Tôi năm nay 70 tuổi, đang quỳ sụp xuống sàn nhà trong phòng ông Phúc, nước mắt giàn giụa không kìm được. Suốt 30 năm nay, vợ chồng tôi ngủ riêng, ông lạnh lùng như tảng đá, không một lời hỏi han tử tế. Tôi tưởng đời mình coi như đã xong, chỉ còn lo giữ sức khỏe, trông cháu, nhâm nhi chén trà, kể chuyện cũ. Ai nhìn vào cũng bảo hai ông bà yên ổn, hiền lành. Tôi chỉ cười trừ. Yên ổn kiểu này nhiều khi đau hơn cả cãi vã. Cho đến cái buổi chiều hôm đó, tôi vô tình mở cái ngăn kéo cũ kỹ, và chỉ vài phút sau, tôi quỳ xuống khóc nức nở như chưa từng được khóc suốt 30 năm. Hóa ra tôi đã hiểu sai ông ấy cả một đời. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác.
Tôi tên là Nguyệt. Ông Phúc hơn tôi hai tuổi. Chúng tôi cưới nhau năm tôi 23, cái tuổi còn mơ mộng. Ông không lãng mạn, khô khan như khúc gỗ, nhưng chăm chỉ, không rượu chè cờ bạc. Bố mẹ tôi gật đầu ngay, bảo lấy người như vậy chắc ăn. Thời ấy phụ nữ như tôi đâu có nhiều lựa chọn. Những năm đầu vợ chồng sống bình thường. Không ngọt ngào nhưng cũng không lạnh nhạt. Tôi sinh hai đứa con, một trai một gái. Cuộc sống trôi đi lặng lẽ. Cho đến năm tôi 40, trời mưa dai dẳng cả ngày. Tôi đi chợ về ướt lướt thướt, thấy ông đang ngồi trước một chiếc hộp gỗ nhỏ. Thấy tôi, ông giật mình đóng nắp lại. Tôi hỏi cái gì đấy, ông chỉ đáp “Không có gì”. Cái kiểu cụt ngủn ấy tôi quen, nhưng hôm đó tôi khó chịu lạ. Từ hôm ấy ông thay đổi. Ít nói hơn, về nhà là vào phòng đóng cửa. Nhiều đêm tôi thức giấc thấy đèn phòng ông vẫn sáng. Tôi hỏi, ông bảo ngủ không được. Rồi một ngày ông dọn sang phòng bên không báo trước. Chỉ một câu “Ngủ riêng cho khỏe”. Không cãi vã, không giận dỗi, nhưng cũng chẳng còn gì để nói. Tôi đứng nhìn giường trống, lòng trống rỗng.
Người ngoài nhìn vào ai cũng ghen tị. Còn tôi sống trong im lặng đáng sợ. Bà Tám hàng xóm sang chơi, thấy tôi buồn hỏi sao hai ông bà ít đi cùng. Tôi cười “Gả rồi, mỗi người một thói quen”. Bà chép miệng “Ông Phúc nhà bà ít nói thiệt”. Tôi cười nhưng lòng trùng xuống. Có những ngày cả nhà chỉ hai ông bà già, con cái lập gia đình ra riêng hết. Sáng ông dậy sớm pha trà ăn sáng rồi đi bộ. Tôi dậy sau lo việc nhà. Tối xem ti vi mỗi người một góc. Tiền bạc ông lo đầy đủ. Tôi ốm, ông lặng lẽ mua thuốc đặt trên bàn. Không hỏi han, không dỗ dành, nhưng cũng không bỏ mặc. Tôi từng bực quá hỏi thẳng “Ông coi tôi là cái gì? Người dưng à?”. Ông im lặng lâu rồi nói “Bà nghĩ sao cũng được”. Câu ấy đau hơn cả tát. Từ đó tôi không hỏi nữa. Tôi quen với cái im lặng buồn bã ấy. Nhưng không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cho đến cái buổi chiều ông Phúc đi khám bệnh. Tôi dọn dẹp nhà cửa, đi ngang phòng ông thấy cửa không khóa. Bình thường ông cẩn thận lắm. Tôi đứng phân vân một lúc rồi đẩy nhẹ. Mùi dầu gió, mùi gỗ cũ, mùi thời gian quen thuộc. Mọi thứ gọn gàng lạnh lẽo. Tôi bước đến bàn, kéo ngăn kéo dưới cùng. Tim đập thình thịch. Bên trong là cái hộp gỗ năm xưa. Tay run run mở nắp. Một sấp giấy cũ, chiếc khăn tay sờn, và bức ảnh tôi lúc còn trẻ, cười tươi. Dưới ảnh là dòng chữ nét cứng cáp nhưng run của ông: “Nguyệt à, nếu một ngày bà đọc được những dòng này, chắc là tôi không còn đủ can đảm để nói nữa”. Tôi quỵ xuống, nước mắt rơi. 30 năm im lặng, 30 năm hiểu lầm. Tôi run rẩy cầm tờ giấy lên đọc tiếp. “Ngày bà đi khám ở bệnh viện huyện, bác sĩ nói nhỏ với tôi một chuyện…”. Tôi sững người. Tôi nhớ cái lần đau bụng dữ dội ấy, ông chở đi, ngồi ngoài hành lang chờ. Bác sĩ bảo rối loạn tiêu hóa. Nhưng ông viết khác hẳn. “Bác sĩ nói nếu muốn biết thì đừng hỏi vì nói ra chỉ làm mọi thứ khó xử hơn. Nhưng tôi là chồng bà…”. Tim tôi đập dồn. Tôi đọc tiếp, từng chữ như dao cứa. “Đứa con thứ hai của chúng ta không phải là con của tôi”.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần tiếp theo của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Tôi buông tờ giấy, hai tay chống xuống nền nhà, đầu óc quay cuồng. Không thể nào. Con gái tôi, Hạ Vi, nó giống tôi như đúc. Từ nụ cười đến dáng đi. Vậy mà ông viết không phải con ông. Tôi lắc đầu, lẩm bẩm một mình. Chắc ông hiểu nhầm. Tôi cầm giấy đọc tiếp dù tay run. Ông viết ông đã cãi lại bác sĩ, nhưng bác sĩ đưa kết quả xét nghiệm: máu ông và máu đứa bé không có khả năng là cha con. Ông lén đi xét nghiệm lại một mình, kết quả vẫn vậy. “Từ ngày đó tôi không còn ngủ chung với bà nữa”. Nước mắt tôi rơi ướt tờ giấy. 30 năm ngủ riêng không phải vì ông lạnh lùng, mà vì ông mang bí mật này. Ông viết ông đã nghĩ đến việc hỏi tôi rất nhiều lần, nhưng nhìn tôi cười, nhìn tôi chăm con, ông không nỡ. “Tôi không thể vượt qua được. Tôi chọn im lặng vì nghĩ đó là cách giữ gia đình”. Tôi gục đầu khóc nức nở. Ông biết tôi có thể không hay biết gì, vậy mà ông gánh một mình.
Tôi đứng dậy, nước mắt chưa khô, chạy ra sân. Ông Phúc vừa đi khám về, tay cầm túi thuốc, dáng chậm chạp. Ông nhìn tôi, ánh mắt vẫn lặng lẽ. “Bà vào phòng tôi rồi à?”. Giọng ông bình thản như đã chờ ngày này lâu lắm. Tôi run rẩy hỏi “Ông sao ông không nói với tôi?”. Ông thở dài nặng nề, cả 30 năm nằm trong đó. “Nói rồi bà chịu nổi không?”. Câu ấy như nước lạnh dội vào đầu. Tôi không trả lời được. Nếu 30 năm trước ông nói, tôi có chịu nổi không? Chúng tôi bước vào nhà, khoảng cách quen thuộc giờ nặng nề hơn. Tôi kể lại ký ức mơ hồ về lần sốt cao mê man, nằm hai ngày ở trạm xá. Ông lắng nghe, không ngắt lời. Ông nói ông cũng từng nghĩ đến khả năng ấy, nhưng không dám tin vì sợ còn đáng sợ hơn cả phản bội. “Tôi sợ biết thêm”. Tôi nắm tay ông, lần đầu sau bao năm. “Ông, mình làm xét nghiệm lại đi”. Ông im lặng rồi gật đầu.
Chúng tôi đi bệnh viện. Con gái Hạ Vi cũng về. Không khí căng thẳng. Bác sĩ trẻ nhìn hồ sơ, lấy máu ba người. Kết quả ra: tôi là mẹ ruột, nhưng ông Phúc không có quan hệ huyết thống với Hạ Vi. Con bé khóc, hỏi “Mẹ ba chuyện gì vậy?”. Tôi không biết trả lời. Chúng tôi về nhà trong im lặng ngột ngạt. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi bảo ông “Mình phải tìm lại trạm xá năm ấy”. Ông gật đầu “Để tôi đi cùng”. Lần đầu ông nói câu ấy sau 30 năm.
Chúng tôi lên xe, con bé lái. Đến nơi, cổng sắt cũ vẫn còn. Chúng tôi lục hồ sơ cũ kỹ. Người quản lý đưa tập giấy phủ bụi. Tôi mở ra, dòng chữ làm tôi lạnh toát: “Bệnh nhân có dấu hiệu bị xâm hại trong lúc mất ý thức tạm thời”. Tôi buông hồ sơ, chân mềm nhũn. Ông Phúc siết chặt tay tôi. Bà cụ hộ lý cũ nhớ lại: “Hồi ấy có ca giống vậy, cô gái mê man vì sốt, người bảo vệ trực đêm tên Cường lợi dụng”. Không ai điều tra được rõ vì thời ấy điều kiện kém. Tôi ôm mặt khóc. Không phải tôi phản bội. Tôi là nạn nhân. Ông Phúc ôm vai tôi, giọng khàn “Tôi biết… hai chữ đó đến sau 30 năm”.
Con bé Hạ Vi khóc, nhưng nó ôm ông Phúc “Ba, con vẫn gọi ba là ba được không?”. Ông gật đầu, vỗ nhẹ lưng nó vụng về. Thằng Minh con trai lớn về sau khi nghe chuyện. Nó sốc, chạy ra sân khóc, nhưng rồi quay vào ôm ông “Ba đã nuôi con suốt bao năm, con là con của ba”. Ông Phúc chỉ nói “Con là con của tôi. Thế là đủ”. Không khí nhà dần thay đổi. Không ồn ào, chỉ những thứ nhỏ. Sáng ông pha trà chờ tôi. Tối chúng tôi ngồi ăn cơm cùng bàn, ông gắp cá cho tôi. Bà Tám hàng xóm thấy hai ông bà đi bộ chung, tròn mắt “Trời ơi, giờ mới giống vợ chồng”. Chúng tôi cười.
30 năm im lặng đã qua. Chúng tôi ngủ chung lại. Ban đầu ngượng ngùng, hai người già nằm cạnh nhau sau bao năm xa cách. Ông khẽ hỏi “Bà lạnh không?”. Tôi lắc đầu, kéo chăn cho ông. Có hôm ông nấu mì, nước hơi nhạt nhưng tôi ăn ngon lành. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không phải chuyện lớn, chỉ chuyện xóm giềng, chuyện con cháu. Ông từng nói “Tôi xin lỗi vì đã không tin bà”. Tôi lắc đầu “Ông cũng chịu đựng 30 năm đâu dễ”. Chúng tôi cất cái hộp gỗ vào tủ, không giấu, không khóa, chỉ để nhớ mình từng sai thế nào.
Bây giờ ngồi ngoài sân chiều, tôi nhìn ông Phúc ngồi bên, tay cầm quạt nan, tóc bạc trắng. Tôi không còn tiếc nuối nhiều nữa, nhưng lòng vẫn buồn. 30 năm chúng tôi sống chung nhà mà như hai người dưng. Nếu ngày ấy chúng tôi nói chuyện với nhau, có lẽ mọi thứ khác. Nhưng cuộc đời không có nếu. Giờ chúng tôi chỉ còn ít thời gian, tôi muốn nắm tay ông mỗi ngày, muốn nghe ông gọi tên tôi như ngày xưa. Không hoàn hảo, không ngọt ngào như phim, chỉ là hai ông bà già học cách ở bên nhau lần nữa. Và dù muộn, tôi vẫn thấy may mắn. Vì cuối cùng, chúng tôi không còn cô đơn trong chính căn nhà này nữa.
Câu chuyện trong bài viết hoàn toàn là hư cấu, được xây dựng nhằm phục vụ mục đích giải trí và truyền tải thông điệp nhân văn.
Mọi nhân vật, sự kiện, địa điểm xuất hiện trong bài viết đều không có thật và không nhằm ám chỉ hay phản ánh bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ngoài đời thực.
Mọi nhân vật, sự kiện, địa điểm xuất hiện trong bài viết đều không có thật và không nhằm ám chỉ hay phản ánh bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào ngoài đời thực.





