Tȏι KҺȏпg Ngờ CҺồпg Tȏι Lạι Là \”CON TRAI RUỘT\”

Tȏι KҺȏпg Ngờ CҺồпg Tȏι Lạι Là \”CON TRAI RUỘT\”

Tôi tên Ngọc, 52 tuổi. Thú thật, tôi là một kẻ có rất nhiều tiền. Nửa đời người, tôi đã làm vô số việc thất đức. Tôi lừa lọc, giẫm đạp lên người khác để ngoi lên. Trước đây tôi chưa từng biết sợ là gì. Người ta nhắc đến quả báo, tôi chỉ cười khẩy. Tôi tin tiền có thể mua đứt lương tâm, bẻ cong nhân quả.
Nhưng tôi đã nhầm to. Ở tuổi 50, khi tay ôm đống tiền, tôi lại chìm trong cô độc tột cùng. Và quả báo rốt cuộc cũng gõ cửa. Nó không lấy tài sản hay mạng sống, mà bắt tôi hứng chịu bản án tàn khốc gấp vạn lần từ chính mầm ác tôi đã gieo. Sự trừng phạt ấy quá dơ bẩn, quá kinh tởm.
Ông trời bắt tôi phải trả giá bằng cách để tôi yêu say đắm, lên giường và trút hết ruột gan cho một người đàn ông mà kẻ đó lại chính là đứa con trai ruột do tôi đẻ ra. Đứa trẻ mà 26 năm trước tôi đã tàn nhẫn vứt bỏ.
Khi ấy tôi chỉ là con Ngọc, một nữ công nhân xí nghiệp may nghèo rớt mồng tơi ở xóm trọ tồi tàn dưới Nam Định. Tôi còn trẻ, có nhan sắc, có chút sắc sảo nhưng bị cái nghèo bủa vây. Rồi tôi yêu anh Thành – người thợ mộc hiền lành, chân chất. Chúng tôi dọn về sống thử trong căn phòng trọ chưa đầy chục mét vuông, mái tôn dột nát. Mùa hè nóng như đổ lửa, mùa đông gió lùa buốt xương.
Tôi lỡ có thai. Cái thai đến không đúng lúc, đẩy hai đứa nghèo xuống tận cùng túng quẫn. Sinh thằng bé ra, thay vì niềm hạnh phúc làm mẹ, tôi chỉ thấy sự thật trần trụi của cái nghèo. Căn phòng ẩm mốc, mùi nước đái trẻ con, bỉm không có tiền mua. Tôi xé quần áo cũ làm tã. Sữa mẹ tắc vì ăn uống kham khổ. Thằng bé còi cọc, nay ốm mai đau.
Mỗi lần ôm con ngồi trước cửa phòng trọ nhìn mấy đứa bạn cùng xí nghiệp váy áo súng sính, tô son điểm phấn đi chơi với trai có tiền, chúng nó bĩu môi mỉa mai cười chê tôi tự chôn vùi thanh xuân trong đống tã lót. Cái nghèo đáng sợ, nhưng cái nhục vì thua kém bạn bè còn đáng sợ hơn.
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt chậu nước giặt đồ, quần áo xộc xệch, ngực rỉ sữa. Tôi phát điên. Tôi không cam tâm sống cả đời như con chuột chui lủi trong xó tối tăm này. Đúng lúc tâm lý tôi chênh vênh nhất thì gã giám đốc phân xưởng may từ Hà Nội xuống. Gã để mắt tới tôi. Gã là người đàn ông lõi đời, có tiền có quyền. Gã biết rõ khao khát đổi đời đang gào thét trong mắt tôi.
Gã tiếp cận bằng những lời đường mật, đưa tôi đi ăn nhà hàng sang trọng, mua váy lụa, nước hoa đắt tiền, đón rước bằng ô tô bóng loáng. Ngồi trên ghế bọc da thơm mùi điều hòa, tôi như kẻ nghiện hít bầu không khí thượng lưu. Khi bước xuống xe, quay về căn phòng trọ, sự chán ghét dâng lên tột độ.
Một bên là gã giám đốc với lời hứa hẹn cuộc sống bà hoàng trên thủ đô. Một bên là anh Thành – gã thợ mộc còng lưng mài cưa bào, mồ hôi nhễ nhại, hai túi quần không nổi 100.000 đồng mua cho vợ bát phở. Lòng tham trỗi dậy, con quỷ trong tôi thức giấc. Tôi quyết định vứt bỏ anh Thành, vứt bỏ đứa con máu mủ của mình.
Tôi sẽ không bao giờ quên cái đêm mưa rét ấy – đêm tôi tự tay giết chết phần người trong chính mình. Ngoài trời mưa giả rích, gió rít từng cơn lạnh buốt đập vào mái tôn. Trong phòng, thằng bé mới ba tháng tuổi ốm nặng, sốt cao hầm hập, ho xụ xụ vì viêm phổi. Nó khóc ngặt nghẽo, tím tái vì khát sữa, vì đau đớn. Anh Thành đội mưa, mặc áo mưa rách đạp xe đi vay mượn tiền, định sáng mai đưa con lên bệnh viện.
Khi anh ấy vừa đi khỏi, chiếc xe ô tô của gã nhân tình đã đỗ chờ sẵn ở đầu ngõ. Ánh đèn pha hắt vệt sáng chói lóa vào cửa phòng. Tôi biết rõ để một đứa trẻ sơ sinh đang sốt cao một mình trong phòng trọ không khóa cửa là cực kỳ nguy hiểm. Nhưng sự cám dỗ của giàu sang đã làm tôi mù lòa.
Tôi thu dọn quần áo nhét vào túi xách. Thằng bé nằm trên phản khóc ré lên, bàn tay bé xíu chới với tìm hơi mẹ. Nhưng tôi quay lưng tàn nhẫn hơn. Trước khi bước ra, tôi thấy cái hộp sắt tây cũ kỹ anh Thành giấu dưới gầm tủ – chỗ anh ấy cất những đồng tiền lẻ tẻ vừa rầm mưa vay mượn để cứu mạng con. Con quỷ tham lam ra lệnh. Tôi cúi xuống mở hộp và gom sạch, không để lại một đồng.
Tôi tự nhủ với sự ích kỷ tột cùng: mình lên thủ đô cần chút tiền phòng thân, anh Thành là đàn ông rồi, anh ấy sẽ xoay sở được. Trước khi rời khỏi địa ngục nghèo đói, tôi xé vội tờ giấy, viết vài dòng lạnh lùng: “Anh tự nuôi con đi, tôi không thể chôn vùi tuổi trẻ ở cái xó rách nát này được.” Viết xong, tôi không dám nhìn thằng bé thêm lần nào. Tôi sợ nếu nhìn, tôi sẽ không đi được.
Tôi lao ra khỏi cửa, xông thẳng vào màn mưa lạnh buốt, bước lên chiếc xe hơi êm ái của gã. Khi cánh cửa xe đóng sập lại, dù kính kín đến đâu, tiếng nhạc to đến mức nào, tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc xé ruột của thằng bé dội lại từ căn phòng trọ. Tôi gạt phăng tiếng khóc ấy đi. Tôi tự huyễn hoặc mình rằng tôi đang đi tìm hạnh phúc.
Tôi đã tự tay giết chết lương tri của mình để đổi lấy tấm vé bước vào giới thượng lưu.
Nửa đời sau, tôi dùng nhan sắc và đủ mọi thủ đoạn để giẫm đạp lên người khác mà leo lên. Tôi trở thành bà chủ chuỗi thương hiệu thời trang lớn nhất nhì Hà Nội. Tiền bạc đổ về như nước. Nhưng luật nhân quả tinh vi và sòng phẳng lắm. Nó đánh thẳng vào thứ mà con người ta cất công gìn giữ nhất.
Tôi lấy chồng đại gia, tưởng vinh hoa phú quý sẽ theo tôi xuống mồ. Thế nhưng khi nhan sắc tàn phai, ông ta phản bội tôi cay đắng. Ông ta rước về nhà một con bé nhân tình tuổi đời còn đúng tuổi đứa con trai tôi đã vứt bỏ năm xưa. Tôi bị coi như kẻ ở đợ, bị nhà chồng hắt hủi vì tội cây độc không trái, gái độc không con.
Cuối cùng không chịu nổi nhục nhã, tôi ly hôn. Tôi bước ra với khối tài sản khổng lồ, nhưng khi cánh cửa biệt thự đóng sập lại, tôi đứng giữa Hà Nội nhộn nhịp mà thấy mình như hồn ma. Ở tuổi 50, khi người ta bế cháu sum vầy bên mâm cơm gia đình, tôi lại sống trong cô độc tột cùng. Có những đêm tôi thèm nghe một tiếng “vợ ơi”, thèm một tiếng trẻ con khóc đến quay quắt.
Và rồi định mệnh nghiệt ngã đưa Minh đến. Tôi thuê công ty kiến trúc thiết kế lại căn hộ, Minh – chàng kiến trúc sư 26 tuổi – được cử đến phụ trách. Cậu ấy bước vào với nụ cười hiền lành, ánh mắt chân thành. Trong những ngày làm việc chung, chúng tôi trò chuyện nhiều. Một đêm tăng ca, cậu ấy tâm sự: em mồ côi mẹ từ lúc lọt lòng, mẹ bỏ đi vì chê nhà nghèo. Em lớn lên bằng tình thương của bố – người thợ mộc tàn tật.
Nghe cậu ấy nói, trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Sự thiếu thốn tình mẫu tử trong đôi mắt chàng trai 26 tuổi ấy đã đánh gục lớp áo giáp băng giá của tôi. Tôi thấy thương cậu ấy vô cùng. Minh giống như mảnh ghép hoàn hảo lấp đầy hố sâu trong tâm hồn mục nát của tôi.
Cậu ấy hiền lành ngây thơ nên dễ dàng rơi vào vòng tay yêu chiều chăm sóc của tôi. Ban đầu là thương hại, dần dần nó biến thành tình yêu sai trái, cuồng nhiệt. Bất chấp khoảng cách 26 tuổi, bất chấp lời xì xào dị nghị, chúng tôi lao vào nhau, yêu nhau say đắm.
Tôi nghĩ ông trời đang mở lượng khoan hồng. Minh chính là phần thưởng cuối đời. Chúng tôi lén đăng ký kết hôn. Khi đã là vợ chồng, tôi muốn bù đắp cho Minh tất cả những thiệt thòi cậu ấy phải chịu từ bé. Tôi sắm xe hơi sang trọng, đổ tiền mở công ty thiết kế nội thất riêng cho Minh làm giám đốc. Tôi nâng niu cậu ấy như báu vật.
Dù đã 52 tuổi, tôi vẫn muốn có một đứa con với người đàn ông tôi yêu. Bất chấp nguy hiểm tính mạng, tôi lao vào những đợt tiêm thuốc kích trứng đau đớn. Và kỳ tích đã xảy ra. Ngày bác sĩ thông báo thụ tinh nhân tạo thành công, tôi cầm tờ phiếu siêu âm ngồi sụp xuống hành lang bệnh viện mà khóc như đứa trẻ.
Khi đưa tờ giấy ấy cho Minh xem, cậu ấy ôm chặt tôi, nhấc bổng lên, xoay vòng trong niềm hạnh phúc tột độ. Cậu ấy vuốt ve bụng tôi, giọng nghẹn ngào: “Vợ ơi, cảm ơn em. Anh sắp được làm bố rồi. Anh sẽ đón bố từ quê lên Hà Nội sống cùng chúng mình để tiện bề chăm sóc phụng dưỡng.”
Tôi dựa đầu vào ngực Minh mãn nguyện nhắm mắt lại. Tôi tưởng mình đang đứng trên đỉnh cao của hạnh phúc viên mãn.
Ngày định mệnh Minh báo tin sẽ về quê đón bố lên. Căn nhà ngập tràn ánh nắng và sự hân hoan. Từ tờ mờ sáng tôi đã thức dậy. Bụng tôi lúc đó đã lùm lùm. Tôi tự tay vào bếp hầm nồi canh chim bồ câu tẩm bổ. Vừa khuấy nồi, tôi vừa xoa bụng thì thầm: “Con ngoan nhé, ông nội sắp lên rồi. Mẹ sẽ dùng cả phần đời còn lại để chuộc lỗi.”
Tiếng chuông cửa vang lên. Tôi bưng bát canh nóng hổi, bước ra cửa với nụ cười rạng rỡ nhất. Nhưng nụ cười chưa kịp nở bung thì đã đông cứng lại.
Cánh cửa mở toang. Người đàn ông đứng cạnh Minh mặc bộ quần áo sờn cũ, dáng gầy gò khắc khổ, lưng hơi còng, mái tóc bạc trắng. Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy tì lên chiếc gậy gỗ.
Chỉ một giây thôi, mọi thứ trong đầu tôi đứt phượt. Đó là Thành – anh Thành của 26 năm về trước. Dù thời gian có tàn phá dung nhan ông ấy đến đâu, tôi vẫn nhận ra đôi mắt hiền lành cục mịch ấy.
Bát canh rơi tự do, vỡ toang trên nền đá cẩm thạch. Nước canh nóng rẫy dội lên đôi chân trần của tôi. Nhưng tôi không còn biết đau là gì nữa. Linh hồn tôi đang bị moi móc xé toạc thành từng mảnh.
Thành nhìn tôi. Ánh mắt ông ấy ban đầu ngơ ngác, rồi co rụt lại vì kinh hoàng tột độ. Ông ấy lảo đảo lùi lại, run rẩy bần bật, bám chặt lấy cánh tay Minh như người sắp chết đuối. Đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy thù hận, bàng hoàng và ghê tởm.
Minh hoàn toàn không biết gì. Cậu ấy hoảng hốt chạy lại đỡ tôi: “Ngọc, em sao thế? Em đang có thai cơ mà.”
Cái chạm tay của Minh, cái tiếng gọi “vợ”, tiếng nhắc đến cái thai – tất cả như dòng điện cao thế giật thẳng vào thóp não tôi. Tôi nhìn khuôn mặt Minh, nhìn sống mũi, hàng lông mày của cậu ấy. Tại sao bao lâu nay tôi mù lòa mà không nhận ra? Khuôn mặt ấy chính là bản sao của anh Thành thời trẻ pha lẫn đường nét của tôi.
Minh 26 tuổi. 26 năm trước tôi vứt con bỏ nhà ra đi. Minh mồ côi mẹ từ nhỏ vì mẹ bỏ đi chê nhà nghèo. Minh sống với bố tàn tật tên Thành – người thợ mộc. Đầu tôi nổ tung. Trái đất như nứt toác nuốt chửng tôi vào hố đen ngòm.
Người chồng trẻ mà tôi ấp ôm mỗi đêm, người tạo ra cái thai trong bụng tôi, lại chính là đứa con trai ruột do tôi rứt ruột đẻ ra.
Cái cảm giác ấy buồn nôn, nhơ nhớp, man rợ đến mức tôi muốn móc hai con mắt mình ra, muốn mổ bụng mình để ném cái thứ nghiệt chủng ấy đi. Đứa con trai ba tháng tuổi mà tôi đã bỏ mặc trong cơn sốt viêm phổi năm xưa. Nó không chết. Anh Thành đã cắn răng nhặt nhạnh từng đồng để nuôi nó khôn lớn.
Để rồi 26 năm sau, bằng sự tàn nhẫn tột cùng của định mệnh, tôi lại giang tay đón nó vào lòng – không phải với tư cách người mẹ chuộc lỗi, mà với tư cách một người đàn bà dùng tiền bạc mua chuộc để thỏa mãn sự cô đơn và nhục dục.
Cái thai trong bụng tôi đạp mạnh một cú. Tôi muốn lùi lại nhưng chân như bị đóng đinh. Tôi nhìn Minh rồi nhìn anh Thành. Ba con người bị trói buộc bởi một tội ác 26 năm về trước, giờ đứng đối diện nhau trong căn nhà nguy nga, nhưng giống như đang đứng chung trên đoạn đầu đài đẫm máu.
Ánh sáng rực rỡ đột nhiên tối sầm. Trong mũi tôi chỉ còn mùi tanh tưởi hôi thối của sự thối rữa từ chính lương tâm chết cứng. Bản án tử hình dành cho con quỷ cái là tôi đã bắt đầu được thi hành.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!