TҺươпg Ьà cụ ƌι пắпg, tàι xế cҺo Ьà ƌι пҺờ, aι пgờ 10 pҺút sau tҺì ƌιḕu kιпҺ kҺủпg xảү ra vớι tàι xế…..
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày nắng như đổ lửa ấy. Mồ hôi ướt đẫm áo sơ mi, cổ họng khô khốc, tôi lái taxi trở về sau chuyến đường dài mệt mỏi, chỉ mong về nhà tắm rửa rồi nằm vật ra giường. Bỗng mắt tôi thoáng thấy một bóng dáng lom khom bên lề đường. Bà cụ đội nón lá cũ kỹ, bước chân run run, lom khom như sắp gục xuống bất cứ lúc nào. Trời nóng oi bức đến mức tôi ngồi trong xe điều hòa còn thấy khó thở, thế mà bà lại lang thang giữa trưa nắng như lửa đốt.
Tim tôi nhói lên một cái. Tôi đánh xe sát lại, hạ kính xuống, giọng ấm áp: “Bác ơi, bác lên xe con đi. Nắng thế này bác chịu không nổi đâu ạ.” Bà cụ ngẩng lên, ánh mắt mệt mỏi, giọng yếu ớt: “Con ơi… bác không có tiền đâu.” Tôi cười nhẹ, mở cửa xe: “Con không lấy tiền bác. Lên xe đi ạ, con đưa bác về.”
Bà cụ do dự một lúc, rồi cũng lê bước lên xe. Trong xe, tôi liếc qua gương chiếu hậu, thấy bà ngồi lom khom, hai tay ôm chặt cái túi vải cũ mèm. Tôi hỏi thăm nhẹ nhàng: “Bác đi đâu vậy ạ? Con cái bác đâu, sao để bác đi một mình giữa trời nắng thế này?” Bà không trả lời ngay, chỉ cúi đầu. Một lúc sau, nước mắt bà rơi lộp độp xuống vạt áo. Tiếng thở dốc của bà khiến lòng tôi chợt nhói đau. Tôi mất bố mẹ từ nhỏ, lớn lên trong nhà thờ từ thiện, lúc nào cũng thèm khát có một người mẹ để gọi, để chăm sóc. Vậy mà bà cụ này lại đang khóc vì con cái. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng tôi.
Đi được chừng mười phút, tôi nghe tiếng bà thở dốc mạnh hơn. Quay lại, bà đã nhắm mắt, người đổ gục về phía trước. Tim tôi đập thình thịch như trống đánh. Tôi hoảng hốt dừng xe bên lề, lay bà: “Bác ơi! Bác sao vậy?” Bà không tỉnh. Tôi vội bế bà vào quán nước ven đường, tay run run mua nước đường cho bà uống, rồi chạy ra hiệu thuốc mua thuốc hạ sốt. Mồ hôi tôi chảy ròng ròng, vị mặn của nước mắt lẫn với mồ hôi khiến cổ họng tôi nghẹn lại. May sao bà cũng tỉnh lại sau đó.
“Bác cho con số điện thoại con cái bác, con gọi họ đến đón.” Tôi nói, giọng lo lắng. Bà cụ nhìn tôi, nước mắt lại trào ra không kìm được: “Chúng nó… không muốn nuôi mẹ nữa đâu con ạ. Chúng bảo mẹ già rồi, chỉ ăn bám làm khổ chúng.” Lời bà như dao cắt vào tim tôi. Tôi ngồi phịch xuống ghế, không tin nổi. Bà cụ sinh năm đứa con, nuôi chúng khôn lớn, vậy mà giờ chúng đuổi bà ra đường giữa trời nắng cháy? Nỗi đau xót dâng trào, tôi nắm chặt tay bà, lòng nghẹn ngào.
Tôi nói từ đáy lòng: “Bác đừng khóc. Nếu bác không còn chỗ nào đi… thì về sống với con đi. Con chỉ có một mình, mất bố mẹ từ nhỏ. Con mong có một mái ấm, có mẹ để con chăm sóc. Con không đòi hỏi gì đâu ạ.” Bà cụ ngẩn người nhìn tôi. Những người xung quanh quán nước xúm lại, ai nấy đều xúc động, nước mắt lưng tròng. Có người khuyên: “Bà ơi, cậu trai tốt bụng thế này, bà về với cậu đi.” Bà cụ khóc nức nở, rồi gật đầu, bàn tay già nua siết chặt tay tôi.
Từ hôm ấy, bà về nhà tôi. Tôi gọi bà là mẹ. Mỗi sáng tôi dậy sớm nấu cháo nóng hổi cho mẹ ăn, chiều về mua cá tươi về kho, tối ngồi bên mẹ nghe mẹ kể chuyện ngày xưa. Mẹ cười nhiều hơn, da dẻ hồng hào dần lên. Tôi vui lắm, lòng ấm áp lạ thường. Cuộc sống bỗng chốc có ý nghĩa. Rồi một cô điều dưỡng ở bệnh viện gần nhà – chị Lan – hay ghé qua thăm mẹ. Chị bảo chị ngưỡng mộ tôi, một chàng trai lái taxi mà có tấm lòng hiếm có. Chúng tôi dần quen nhau, yêu nhau. Tôi tưởng mọi thứ đẹp như mơ, như một món quà trời ban sau bao năm cô đơn.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng… sự thật phía sau hoàn toàn khác biệt.
Mẹ sống với tôi được hơn hai tháng thì mọi thứ bắt đầu lạ lùng. Ban ngày mẹ cười nói vui vẻ, nhưng đêm về tôi hay nghe tiếng mẹ khóc thầm trong phòng. Có hôm tôi bắt gặp mẹ cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào màn hình rồi tắt nhanh khi thấy tôi. Tôi hỏi, mẹ chỉ cười gượng: “Mẹ nhớ con cái thôi.” Tôi an ủi mẹ, nhưng trong lòng bắt đầu thấp thỏm, một nỗi bất an len lỏi.
Rồi một buổi chiều, tôi về nhà sớm hơn thường lệ vì hết khách. Vừa mở cửa, tôi nghe tiếng mẹ nói to, giọng run run: “Mày đừng có gọi nữa! Tao đã nói tao không về đâu! Thằng bé nó tốt với tao lắm, mày đừng phá!” Tôi đứng sững ngoài cửa, tim đập mạnh. Mẹ đang nói chuyện với ai? Tôi đẩy cửa bước vào. Mẹ giật mình, vội cúp máy. “Mẹ… mẹ nói chuyện với ai vậy?” Tôi hỏi, giọng run run, tay lạnh buốt.
Mẹ nhìn tôi, mắt đỏ hoe, nước mắt trào ra: “Con… mẹ xin lỗi.” Bà kể hết, giọng nghẹn ngào. Hóa ra năm đứa con của mẹ không phải đuổi mẹ thật. Chúng chỉ muốn mẹ ở nhà dưỡng già, nhưng mẹ giận vì chúng cãi nhau to tiếng với mẹ về chuyện chia tài sản. Mẹ giận quá, bỏ nhà ra đi để “dạy cho chúng bài học”. Bà lang thang mấy ngày, định tự tử thì gặp tôi. Bà nghĩ nếu giả vờ bị con cái bỏ rơi, sẽ có người thương hại. Nhưng khi ở với tôi, bà thấy tôi thật lòng, bà day dứt không yên. Bà gọi điện cho con cái, bảo chúng đừng tìm, vì sợ tôi buồn.
Tôi nghe mà như trời sập. Hóa ra tôi chỉ là công cụ để mẹ “trừng phạt” con ruột? Hóa ra tất cả chỉ là kịch? Tôi ngồi phịch xuống ghế, nước mắt trào ra không kìm được. “Mẹ… sao mẹ lại làm vậy? Con tin mẹ thật lòng mà…” Mẹ quỳ xuống, ôm chân tôi khóc nức nở: “Mẹ sai rồi con ơi. Mẹ không ngờ con tốt đến thế. Giờ mẹ không muốn đi đâu nữa. Mẹ muốn ở lại với con thật…”
Tôi không biết phải làm sao. Lòng tôi đau như cắt, ký ức những ngày chăm sóc mẹ ùa về như sóng dữ. Tôi đã mơ về một gia đình, đã gọi bà là mẹ, đã yêu thương bà như ruột thịt. Vậy mà tất cả chỉ là hiểu lầm? Chị Lan biết chuyện cũng khóc, khuyên tôi tha thứ. Nhưng tôi không tài nào nguôi ngoai được, nỗi đau lẫn lộn với tình thương khiến tôi mất ngủ suốt nhiều đêm.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
Tôi ngồi ngoài ban công suốt đêm hôm ấy, thuốc lá cháy dở trong tay, khói cay xè mắt. Mẹ ngồi bên, khóc lóc van xin, giọng run rẩy. Bà kể chi tiết: năm đứa con bà đều có gia đình riêng, công việc bận rộn, nhưng vẫn gửi tiền về đều đặn. Chỉ vì bà muốn can thiệp việc chia nhà cửa, chúng cãi nhau, bà giận bỏ đi. Bà không ngờ trời nóng quá, suýt ngất trên đường. Gặp tôi, bà thấy tôi cô đơn, bà động lòng thật sự. Nhưng bà vẫn gọi điện cho con gái lớn, bảo “mẹ đang ở với một người tốt, đừng tìm”.
Tôi đau lắm. Đau vì bị lừa, nhưng đau hơn là vì tôi hiểu nỗi cô đơn của mẹ. Tôi cũng từng bị bỏ rơi. Sáng hôm sau, tôi gọi điện cho con gái lớn của mẹ. Cô ấy khóc òa khi nghe giọng tôi: “Anh… anh là người đã cứu mẹ em phải không? Em tìm mẹ suốt hai tháng nay…” Họ đến ngay chiều hôm đó. Năm anh em quỳ xuống trước mặt mẹ, khóc xin lỗi, tiếng khóc vang vọng khắp nhà. Mẹ ôm chúng khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã.
Tôi đứng nhìn từ xa, lòng quặn thắt. Chị Lan nắm tay tôi chặt, giọng run run: “Anh cho họ một cơ hội đi. Mẹ anh giờ có hai gia đình rồi.” Tôi gật đầu, nhưng nước mắt tôi rơi không ngừng. Tôi đưa mẹ về với con ruột. Trước khi đi, mẹ ôm tôi thật chặt, bàn tay già nua run rẩy: “Con là con trai mẹ. Dù mẹ về với chúng nó, mẹ vẫn nhớ con mãi. Con trai mẹ… cảm ơn con đã cho mẹ biết còn có tình thương trên đời.”
Mẹ đi được hai tuần thì chị Lan nhận được tin mẹ nhập viện vì suy tim. Tôi lao đến bệnh viện, tim đập thình thịch lo lắng. Năm đứa con ruột của mẹ đứng ngoài hành lang, mặt mày hốc hác, mắt đỏ hoe. Chúng kể mẹ ngày nào cũng nhắc tôi, bảo tôi là ân nhân cứu mạng mẹ. Mẹ nắm tay tôi khi tỉnh lại, giọng yếu ớt, nước mắt lăn dài: “Con… mẹ xin lỗi vì đã lừa con. Nhưng mẹ thương con thật. Con là món quà trời ban cho mẹ trong những ngày tủi nhục nhất…”
Tôi khóc như mưa, ôm mẹ thật chặt. Hóa ra giữa biển người, duyên phận đã đẩy chúng tôi gặp nhau không phải để lừa dối, mà để chữa lành những vết thương cô đơn. Sau đó, tôi vẫn ghé thăm mẹ thường xuyên. Năm con cái bà cũng mời tôi về nhà ăn cơm, coi tôi như em trai ruột. Chị Lan và tôi cưới nhau năm sau. Đám cưới có mẹ dự, bà ngồi bên cạnh bố mẹ vợ tôi, cười hạnh phúc, mắt long lanh nước mắt vui mừng.
Giờ mỗi khi lái xe qua con đường nắng ngày ấy, tôi lại nhớ bà cụ lom khom năm xưa. Cuộc đời thật lạ. Có những hiểu lầm đau đớn khiến tim tan nát, nhưng cũng có những tình thương chân thành nảy mầm từ đó. Tôi không hối hận khi đã mở cửa xe cho bà. Dù ban đầu là kịch, nhưng sau này, bà thật sự là mẹ tôi. Và tôi, mãi mãi là đứa con trai một lần được làm con của bà giữa trời nắng cháy. Đó là món quà quý giá nhất tôi cần để tiếp tục sống.





