CҺồпg Mất 49 Ngàү Vḕ Báo Mộпg, Vợ Ra NgҺĩa Traпg Và Sự TҺật Độпg Trờι….
Tôi vẫn còn nhớ như in cái đêm 49 ngày sau khi chồng tôi mất. Đúng nửa đêm, căn phòng ngủ đột nhiên lạnh buốt đến run người, dù máy lạnh đang tắt. Tôi giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát ra như tắm. Cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra, và Hoàng – chồng tôi – đứng ngay dưới chân giường. Nhưng không phải Hoàng bảnh bao thơm nước hoa như ngày còn sống. Anh ướt sũng, quần áo rách nát dính đầy bùn đất đen ngòm và những vệt máu khô cứng. Mùi tanh nồng của bùn ao tù xộc thẳng vào mũi tôi, khiến dạ dày quặn thắt. Miệng anh bị khâu kín bằng chỉ đen, hai hốc mắt trũng sâu đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi muốn gào lên, muốn lao tới ôm anh, nhưng toàn thân cứng đờ như bị bóng đè. Anh đưa bàn tay run rẩy, móng tay tím tái cào cấu không khí, rồi chỉ thẳng về hướng tây – hướng nghĩa trang ngoại thành nơi anh nằm. Đôi môi anh giật mạnh xé toạc những sợi chỉ, máu tươi trào ra. Giọng anh khàn đặc, uất ức từ cõi âm vọng về: “Hoa… cứu anh… đào nó lên… sự thật nằm dưới chân bia m;ộ…”
Lúc đó tôi không hề biết rằng, cái ch;ết của Hoàng không phải tai nạn. Và gia đình chồng tôi đã che giấu một bí mật kinh hoàng đến mức nào.
Ba tháng trước, cuộc sống của tôi vẫn êm đềm như một giấc mơ. Hoàng lớn hơn tôi năm tuổi, là phó giám đốc công ty xây dựng. Anh bận rộn kinh khủng, nhưng chưa bao giờ mang áp lực về nhà. Sáng nào anh cũng dậy sớm pha ly sữa ấm đặt trên bàn, ghi chú những bộ váy tôi thích, những quán ăn tôi muốn thử. Chúng tôi cưới nhau ba năm, chưa có con vì anh nói muốn xây dựng kinh tế vững vàng trước, để sau này mẹ con tôi sống trong nhung lụa. Tôi tin anh hết mực. Tôi giao phó hết tài chính, hết niềm tin, thậm chí cả sin;h mạ;ng cho anh. Mỗi tối anh về muộn, tôi vẫn chờ với nụ cười, tự nhủ kiếp trước mình tu hành tích đức lắm mới lấy được người chồng mẫu mực thế.
Định mệnh kh;ốn nạ;n thật. Buổi tối cuối tuần mưa tầm tã cách đây hơn ba tháng, Hoàng gọi điện bảo anh phải đi tiếp khách công ty ở ngoại ô, về muộn, dặn tôi chốt cửa ngủ trước. Tôi vâng lời, uống ly sữa ấm rồi thiếp đi. Hai giờ sáng, chuông điện thoại reo inh ỏi. Giọng người lạ lạnh lẽo ở đầu dây: “Chúng tôi là cảnh sát giao thông. Xe của anh Hoàng mất lái, lao qua giải phân cách đâm vào vách núi…” Tôi làm rơi điện thoại, cả người cứng đờ. Đến nhà xác bệnh viện huyện, tôi chỉ nhận ra anh qua chiếc nhẫn cưới trên ngón tay gãy gập. Thi thể nát bư;ơm, má;u m;e b;ùn đất. Bầu trời sụp đổ. Tôi khóc đến cạn nước mắt, cổ họng đắng ngắt.
Ta;ng l;ễ diễn ra trong sương mù kh;ói nh;ang. Tôi quỳ gụ;c bên linh cữu, nhìn di ảnh anh mỉm cười mà dạ dày quặn th;ắt. Tôi tưởng mẹ chồng và anh chồng Tuấn sẽ là chỗ dựa. Ngày trước mẹ chồng hay gọi tôi là “con dâu cưng”, anh Tuấn hay quan tâm vợ chồng em trai. Nhưng nắp quan t;ài vừa đóng, thái độ họ thay đổi r;ợn người. Ngày thứ ba sau đá;m tan;g, tôi xuống nhà thấy anh Tuấn đang lục lọi ngăn kéo bàn làm việc của Hoàng. Thấy tôi, anh ta không xin lỗi mà sẵng giọng: “Anh tìm giấy tờ công ty thôi.” Mẹ chồng thì buông lời bóng gió: “Đàn bà sát phu khắc mệnh, nhà bà vô phúc mới rước mày về.” Tôi cắn môi chịu đựng, tự nhủ họ đau quá nên mới thế. Tôi giam mình trong phòng suốt hơn một tháng, không ăn không uống, chỉ còn da bọc xương.
Nhưng sự lạnh lùng của họ là dấu hiệu bất thường. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi chỉ biết chịu đựng, chờ đến ngày 49.
Đêm 49, nhà làm lễ cầu siêu lớn. Khách khứa về hết, mẹ chồng và anh Tuấn cũng đi nghỉ sớm, chẳng thèm nhìn tôi. Tôi thắp nén nhang cuối cùng cho Hoàng, vuốt ve khuôn mặt anh qua lớp kính khung ảnh, rồi lết lên phòng ngủ. Toàn thân rã rời, tôi thiếp đi. Giữa ranh giới thực mộng, nhiệt độ phòng giảm đột ngột. Cánh cửa kẽo kẹt. Hoàng đứng đó. Mùi bùn ao tù tanh nồng. Anh chỉ tay về mộ, xé miệng kêu gào. Tôi choàng tỉnh, thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm. Giấc mơ quá thật. Lý trí bảo đó là ảo giác do đau buồn. Nhưng linh tính gào thét: anh đang oan. Tôi không chần chừ. Bốn giờ sáng, tôi mặc nguyên đồ ngủ, lén lấy xẻng và đèn pin từ nhà kho, dắt xe máy ra khỏi cổng biệt thự mà không một tiếng động.
Mưa sương mù đặc quánh. Nghĩa trang ngoại thành ban đêm đen kịt, tiếng ếch nhái, ch;im lợ;n kêu r;ợn người. Tôi dựng xe, bật đèn pin, quỳ trước mộ Hoàng. Không khấn vái, không khóc. Tôi lẩm bẩm: “Hoàng ơi, nếu anh linh thiêng, dẫn em đi.” Xẻng cắm xuống đất ẩm. Đất dẻo quánh vì mưa nhiều ngày. Tôi đào 15 phút hai tay rã rời, bọng nước phồng rộp, da rách máu me. Không dừng. Hình ảnh mẹ chồng, anh Tuấn lục lọi đồ đạc hiện lên thúc đẩy tôi. Đào sâu nửa mét, ngón tay chạm vật cứng. Một hộp sắt bọc nilon dày, dán băng keo kín. Tim tôi đập thót. Trời sắp sáng, tôi vội lấp đất, dậm chặt, che bằng bát hư,ơng, ôm hộp chạy về.
Về phòng, chốt cửa, tôi xé toạc nilon trong phòng tắm. Hộp có ổ khóa số. Tôi thử ngày sinh, ngày cưới đều sai. Rồi nhớ ngày chúng tôi gặp nhau lần đầu trong cơn mưa – 15/08 – ổ khóa bật. Bên trong chỉ có chiếc Nokia cũ màu đen và chìa khóa ngân hàng. Điện thoại pin yếu, chỉ một tấm ảnh: hợp đồng bảo hiểm nhân thọ 20 tỷ, người thụ hưởng là Trần Thị Kiều Tiên – vợ chưa cưới. Tên một người đàn bà xa lạ. M,áu tôi đông cứng. Tại sao không phải tôi?
Sáng hôm sau, tôi trang điểm dày che mắt sưng, giấu hộp, cầm chìa khóa đi ngân hàng. Nhân viên ban đầu từ chối vì thiếu giấy tờ thừa kế. Tôi khóc lóc, kể hoàn cảnh bị gia đình chồng chèn ép. May mắn, giám đốc chi nhánh là bạn cũ của Hoàng, cho tôi vào hầm két sắt. Căn hầm lạnh lẽo như nhà xác. Tôi mở két số 404, lôi ra tập tài liệu dày và cuốn sổ bìa da đen. Ba hợp đồng bảo hiểm khác nhau, tổng gần 40 tỷ, đều ghi Kiều Tiên là vợ chưa cưới. Cuốn sổ là nhật ký của Hoàng: anh Tuấn vay nợ xã hội đen bằng danh nghĩa công ty, làm giả chữ ký, rút ruột công trình. Trang cuối, Hoàng viết run rẩy: “Tuấn dồn anh vào chỗ ch,ế,t. Bọn nó đòi ch,ặ,t t,a,y. Nếu anh không bá,n nhà, chúng sẽ tạo t,ai nạ,n n,uố,t tiền bảo hiểm. Tiên và con trai đang bị đe dọa. Anh phải giấ,u hợp đồng…”
Hoàng có con trai riêng với Kiều Tiên. Anh bị l,ừ,a. Và anh Tuấn – anh ru,ột – là kẻ chủ mưu……………………………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Hoàng có con trai riêng với Kiều Tiên. Anh bị l,ừ,a. Và anh Tuấn – anh ru,ột – là kẻ chủ mưu g;iết a;nh.
Tôi đứng trong hầm két, tay run bần bật, nước mắt trào ra nóng hổi. Toàn bộ chân tướng hiện ra rõ mồn một từ những dòng chữ nguệch ngoạc trong sổ. Hoàng không chết vì tai nạn. Anh bị anh ruột bỏ thuốc an thần vào ly rượu trong bữa tiệc, rồi tự tay cắt phanh xe. Chiếc xe mất lái lao xuống vực trong đêm mưa chỉ là vở kịch hoàn hảo để nuốt 40 tỷ bảo hiểm. Kiều Tiên không phải nạn nhân. Cô ta là nhân tình của anh Tuấn từ đầu. Đứa con trai bốn tuổi giống Hoàng như đúc thực ra là con anh Tuấn. Hoàng bị gài vào làm “cha” để che đậy, bị dụ mua bảo hiểm, bị lừa tin rằng mình đang hy sinh bảo vệ “vợ con”. Suốt ba năm, tôi chỉ là tấm bình phong. Con dâu cam chịu, không con cái, để mẹ chồng không nghi ngờ. Trong khi anh Tuấn và Kiều Tiên sống xa hoa ở biệt thự ngoại ô, bòn rút tiền công ty, chờ ngày giết Hoàng để chia tiền.
Cơn đau mất chồng tan biến, thay vào đó là ghê tởm và căm hận cháy bỏng. Tôi hận Hoàng vì phản bội, nhưng hận anh Tuấn và Kiều Tiên hơn. Chúng coi tôi như con rối, coi sinh mạng Hoàng như món hàng. Tôi không khóc nữa. Tôi chụp ảnh tất cả, cất lại vào két, khóa chặt. Ra khỏi ngân hàng, gió Hà Nội quất vào mặt, tôi nhếch mép cười lạnh. Vở kịch của chúng kết thúc. Vở kịch của tôi bắt đầu.
Về nhà, tôi giả vờ yếu đuối. Mẹ chồng tát tôi vì đi đâu sáng sớm, anh Tuấn hăm he đuổi tôi đi vì nợ nần. Tôi quỳ xuống khóc lóc, hứa ký từ chối tài sản, xin ở lại lo hương khói 100 ngày. Chúng đắc thắng, tưởng kiểm soát được tôi. Nhưng đêm đó, tôi bắt đầu “nhập”. Xõa tóc, mặc áo sơ mi Hoàng thích, tôi đi lại vật vờ, nói chuyện một mình bằng giọng khàn khàn của anh: “Anh Tuấn… sao anh nỡ cắt phanh xe em? Sao anh nỡ bỏ thuốc vào rượu em?” Anh Tuấn say rượu về, tôi nắm tay anh, lặp lại nguyên văn lời chúng nói với nhau trong biệt thự. Hắn hoảng loạn ngã lăn, mặt cắt không còn máu. Mẹ chồng thấy tôi “nói chuyện với Hoàng” cũng kinh hãi, mời thầy cúng. Tôi quậy phá, tiết lộ bí mật gia đình khiến thầy bỏ chạy. Căn biệt thự thành nhà thương điên. Chúng nghi ngờ lẫn nhau, cắn xé nhau từng ngày.
Tôi theo dõi Kiều Tiên. Thuê xe dán kính đen, tôi chứng kiến anh Tuấn lén đến biệt thự cô ta ban đêm. Chúng ân ái trên sofa, cười đắc thắng về 40 tỷ. Tôi quay video hết. Đứa trẻ lon ton chạy ra giống Hoàng nhưng là con anh Tuấn. Sự thật cuối cùng đâm vào tim tôi: Hoàng bị lừa từ đầu đến cuối, chết mà vẫn tưởng mình là anh hùng bảo vệ “gia đình”.
Đêm 100 ngày, tôi dàn dựng tất cả. Nhắn tin từ điện thoại Nokia của Hoàng cho Kiều Tiên: “Ra mộ anh đêm nay, nếu không anh sẽ về đón mẹ con em.” Tôi bảo mẹ chồng và anh Tuấn phải ra mộ làm lễ cắt dương thọ. Chúng đồng ý vì sợ ma. Đúng nửa đêm, nghĩa trang sương mù bao phủ. Tôi châm nhang quanh mộ. Anh Tuấn dìu mẹ chồng tới. Rồi taxi chở Kiều Tiên và đứa trẻ đến. Mẹ chồng ngạc nhiên, anh Tuấn hoảng hốt. Tôi quay lại, giọng lạnh tanh: “Đông đủ rồi. Hôm nay không phải siêu thoát. Mà là trả lại sự thật cho Hoàng.”
Tôi ném photocopy hồ sơ pháp y, sổ nhật ký vào mặt anh Tuấn. “Anh cắt phanh, bỏ thuốc an thần giết em ruột để nuốt tiền bảo hiểm. Đứa trẻ này là con anh, không phải con Hoàng. Kiều Tiên là nhân tình anh từ đầu.” Video vang lên từ điện thoại tôi: tiếng ân ái, tiếng cười đắc thắng của chúng. Mẹ chồng gào thét, lao vào tát anh Tuấn, túm tóc Kiều Tiên. Chúng cắn xé nhau. Anh Tuấn điên cuồng rút dao lao vào tôi: “Mày biết quá nhiều rồi!”
Nhưng anh ta không kịp. Ánh đèn pin chói lòa, còi xe cảnh sát hú vang. Cảnh sát ập tới từ mọi phía, còng tay anh ta, Kiều Tiên. Mẹ chồng quỳ cào đất mộ, la hét điên loạn. Tất cả bị ghi hình. Sáu tháng sau, tòa tuyên án. Anh Tuấn tử hình. Kiều Tiên 15 năm tù. Mẹ chồng vào bệnh viện tâm thần. Đứa trẻ vào trung tâm bảo trợ. Tôi tháo nhẫn cưới đặt lên mộ Hoàng, thì thầm: “Oan khuất anh em rửa sạch. Nhưng anh cũng nợ em một thanh xuân, một sự chung thủy. Em trả anh cho cõi âm. Em phải sống cuộc đời của em.”
Tôi bán phần tài sản hợp pháp, chuyển ra thành phố ven biển, mở tiệm hoa nhỏ. Ngày ngày cắm hoa, đọc sách, hít thở tự do. Đôi khi nửa đêm tôi vẫn tỉnh giấc, nhớ ly sữa ấm, nhớ nụ cười Hoàng. Nỗi đau không hết, chỉ nguôi dần. Tôi không hận nữa, chỉ tiếc những năm tháng tin nhầm một người. Phụ nữ chúng ta hay nghĩ chồng là chỗ dựa. Nhưng chỗ dựa thật sự chỉ là chính mình. Tôi đứng dậy được, dù muộn. Và tôi sẽ không bao giờ quỳ nữa.





