BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI: Bà CҺủ Trả Lươпg Để Tȏι TҺaү Bà \’PҺục Vụ\’ Ôпg CҺủ 68 Tuổι Mỗι Đȇm.

BÍ MẬT ĐỘNG TRỜI: Bà CҺủ Trả Lươпg Để Tȏι TҺaү Bà \’PҺục Vụ\’ Ôпg CҺủ 68 Tuổι Mỗι Đȇm.
Tôi là Nguyễn Thị Phương Mai, năm nay 62 tuổi.
Sáng hôm ấy, tay tôi run đến mức suýt đánh rơi cái ly nước khi phu nhân Lê Quỳnh Giao siết chặt lấy tay tôi, giọng mệt mỏi khàn đặc: “Cô Mai, cô có thể làm thay tôi được không? Ông ấy đòi mỗi ngày… một ngày hai lần. Tôi không chịu nổi nữa rồi.”
Tôi đứng chết trân trong bếp, mùi cà phê sáng vẫn còn vương vất trong không khí. Ông chủ Trần Gia Bảo, 68 tuổi, người đàn ông mà cả năm qua tôi vẫn kính trọng như cha, đang ngồi ngoài phòng khách đọc báo như mọi ngày. Chỉ cách chúng tôi một cánh cửa mỏng manh. Tim tôi đập thình thịch, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi không ngờ, câu chuyện đời mình lại bắt đầu từ chính lời cầu cứu đầy tủi nhục ấy.
Tôi sống một mình đã chín năm, từ ngày chồng tôi mất vì nhồi máu cơ tim. Không con cái, chỉ có căn phòng trọ chật hẹp và công việc giúp việc ở nhà ông bà chủ. Năm đầu tiên, mọi thứ thật ấm áp. Ông chủ vẫn tráng kiện, vai rộng, giọng trầm ấm hay kể chuyện xưa. Phu nhân dịu dàng, hay ngồi bên tôi lúc bà còn là ca sĩ thính phòng. Tôi coi đây như gia đình thứ hai, nơi lấp đầy khoảng trống cô đơn sau chín năm chỉ có mình và những đêm dài trằn trọc.
Cho đến một buổi tối, phu nhân kéo tôi vào phòng khách, tay bà run run cầm ly rượu vang, thì thầm trong nước mắt: “Chồng tôi… sung mãn quá. Tuần bảy lần, có hôm một ngày hai ba lần. Lưng tôi đau không chịu nổi, bác sĩ bảo phải nghỉ tuyệt đối. Cô Mai, cô sống một mình đã lâu… cô có thể giúp tôi không?”
Lúc đó tôi chỉ biết im lặng, đầu óc rối bời. Vị đắng trong miệng lan ra, nước mắt chực trào. Tôi xấu hổ với chính mình vì trong lòng lại thoáng một chút tò mò xen lẫn day dứt.
Nhưng đêm ấy về nhà, nằm một mình trên chiếc giường cũ kỹ, lời bà cứ văng vẳng. Chín năm cô đơn. Chín năm không một cái chạm ấm áp từ ai. Tôi khóc, nước mắt ướt đẫm gối. Tôi xấu hổ vì nhận ra cơ thể mình vẫn khao khát được yêu thương, dù tuổi đã cao.
Ba ngày sau, trong nỗi day dứt khôn nguôi, tôi gật đầu.
Thứ Tư ấy, phu nhân cố tình đi gặp bạn. Căn nhà chỉ còn hai người. Tôi mặc chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt – màu tôi chưa từng dám mặc khi đi làm. Tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập khi bàn tay ông chạm vào vai tôi lúc tôi đề nghị đấm bóp.
Rồi mọi thứ xảy ra.
Nụ hôn đầu tiên sau chín năm khiến tôi run rẩy. Hơi ấm của một người đàn ông, cái cách ông ôm tôi chặt đến mức tôi khóc vì cảm giác được sống lại. Một lần, hai lần ngay trong buổi chiều hôm ấy. Khi phu nhân về, bà chỉ khẽ gật đầu cảm ơn, ánh mắt nhẹ nhõm nhưng tôi thấy đâu đó một nỗi buồn thoáng qua.
Từ đó, cuộc sống của tôi thay đổi hoàn toàn.
Tôi dọn vào ở hẳn nhà ông bà theo lời phu nhân. Ban ngày tôi vẫn là người giúp việc chăm chỉ, quét dọn, nấu ăn. Đêm đến, ông gõ cửa phòng tôi. Có hôm rạng sáng ông lại sang lần nữa. Tuần đầu tiên: mười hai lần. Tuần thứ hai: mười lăm lần. Tôi mệt mỏi nhưng lạ thay, cơ thể như được hồi sinh, da dẻ hồng hào hơn, giấc ngủ sâu hơn. Phu nhân thì ngày càng tươi tắn, lưng hết đau, không phải đi bệnh viện nữa. Bà hay nắm tay tôi, giọng xúc động: “Cô là ân nhân của tôi.”
Ba chúng tôi vẫn ăn cơm chung một bàn. Bên ngoài là gia đình êm ấm, tiếng cười nói nhẹ nhàng. Bên trong là một bí mật không ai dám nói thành lời. Tôi bắt đầu rung động thật sự. Ông không chỉ ôm tôi, ông vuốt tóc tôi, gọi tôi là “Mai” bằng giọng trầm ấm đầy trìu mến. Những lúc ấy, ký ức chồng tôi ùa về như sóng, nỗi cô đơn chín năm dường như tan biến.
Phu nhân dần nhận ra. Bà im lặng, nhưng tôi thấy ánh mắt bà mỗi ngày một buồn hơn, đôi vai gầy guộc như chịu đựng cả ngàn nỗi tủi thân.
Rồi một buổi sáng, phu nhân ngồi đối diện tôi trong bếp, giọng run run, nước mắt lăn dài: “Dạo này… ông ấy không còn nhìn tôi nữa. Ông ấy chỉ có ánh mắt ấy với cô. Tôi… tủi thân quá Mai ạ.”
Tim tôi thắt lại đau nhói. Nước mắt tôi trào ra không kìm được. Tôi nhận ra mình đã đi quá xa. Ban đầu chỉ là giúp đỡ thể xác vì lòng thương người, giờ đã là tình cảm thật sự. Phu nhân – người đã mở lòng tin tưởng tôi – đang đau khổ vì chính tôi. Nỗi day dứt dâng trào, tôi cảm thấy mình thật tệ bạc.
Tôi quyết định dừng lại.
Nhưng ông chủ không dễ dàng buông tay. Ông thú nhận trong nước mắt: “Anh thích em rồi Mai ạ.” Phu nhân khóc. Tôi khóc. Căn nhà yên tĩnh đến ngạt thở, chỉ còn tiếng nấc lên của ba con người…………………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi thu dọn hành lý trong đêm khuya. Phu nhân khóc khi tiễn tôi ở cửa, tay bà nắm chặt tay tôi run run. Ông chủ đứng đó, ánh mắt đỏ hoe nhưng không nói gì, chỉ lặng nhìn tôi với nỗi đau không giấu nổi. Tôi bước ra ngoài trời lạnh buốt, xách túi đi về căn phòng trọ cũ kỹ, gió heo may thốc vào mặt khiến nước mắt tôi rơi không ngừng.
Hai tháng rưỡi ngắn ngủi ấy như một giấc mơ. Giấc mơ đẹp nhưng cũng đầy tội lỗi và day dứt. Tôi nằm trên giường trọ, ký ức ùa về từng cơn: hơi ấm của ông, tiếng thì thầm “Mai” trong đêm, nhưng xen lẫn là khuôn mặt tủi thân của phu nhân. Tôi khóc nhiều đêm liền, tự hỏi mình đã trở thành người như thế nào.
Bốn ngày sau, phu nhân gọi điện. Giọng bà mệt mỏi nhưng cố gắng dịu dàng: “Cô Mai, cô quay lại làm việc được không? Chỉ là giúp việc thôi… như trước.”
Tôi đồng ý, dù lòng nặng trĩu.
Thứ Hai tuần sau, tôi trở lại. Không còn nụ cười riêng tư, không còn cái chạm tay trong bếp, không còn những đêm gõ cửa. Chỉ là bà chủ và người giúp việc. Ông chủ gọi tôi bằng “cô Mai”, ánh mắt né tránh, giọng nói xa cách. Phu nhân thì dần trở lại ấm áp, thậm chí còn thân thiết hơn trước, hay kể chuyện xưa với tôi như xưa.
Thời gian trôi. Sáu tháng sau, một buổi chiều uống trà dưới hiên nhà, phu nhân nhẹ nhàng nói: “Ông ấy giờ chỉ hai ba lần một tuần thôi. Hình như… ông ấy cũng già rồi.” Bà cười buồn, ánh mắt xa xăm. Tôi chỉ biết im lặng, nuốt nghẹn trong cổ họng.
Tôi vẫn sống một mình. Vẫn đi xe buýt mỗi sáng, vẫn dọn dẹp nhà ông bà. Nhưng trong lòng tôi biết rõ: mình đã thay đổi mãi mãi. Chín năm cô đơn đã bị đánh thức. Tôi biết mình vẫn có thể yêu, vẫn có thể được yêu, dù ở tuổi 62. Tôi cũng học được rằng lòng tham và sự yếu lòng có thể phá hủy tất cả. Phu nhân đã suýt mất đi sự dịu dàng của chồng vì tôi. Tôi đã suýt mất lương tâm vì một chút ấm áp cấm kỵ.
Tối nay, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn trăng sáng vằng vặc. Oanh – người bạn thân – vừa nhắn: “Tuần sau leo núi Bà Đen không?”
Tôi mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má, trả lời: “Đi.”
Cuộc đời còn dài. Sáu mươi hai tuổi không phải là kết thúc. Tôi đã từng chết dần trong cô đơn chín năm, từng sống lại trong hai tháng rưỡi điên rồ đầy day dứt, và giờ tôi chọn sống tiếp – không hối hận, nhưng cũng không lặp lại sai lầm.
Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ gặp một người phù hợp. Hoặc tôi sẽ học cách yêu chính mình nhiều hơn.
Dù sao, tôi đã biết cảm giác được là phụ nữ, được yêu thương dù chỉ trong khoảnh khắc. Và điều đó, không ai lấy đi được nữa.
Ngoài cửa sổ, gió heo may se lạnh. Tôi kéo chăn ấm hơn một chút, nhắm mắt lại. Mai lại là một ngày mới.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!