưa xối xả tạt vào mặt. Cánh cổng sắt đóng sầm sau lưng, cắt đứt hai năm làm dâu nhục nhã. Bụng tôi gò lên từng cơn. Tôi ôm bụng, đi loạng choạng trên vỉa hè vắng. “Cố lên con, mẹ con mình sẽ sống…”
Đi được một đoạn, tôi khụy xuống bên cột đèn. Nước mưa tràn vào miệng mũi. Ánh đèn pha lóa mắt tiến lại. Tôi ngất đi trong tiếng còi xe. Khi tỉnh lại, tôi ngửi mùi cồn y tế, mùi dầu gió, mùi vải bạt quân đội. Chú Hùng – người lái xe cũ ở đơn vị – đang ngồi bên băng ca. “Tỉnh rồi hả con. Tiên sư nhà chúng nó, vứt con dâu giữa đường lúc bụng mang dạ chửa thế này?” Đơn vị cũ đón tôi về. Bác sĩ Minh – người anh đồng nghiệp – nắm vai tôi: “Em là bác sĩ quân y, em biết tình hình rồi. Xét chấn thương bụng, dọa sinh non. Buông bỏ hết đi, cứu con thì phải mạnh mẽ hơn.”
Những ngày sau là cuộc chiến thật sự. Tôi nằm bất động, chân gác cao, tay cắm kim truyền. Đồng đội thay nhau chăm: chị Hỏa bưng cháo cá chép, các anh lính công binh kể chuyện rừng núi. Bình An chào đời sớm một tháng trong bệnh xá sư đoàn. Tiếng khóc yếu ớt của con vang lên giữa rừng núi, tôi kiệt sức nhưng hạnh phúc. Con thiếu tháng, phổi yếu, nhưng được sưởi ấm bằng hơi thở đồng đội. Ký ức đêm mưa ấy thành nhiên liệu. Tôi tự nhủ: Hạ Lan, mày không được quên. Đôi bàn tay này phải giỏi lên, phải leo đến đỉnh cao mà họ không với tới.
Ba năm đầu thiếu thốn nhưng tràn tình thương. Bình An biết đi, biết gọi mẹ giữa tiếng hành quân. Rồi tôi nhận quyết định tu nghiệp phẫu thuật tim mạch tại Nga. Xa con hai năm, tim tôi thắt lại, nhưng bác sĩ Minh nói: “Đi đi, Bình An để anh em lo. Nó là con cả trung đoàn.” Trên máy bay, tôi châm lửa đốt tờ đơn ly hôn cũ. Thành, bà Thúy, hãy đợi tôi.
Mười năm ở Nga là chuỗi ngày phòng mổ và thí nghiệm. Tôi làm như robot. Tài năng nở rộ. Tên tôi được nhắc trong hội thảo quốc tế. Thăng hàm thiếu tá, rồi thượng tá trước niên hạn nhờ cứu sống tướng cấp cao. Trong khi đó, căn biệt thự xưa của họ bắt đầu mục nát. Vi – vợ mới của Thành – mang nợ nần, cờ bạc. Bà Thúy tai biến, Thành phá sản. Tôi không biết lúc ấy, nhưng định mệnh đã sắp đặt.
Một buổi chiều, tôi nhận hồ sơ bệnh nhân suy tim giai đoạn cuối: Bùi Thị Thúy. Tên ấy khiến tim tôi ngừng một nhịp. Người nhà khẩn cầu gặp bác sĩ trưởng khoa. Tôi đứng trước cửa sổ phòng làm việc, nhìn xuống hành lang. Thành đang ngồi thu mình trên ghế inox, bà Thúy nằm băng ca, mặt xám ngắt. Tôi vuốt ve ve áo quân phục, biển tên “Thượng tá bác sĩ Nguyễn Hạ Lan” sáng loáng. Mười năm. Định mệnh trêu ngươi quá.
Tôi bước ra hành lang. Thành ngẩng lên, mặt cắt không còn giọt máu. “Lan… là anh đây, Thành đây mà. Cầu xin em cứu mẹ. Mọi chuyện ngày xưa anh sai…” Tôi dừng bước, giọng bình thản: “Tôi là thượng tá Hạ Lan, bác sĩ phụ trách ca này. Với tôi, đây chỉ là bệnh nhân Bùi Thị Thúy, số hồ sơ 0912. Tôi cứu bà vì trách nhiệm, không phải vì anh.” Thành quỳ xuống, bám vạt áo tôi. “Mẹ không có lỗi… anh là thằng khốn nạn nhưng mẹ không lỗi…” Tôi nhìn xuống người đàn ông hèn nhát ngày xưa, giờ tàn tạ hơn. Nỗi ghê tởm mơ hồ dâng lên. Nhưng tôi là bác sĩ quân y. Tôi phải mổ.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần tiếp theo của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
……………………………………………
Tôi bước vào phòng hồi sức, cúi xuống bên giường bà Thúy. Bà mở mắt, đồng tử co lại khi nhận ra tôi. “Bà nhận ra tôi chứ?” Tôi thì thầm. “Mười năm trước, bà đuổi tôi giữa đêm mưa, bảo tôi là đồ ăn cắp. Bà còn nhớ không?” Bà Thúy run rẩy, nước mắt đục ngầu lăn dài. Tôi chỉnh ống truyền: “Tôi sẽ mổ cho bà. Dùng đôi bàn tay bà từng khinh rẻ này để nối lại sự sống. Bà phải sống. Sống để thấy tôi bây giờ ra sao, và thấy con trai bà đã thành kẻ thảm hại thế nào.”
Ca mổ kéo dài năm tiếng. Trong phòng mổ, tôi đứng bên bàn, dao mổ trong tay. Trái tim bà Thúy nằm trần trụi. Kẹp chỉ tự tiêu, hút dịch. Đột nhiên máy đo nhịp tim kêu bip kéo dài – ngừng tim. Tôi không hoảng. “Xốc điện 200 joules! Adrenalin!” Tôi leo lên giường, ép tim ngoài lồng ngực. Mỗi nhịp là một lần tôi gào thét trong lòng: Bà không được chết dễ dàng thế. Nhưng tôi không cứu vì thù hận. Tôi cứu vì tôi là thượng tá Hạ Lan, vì lương tâm của một người thầy thuốc. Tim bà đập lại. Ca mổ thành công.
Ra ngoài, Thành lao tới. “Mẹ sao rồi?” Tôi lạnh lùng: “Bà qua cơn nguy kịch, nhưng hồi phục còn dài. Anh chuẩn bị tiền viện phí đi.” Rồi Vi xuất hiện. Cô ta gọi điện đe dọa, rồi lẻn vào thay thuốc độc. Bà Thúy suýt chết lần nữa vì sốc phản vệ. Tôi phát hiện, phong tỏa khu vực, cứu bà kịp thời. An ninh bắt Vi. Thành sụp đổ hoàn toàn. “Lan, anh ly hôn Vi rồi. Anh muốn bù đắp cho mẹ con em…” Tôi nhìn anh, giọng chua chát: “Anh nhìn lại mình đi. Bình An cần người cha làm gương, không phải kẻ thất bại như anh. Máu mủ không tạo nên cha, sự hy sinh mới làm được.”
Tôi đẩy xe lăn đưa bà Thúy ra sân phơi nắng. Bà khóc: “Mẹ nợ con nhiều quá…” Tôi chỉnh chăn cho bà: “Cuộc đời có nhân có quả. Con cứu bà vì con muốn thế. Sau ra viện, anh Thành đưa bà về nhà nhỏ ngoại ô. Con đã lo hết.” Bà Thúy nắm tay tôi nức nở. Tôi nhìn ra xa, Minh đang ngồi với Bình An, hai cha con tập gấp máy bay giấy. Ánh nắng chiều vàng óng đổ xuống. Bình An chạy lại, ôm tôi: “Mẹ anh hùng của con.”
Mọi chuyện qua rồi. Vi bị bắt vì mưu sát. Thành và bà Thúy sống trong nghèo khó, dằn vặt. Tôi không hả hê, chỉ thấy buồn cho phận người. Tôi không dùng quyền lực trà đạp họ, mà dùng chính đôi bàn tay cứu họ. Đó là cách trả thù ngọt ngào nhất. Bây giờ, tôi sắp nhận nhiệm vụ gìn giữ hòa bình ở Nam Xu Đăng. Bình An nắm tay tôi: “Mẹ đi cứu những bạn nhỏ không có nhà nhé. Con ở nhà với chú Minh, học giỏi để sau này đi theo mẹ.” Minh ôm vai tôi: “Đi đi em. Ở đây anh và đơn vị lo cho em.”
Tôi bước lên máy bay, nhìn xuống thành phố nhỏ dần. Mười năm trước, tôi là người đàn bà yếu đuối bị đuổi giữa mưa. Giờ tôi là thượng tá bác sĩ quân y, có con trai tự hào, có người đàn ông thực sự che chở. Cuộc đời không có kết thúc hoàn hảo. Tôi không tha thứ hoàn toàn, nhưng tôi buông bỏ để sống tiếp. Hận thù chỉ làm mình kiệt quệ. Còn bao dung, dù muộn màng, vẫn là cách để mình đứng thẳng. Bình minh luôn lên sau cơn mưa bão, miễn là ta đủ kiên cường không gục ngã trước khi nắng chạm đến.





