Tôi đứng nép sau cánh cửa nhà hàng sang trọng bậc nhất Cần Thơ, tim thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Trước mắt tôi, ông Quốc

Tôi đứng nép sau cánh cửa nhà hàng sang trọng bậc nhất Cần Thơ, tim thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Trước mắt tôi, ông Quốc – chồng tôi ba mươi năm – đang cẩn thận cắt từng miếng bít tết, nâng niu đưa lên miệng cho con bé Bích. Ánh mắt ông ta si tình, ngọt ngào đến phát tởm. Cái ánh mắt mà mười năm nay ông chưa từng dành cho tôi dù chỉ một lần. Trên tay tôi là tờ quyết định ly hôn của tòa án, dấu đỏ chói lòa như vết dao cứa vào tim.
Hai tháng trước, chính ông ta đã ngồi bên bàn ăn nhà mình, giọng tỷ tê: “Bà nó ơi, mình ly hôn giả một thời gian thôi. Để lách luật, đứng tên thêm hai mảnh đất ở huyện Phong Điền. Tài sản vẫn để bà giữ phần lớn, xong xuôi mình đăng ký lại. Ba mươi năm tình nghĩa, bà không tin tôi sao?” Lúc đó tôi nhìn gương mặt ông ta đầy vẻ khắc khổ giả tạo, lòng vừa chua xót vừa ghê tởm. Ông tưởng tôi là bà nội trợ ngu ngơ, quanh quẩn bếp núc suốt đời. Ông đâu biết tôi đã nắm hết mọi thứ.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng… mọi thứ sắp thay đổi theo cách ông ta không thể ngờ tới.
Tôi bước vào phòng VIP, tiếng giày cao gót gõ chát chúa trên sàn gạch. Ông Quốc ngẩng phắt lên, mặt tái mét không còn giọt máu. “Kim… sao bà lại ở đây?” Tôi mỉm cười, nụ cười sắc lẹm hơn dao cạo. “Nghe nói hôm nay có người mở tiệc mừng tự do, tôi ghé chúc mừng cho phải đạo vợ chồng cũ.” Con Bích liếc tôi một cái khinh khỉnh, tay mân mê chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út. Chiếc nhẫn tôi nhận ra ngay – tiền trích từ quỹ dự phòng công ty mà tôi quản lý hai mươi lăm năm.
Cô ta nũng nịu: “Anh Quốc, ai đây? Chị giúp việc nhà anh hồi xưa hả?” Ông Quốc lúng túng, mồ hôi túa ra như tắm. Tôi kéo ghế ngồi đối diện, giọng bình thản nhưng mỗi chữ như dao: “Ông Quốc này, ly hôn giả để mua đất Phong Điền đúng không? Mảnh đất mười hai tỷ ông đã chuyển xong chưa? Hay ông dùng tiền đó mua nhẫn cho cô giám đốc trẻ này?”
Ông ta lắp bắp: “Bà… bà về nhà đi, tối mình nói.” Tôi quay sang Bích: “Cô Bích, anh Quốc chưa kể với cô rằng mười hai tỷ đó là tiền tôi đứng tên sổ tiết kiệm cá nhân mười năm nay đúng không? Ly hôn giả chỉ để ông ta rước cô về mà không mang tiếng.” Bích cười nhạt, đẩy tờ giấy về phía tôi: “Chị già ơi, tỉnh mộng đi. Đây là giấy xác nhận tài sản riêng, chị đã ký tên công chứng rồi. Hai mảnh đất và nhà phố giờ là của anh ấy. Anh ấy muốn cưới ai là quyền của anh ấy.”
Tôi cầm tờ giấy, nhìn chữ ký nguệch ngoạc của chính mình. Đúng là tôi đã ký. Nhưng họ không biết, tôi ký để ông ta tin rằng mình đã thắng. Ông Quốc lúc này thay đổi hẳn, giọng lạnh lùng: “Thôi thì tình nghĩa hết thì thôi. Tôi không tệ bạc, để lại cho bà căn nhà cũ và ít tiền sống đến cuối đời. Bà ký đơn rồi, tòa xử xong rồi. Đường ai nấy đi.”
Tôi nhìn người đàn ông mình đã hy sinh cả thanh xuân chăm sóc. Ba mươi năm, từ ngày ông còn là công nhân bốc vác gạch thuê, tôi là kế toán trưởng công ty vật liệu xây dựng, ngày đêm cắm cúi tính toán để ông có cơ nghiệp hôm nay. Giờ ông ta ngồi đây, coi tôi như rác rưởi. Tôi đứng dậy, chỉnh vạt áo dài: “Ông nhớ cho kỹ, tôi Kim này chưa bao giờ là người dễ bị dắt mũi. Ông giỏi tính toán, nhưng ông quên ai là người dạy ông cách tính những con số đầu tiên.”
Tôi quay lưng bước ra, bỏ lại tiếng cười đắc thắng của Bích và ánh mắt khinh bỉ của ông Quốc. Họ nghĩ họ thắng. Họ đâu biết tôi đã chuẩn bị từ hai năm trước.
Về đến căn nhà cũ ở quận Ninh Kiều – ngôi nhà chúng tôi mua ba mươi năm trước khi còn khó khăn – tôi mở cửa gỗ bạc màu, bước vào phòng làm việc nhỏ. Máy tính cũ vẫn nằm đó, hàng đống sổ sách tôi cất giữ. Con số không bao giờ nói dối, chỉ có người làm ra nó mới dối trá. Hai năm trước, khi phát hiện ông Quốc có căn hộ chung cư cho Bích, tôi không gào khóc đánh ghen. Tôi âm thầm điều tra. Ông ta rút tiền công ty mua đất Phong Điền, khai gian chi phí đầu vào. Tôi không ngăn, thậm chí tôi tạo thêm lỗ hổng để ông ta sập bẫy sâu hơn.
Tôi cố tình “vô tình” tiết lộ dự án đất hứa hẹn nhưng thực chất là đất quy hoạch treo. Tôi để lại số tiền mặt lớn trong tài khoản ông ta nghĩ tôi không biết. Và khi ông ta đưa tờ đơn ly hôn giả, tôi ký ngay. Không phải ngu, mà để ông ta tự chui đầu vào rọ.
Sáng hôm sau, tôi gặp luật sư Trọng ở quán cà phê gần bến Ninh Kiều. Anh Trọng xem hồ sơ, kinh ngạc: “Chị Kim, chị chuẩn bị từ hai năm trước thật sao?” Tôi nhấp ngụm trà gừng nóng: “Đúng vậy. Mười lăm tỷ trốn thuế, hóa đơn khống, tất cả tôi có đủ. Ông Quốc đưa em họ Bích vào làm kế toán thay tôi, họ cùng nhau làm ăn bẩn. Còn Bích thì ký hết giấy tờ làm giám đốc điều hành cách đây sáu tháng, không biết mình đang ký bản án tù.”
Anh Trọng lo lắng: “Nhưng chị cũng là thành viên công ty, chị không sợ liên lụy?” Tôi cười: “Tôi đã chuyển hết vốn cho hai đứa con ở nước ngoài từ một năm trước. Giấy tờ hợp pháp. Giờ tôi chỉ là bà nội trợ. Mọi trách nhiệm đổ lên đầu ông Quốc và Bích.”
Những ngày sau đó, ông Quốc nhắn tin đuổi tôi ra khỏi nhà phố: “Bích không thích mùi bà trong nhà. Dọn đồ đi.” Tôi nhắn lại: “Được, nhưng trước khi đi, tôi có món quà tặng ông và cô giám đốc trẻ ở chi cục thuế thứ Hai tuần tới. Nhớ đi cùng cô ấy nhé.”
Tôi biết ông ta gọi lại, nhưng tôi tắt máy. Im lặng của tôi không phải yếu đuối, là kiên nhẫn của thợ săn.
Sáng thứ Hai, nắng Cần Thơ đổ vàng trên tàn bằng lăng. Tôi đứng trước cổng chi cục thuế, vest xanh đen chỉnh tề, tóc búi cao, cặp da đựng đầy chứng từ. Đúng 8h30, xe ông Quốc dừng lại. Ông ta xuống xe, tay trong tay Bích. Cô ta váy đỏ bó sát, giọng chua: “Bà già đến ăn vạ hả? Giấy tờ rõ ràng rồi, đừng làm trò cười cho thiên hạ.”
Tôi không đáp, chỉ lách qua: “Vào đi. Người ta đang đợi hai vị giám đốc giải trình mười lăm tỷ thất thoát.”
Trong phòng họp, năm cán bộ thuế ngồi sẵn. Trưởng đoàn gật đầu với tôi: “Cảm ơn chị Kim đã cung cấp hồ sơ đầy đủ.” Bích đập bàn: “Công ty chúng tôi đóng thuế đầy đủ, sao mời lên đột xuất thế?” Trưởng đoàn đẩy tài liệu: “Bà Bích, với tư cách giám đốc pháp luật, bà giải trình hai trăm hóa đơn khống và mười lăm tỷ chuyển vào tài khoản cá nhân bà đi.”
Bích tái mét, quay sang ông Quốc: “Anh… anh nói em ký thôi mà, kế toán lo hết…” Ông Quốc mồ hôi nhễ nhại: “Có lẽ vợ cũ tôi làm sai sổ sách để hãm hại…”
Đúng lúc đó, tôi mỉm cười, lấy thẻ nhớ và hồ sơ gốc ra. “Ông Quốc, ông quên tôi bàn giao công việc từ lâu rồi. Đây là bản ghi âm ông chỉ đạo làm khống hóa đơn. Số tiền mười lăm tỷ mua đất Phong Điền đứng tên Bích tuần trước. Và với tư cách giám đốc, Bích sẽ chịu trách nhiệm hình sự đầu tiên – án tù mười đến mười lăm năm.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Bích nghe đến “đi tù” thì chân tay buông thõng, quỵ xuống ghế, khóc lóc: “Không phải em… là anh Quốc bảo em đứng tên! Anh cứu em đi, em còn trẻ!” Ông Quốc run rẩy nhìn tôi, giọng hèn hạ: “Kim, bà không thể tuyệt tình vậy. Ba mươi năm, hai đứa con… Bà giúp tôi lần này, tôi trả nhà, tôi làm lại từ đầu…”
Tôi cắt lời, giọng đanh thép: “Ông lầm rồi. Không phải tôi tuyệt tình, là tham lam và bạc bẽo của ông đẩy ông vào đường cùng. Khi ông dùng tờ đơn ly hôn giả đuổi tôi, ông nghĩ đến tình nghĩa chưa? Khi ông dùng tiền mồ hôi nước mắt mẹ con tôi nuôi bồ, ông có cắn rứt không? Giờ đất Phong Điền bị phong tỏa, nhà phố bị kê biên vì nợ ngân hàng. Tất cả do ông gây ra.”
Trưởng đoàn thanh tra lên tiếng: “Chúng tôi sẽ chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra. Ông Quốc và bà Bích không được rời nơi cư trú.”
Bước ra khỏi phòng, tôi nghe tiếng Bích gào khóc túm cổ áo ông Quốc: “Đồ khốn nạn! Ông lừa em làm giám đốc để em đi tù thay ông à? Trả thanh xuân cho em!” Ông Quốc đẩy cô ta ra, mặt thảm hại nhìn theo tôi. Nhưng tôi không ngoảnh lại.
Ba ngày sau, tôi quay lại nhà phố Ninh Kiều. Cảnh tượng thảm hại: đồ đạc xáo tung, nhân viên ngân hàng niêm phong tài sản. Bích gào khóc ôm chân tôi: “Chị Kim cứu anh Quốc đi! Chị có tiền, chị giúp anh ấy nộp thuế…” Tôi lùi lại, lạnh lùng: “Khi cô cùng ông ta đuổi tôi, cô nghĩ đến con tôi chưa? Khi cô đeo nhẫn bằng tiền học phí của chúng, cô có cắn rứt không?”
Ông Quốc ngồi gục trên sofa, tóc bạc trắng chỉ sau vài đêm. Ông ta ngước lên, giọng khàn: “Bà giỏi thật… Bà biết đất Phong Điền quy hoạch treo, biết công ty nợ ngân hàng, bà giả vờ thua để tôi gánh hết đúng không?”
Tôi ngồi xuống, mở tập hồ sơ cuối: “Ông nói đúng nhưng chưa đủ. Công ty đầu tư Nam Phương mua nợ xấu của ông cách đây hai tháng – chính là công ty con trai cả Bình đại diện. Toàn bộ nợ mười mấy tỷ, nhà cửa, đất đai giờ nằm trong tay con ông. Vì ông vi phạm thuế, bị khởi tố, họ thu hồi ngay.”
Ông Quốc đánh rơi điếu thuốc, lắp bắp: “Con… thằng Bình?” Tôi gật đầu: “Trong khi ông bận cung phụng nhân tình, con trai ông đã trưởng thành và biết rõ cha đối xử với mẹ thế nào.”
Cán bộ đưa biên bản niêm phong. Ông Quốc run rẩy ký không nổi tên. Bích thấy thế, vơ túi xách định chạy, nhưng công an chặn lại: “Bà Bích bị bắt tạm giam điều tra trốn thuế và lừa đảo.”
Tiếng gào khóc của Bích vang vọng con phố khi cô ta bị áp giải. Phòng khách giờ chỉ còn tôi và ông Quốc. Ông ta nhìn tôi, vừa hận vừa sợ: “Bà hận tôi đến thế sao? Muốn tôi vào tù, thần bại danh liệt mới thỏa?”
Tôi đứng dậy, lòng bình thản: “Tôi không hận. Hận thù phí hoài thời gian. Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về tôi và các con. Đây là đơn xin giảm nhẹ hình phạt – nếu ông ký thừa nhận sai phạm và trả tài sản cho con, con trai ông sẽ bảo lãnh ông tại ngoại. Đây là chút tình nghĩa cuối cùng tôi dành cho cha của con tôi, để chúng không hổ thẹn.”
Ông Quốc nhìn tờ giấy, nước mắt già nua lăn dài. Có lẽ lúc này, khi mất hết, ông mới hiểu người đàn bà ông coi thường lại là người mở cho ông con đường sống cuối cùng.
Tôi bước ra khỏi căn nhà, không ngoảnh đầu. Phía trước là bầu trời rộng mở. Tôi năm mươi sáu tuổi, cái tuổi người ta bảo muộn để bắt đầu. Nhưng với tôi, đây mới là lúc thực sự sống cho chính mình. Ba mươi năm tôi tính toán cho ông, giờ tôi tính cho bản thân. Con số không bao giờ nói dối, và công lý – dù chậm – cuối cùng cũng đến.
Tôi về nhà cũ, ngồi bên bàn ăn vắng vẻ, nhìn ảnh hai đứa con cười tươi trên tường. Điện thoại rung, tin nhắn từ Bình: “Mẹ, mọi thứ ổn rồi. Mẹ nghỉ ngơi đi.” Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài. Không phải nước mắt đau khổ, mà là nước mắt của người phụ nữ cuối cùng cũng được tự do. Cuộc đời tôi không còn là bà nội trợ bị bỏ rơi. Tôi là Kim – người đã dùng chính trí óc và lòng kiên nhẫn để lấy lại tất cả.
Ông Quốc muốn ly hôn giả để tôi mất trắng. Cuối cùng, người mất trắng là ông. Còn tôi, tôi vẫn ở đây, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc sống còn dài, và lần này, tôi sẽ sống cho riêng mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!