NҺảү Xuṓпg Sȏпg Cứu Coп CҺủ TịcҺ, Tȏι Trả Gιá Bằпg Đȏι CҺȃп… NҺưпg TҺứ NҺậп Lạι KҺιếп Tȏι CҺết Lặпg

NҺảү Xuṓпg Sȏпg Cứu Coп CҺủ TịcҺ, Tȏι Trả Gιá Bằпg Đȏι CҺȃп… NҺưпg TҺứ NҺậп Lạι KҺιếп Tȏι CҺết Lặпg….
Tôi vừa chống nạng khập khiễng rẽ vào con hẻm quen thuộc thì tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Ba chiếc xe hơi đen bóng loáng đậu chật lối đi, mấy gã mặc vest đen đeo kính râm đứng chắp tay như vệ sĩ. Trước cửa phòng trọ 12m² của tôi, một người đàn ông mặc vest xám cao ráo đang đứng, bên cạnh là ông luật sư xách cặp da đắt tiền. Khuôn mặt anh ta tôi nhận ra ngay lập tức dù đã ba tháng trời không gặp – Trần Hoàng Nam, con trai chủ tịch tập đoàn Hoàng Nam, người mà tôi đã liều mạng nhảy xuống sông Sài Gòn cứu giữa đêm mưa bão.
“Sao anh dám xuất hiện ở đây?” Tôi gằn giọng, tay siết chặt cán nạng đến trắng khớp. Cái chân trái vẫn còn bó bột nhẹ, đau nhức từng cơn mỗi khi chạm đất. Ba tháng qua, tôi tưởng mình đã chết dần chết mòn trong căn phòng ẩm mốc này, tưởng rằng anh ta đã quên sạch vụ việc. Giờ anh ta dẫn cả luật sư với vệ sĩ đến? Chắc chắn không phải để cảm ơn.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, mọi thứ tôi nghĩ về anh ta, về vụ tai nạn, thậm chí về chính bản thân tôi, đều hoàn toàn sai lầm.
Hôm ấy cách đây ba tháng, tôi làm ca tăng giờ ở công ty đến 11 giờ đêm. Mưa bão Sài Gòn trút xuống như thác, đường ngập nửa bánh xe. Thay vì đi vòng đại lộ, tôi rẽ vào con đường mòn ven sông để về phòng trọ nhanh hơn. Xe đạp lún bùn, áo mưa mỏng dính sát người, tôi run cầm cập vì lạnh. Bỗng một tiếng ùm nặng nề vang lên từ bờ kè cách tôi chừng năm mươi mét. Tôi phanh gấp, căng mắt nhìn qua màn mưa. Một bóng người đang chới với giữa dòng nước siết, hai tay quạt loạn xạ, tiếng kêu cứu đứt quãng nghẹn ngào vì sặc nước.
Không ai quanh đây. Nhà dân đóng cửa kín từ sớm. Tôi đứng chết trân, tay nắm chặt tay lái đến trắng bệch. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có hai lựa chọn: gọi cứu hộ hay nhảy xuống. Nhưng cứu hộ cách đây năm cây số, mưa bão thế này chắc chắn không kịp. Còn tôi… từ nhỏ đã sợ nước kinh hoàng sau lần suýt chết đuối ở ao làng năm mười tuổi. Bơi lội yếu ớt, thể lực dù tốt nhờ chạy bộ nhưng đối mặt với sông Sài Gòn cuồn cuộn đêm nay là tự sát.
Tiếng kêu dưới sông càng lúc càng yếu. Tôi nghiến răng, vứt xe đạp, xé toạc áo mưa, đá bay đôi dép. Mưa quất vào da thịt buốt giá. Tôi chạy ba bước, nhảy ùm xuống sông.
Nước lạnh cắt da, đục ngầu mùi bùn và rác. Dòng chảy siết như hàng trăm bàn tay kéo tôi ra xa. Tôi bơi hết sức về phía bóng đen. Va phải anh ta, anh ta hoảng loạn quặc chặt cổ tôi kéo cả hai cùng chìm. Tôi đấm mạnh vào sườn anh ta, luồn ra sau lưng, móc cằm giữ đầu anh ta nổi lên, rồi bơi ngửa về bờ. Cách bờ hai mét, mấy người dân đi xe ôm nghe tiếng la chạy đến ném dây thừng. Tôi luồn dây qua người anh ta, hét lớn nhờ họ kéo lên. Khi anh ta được kéo khỏi vai tôi, tôi thở phào… rồi một dòng xoáy ngầm đẩy tôi đập mạnh vào tảng đá ngầm dưới nước. Tiếng rắc khô khốc vang lên. Đau như điện giật chạy từ cẳng chân trái lên tận đỉnh đầu. Nước ùa vào miệng, tôi sặc sụa, chìm dần.
Tôi tỉnh lại sau ba ngày hôn mê trong bệnh viện. Chân trái bó thạch cao, bác sĩ nói xương chày và xương mác gãy nát thành nhiều mảnh. Phẫu thuật ghép đinh titanium, nẹp vít cần năm trăm triệu. Tôi không có bảo hiểm, gia tài chỉ hai mươi lăm triệu tiết kiệm. Chiều hôm đó, y tá đưa phong bì: hai mươi triệu từ “người nhà bệnh nhân nam”. Biên lai ghi “hỗ trợ viện phí từ Nam”. Tôi tra Google, mới biết anh ta là Trần Hoàng Nam – con trai độc nhất, người thừa kế tập đoàn bất động sản khổng lồ.
Hai mươi triệu cho một mạng người. Tôi gọi điện cho công ty anh ta, giọng run rẩy đòi trách nhiệm. Gã trợ lý cười nhạt: “Cô tự nguyện nhảy, không ai ép. Đừng tưởng giàu thì vòi vĩnh.” Rồi cúp máy. Tôi khóc nức nở trên giường bệnh.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Tôi không dám kể thật với mẹ ở quê. Nói dối là bị xe quẹt, gãy chân cần mổ. Mẹ khóc, bảo sẽ bán sổ đỏ vay mượn. Tôi gọi bạn bè vay được một trăm hai mươi triệu, nhưng biết nếu mổ dở dang thì nợ chồng chất, mẹ già phải gánh lãi. Tôi ký đơn từ chối phẫu thuật, chọn bó bột chấp nhận tàn phế. Bác sĩ thở dài, nhưng tôi cắn răng chịu.
Xuất viện sau hai mươi tám ngày, công ty sa thải, bồi thường bốn mươi lăm triệu. Bà chủ trọ đuổi vì sợ tôi té cầu thang. Tôi chuyển vào hẻm sâu, phòng mười hai mét vuông ẩm mốc. Mỗi tháng mười triệu thuê vật lý trị liệu, tôi nhận đánh máy online, ngồi còng lưng gõ từ sáng đến khuya. Chống nạng đi tập phục hồi, ngã lăn lóc trong mưa, hố nách rớm máu. Đau đến mức đêm nào cũng ôm chân khóc thầm.
Rồi một buổi sáng ở trung tâm phục hồi, chú xe ôm già nhận ra tôi. Ông kể: “Không phải ngã đâu con, chú thấy hai thằng cãi nhau trên bờ, một thằng đẩy mạnh cái là ông Nam rơi xuống. Chú sợ bị bịt miệng nên nấp, may con nhảy xuống cứu.” Ông nói thêm anh ta có em trai cùng cha khác mẹ là Trần Hoàng Phúc, hai anh em tranh giành tài sản. Lời chú nói như sét đánh. Tôi bắt đầu để ý hai gã xăm trổ theo dõi tôi. Phòng trọ bị đột nhập, đồ đạc đập nát nhưng tiền và laptop không mất. Ngân hàng phong tỏa tài khoản vì “đơn tố cáo lừa đảo”. Tôi biết mình bị dồn vào đường cùng. Không dám báo công an, chỉ biết khóc một mình trong phòng tối.
Ba tháng trôi qua trong sợ hãi và đau đớn. Hôm nay, tôi chống nạng về đến nhà thì thấy anh ta đang đợi.
Nam nhìn tôi từ đầu đến chân, khẽ nhếch mép: “Cuối cùng cô cũng về.” Tôi trừng mắt: “Anh đến lục lọi phòng hay muốn lấy luôn mạng tôi?” Ông luật sư lùi lại, Nam ra hiệu anh ta vào phòng trọ trước. Anh ta kéo ghế nhựa, bảo tôi ngồi vì đứng lâu không tốt cho chân. Tôi phịch xuống giường, khoanh tay chờ.
Nam bảo: “Cô đang hiểu lầm. Ba tháng qua không phải tôi làm những chuyện khốn nạn đó.” Anh ta ra hiệu luật sư lấy túi zip trong suốt, bên trong là chiếc điện thoại vỡ màn hình dính đầy bùn đất – chính cái điện thoại tôi đánh rơi đêm nhảy sông. “Đội kỹ thuật mất ba tháng mới khôi phục được. Cô xem đi.”
Tôi cúi xuống nhìn màn hình máy tính bảng anh ta đưa. Bảy tấm ảnh chụp rõ ràng: một người đàn ông hung hãn cãi nhau với Nam trên bờ kè, rồi đẩy mạnh khiến Nam ngã xuống sông.
Tim tôi đập loạn. Tôi chưa kịp hỏi thì…
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Nam bình thản tiếp: “Người chụp là kẻ thứ ba giấu mặt. Hắn nhặt điện thoại cô rơi, chụp lại cảnh Phúc – em trai tôi – cố giết tôi, rồi sao lưu ảnh kèm căn cước cô gửi email tống tiền Phúc. Phúc tưởng cô là nhân chứng nắm bằng chứng gốc, nên sai đàn em theo dõi, đập phá, phong tỏa tài khoản để dồn cô vào đường cùng, ép tự sát hoặc dàn dựng tai nạn.”
Tôi bàng hoàng. Hóa ra tôi chỉ là con cờ vô tình trong cuộc chiến thừa kế. Nam thừa nhận: “Tôi biết hết từ đầu. Đưa hai mươi triệu và vu khống là để Phúc tưởng tôi không quan tâm đến cô, để hắn lộ sơ hở. Nếu tôi công khai bảo vệ cô ngay, Phúc sẽ tẩu tán tài sản trốn nước ngoài. Tôi cần chứng cứ chuỗi hành vi phạm pháp của hắn – từ đẩy ngã đến thuê giang hồ dồn ép nhân chứng.”
Tôi cười chua chát, nước mắt trào ra: “Anh dùng mạng tôi làm mồi nhử? Để tôi chịu ba tháng địa ngục chỉ vì anh muốn tống cổ em trai vào tù?” Tôi vung tay hất văng túi điện thoại: “Hai tỷ anh định đưa tôi đổi lấy lời khai? Giữ tiền mua quan tài đi!”
Nam dập thuốc, ánh mắt vằn máu: “Mẹ con Phúc từng bức chết mẹ ruột tôi. Đây là lần thứ ba hắn muốn giết tôi. Tôi phải nhổ cỏ tận gốc. Nhưng tôi biết tôi nợ cô một mạng và ba tháng địa ngục.” Anh ta đưa ra đề nghị: hai tỷ bồi thường, phẫu thuật chân, bảo vệ gia đình.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng run nhưng kiên quyết: “Không phải hai tỷ. Mười tỷ. Và anh phải cử người về quê bảo vệ bố mẹ tôi hai bốn giờ, chịu toàn bộ chi phí mổ ở bệnh viện quốc tế. Nếu không, tôi thà chết chứ không làm chứng cho kẻ máu lạnh như anh.”
Luật sư trợn mắt, nhưng Nam nhếch môi cười: “Được.” Anh ta ký hợp đồng ngay tại chỗ, chuyển năm tỷ trước, sắp xếp mổ trong tuần.
Ca mổ sáu tiếng ở bệnh viện Pháp Việt thành công. Nam trả đủ tám trăm triệu viện phí. Tôi nằm viện, nhận video call từ mẹ: “Con ơi, mấy anh bảo vệ to con giúp mẹ làm vườn, công ty con chăm tốt quá.” Tôi cười, nước mắt rơi, không dám kể sự thật.
Bốn tháng sau, tôi làm chứng tại tòa. Phúc mặc áo tù, nhìn tôi đầy thù hận. Lời khai của tôi cộng ảnh chứng cứ, băng giang hồ và tài xế xe tải dàn cảnh tai nạn trước bệnh viện (lần suýt chết thứ hai) khiến thẩm phán tuyên Phúc mười lăm năm tù. Chủ tịch Hoàng Nam đột quỵ vì sốc, Nam thâu tóm tập đoàn.
Một năm sau, chân tôi lành hẳn. Tôi rời Sài Gòn, mua ba hecta đất Đà Lạt làm farmstay. Bố mẹ lên phụ giúp, vườn rau xanh, khách du lịch ghé nghỉ. Tôi chạy bộ mỗi sáng trên đường mòn thông, gió cao nguyên thổi bay nỗi sợ hãi xưa.
Nam thỉnh thoảng lái xe lên, ngồi ban công nhâm nhi cà phê, không vest, không vệ sĩ. Chúng tôi không nói nhiều. Chỉ hai người sống sót sau cuộc chiến, hiểu nhau qua vết sẹo. Chiều hôm ấy, tôi bê trà ra, anh ta nhìn sương mù trên đồi, khẽ nói: “Bình yên thật.” Tôi cười: “Anh chọn quyền lực, tôi chọn yên bình. Tiền nhiều đến đâu cũng không mua được giấc ngủ ngon.”
Tôi nhìn ra khoảng trời rộng lớn, lòng chùng xuống. Đánh đổi bằng xương máu, nước mắt, ba tháng tàn phế và nỗi sợ hãi tột cùng, tôi mới có ngày hôm nay. Không hối hận, nhưng cũng chẳng vui trọn vẹn. Cuộc đời vốn dĩ không công bằng, chỉ có những người may mắn biết dừng lại đúng lúc để giữ lấy chút bình yên mong manh.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!