Ngườι Yȇu Cũ Là Bác Sĩ Đỡ Đẻ – Và Bí Mật Vḕ Đứa Coп KҺιếп Aι Cũпg Hoảпg Sợ!…
Tôi nằm trên bàn sinh, cơn đau quặn thắt khiến tôi tưởng chừng chết đi được. Mồ hôi ướt đẫm tóc, tay chân run rẩy, tôi nắm chặt tay vịn giường, cắn môi đến rỉ máu. “Bác sĩ… nhanh lên ạ…” Tôi thều thào qua cơn co thắt.
Cửa phòng đẩy mạnh, một bác sĩ cao lớn mặc áo blouse trắng bước vào. Đôi mắt anh ta chạm vào mắt tôi, và thời gian như ngừng lại. Hoàng Duy. Người yêu cũ thời sinh viên của tôi. Anh là bác sĩ phụ trách ca sinh hôm nay.
Tim tôi đập loạn xạ. “Duy… là anh?” Giọng tôi yếu ớt, lẫn lộn với nỗi đau thể xác và tinh thần.
Bà Lan, mẹ chồng tôi, đứng cạnh giường, mặt cau có từ nãy. Bà ta lập tức gằn giọng: “Sao mày biết bác sĩ này? Ngọc An, từ đầu tao đã nghi mày có vấn đề. Bầu bí nhanh thế, giờ lại quen biết bác sĩ nam. Đứa bé này rốt cuộc là của ai hả?”
Tôi không trả lời nổi vì cơn đau khác ập đến. Nhưng trong lòng tôi lúc ấy hỗn loạn. Làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng người yêu cũ lại là bác sĩ đỡ đẻ cho tôi? Và bí mật về đứa con này, nếu lộ ra, sẽ khiến ai cũng hoảng sợ. Lúc đó, tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì mọi người đang nghĩ.
Tôi nhớ lại tất cả, như một cuốn phim cũ tua ngược đầy nước mắt.
Hồi còn là sinh viên, tôi và Hoàng Duy gặp nhau ở giảng đường. Tôi học thiết kế, anh học y khoa. Anh là chàng trai nghiêm túc, đam mê nghề, còn tôi năng động, thích vẽ vời. Tình yêu nảy nở từ những buổi học nhóm, những lần anh chở tôi về ký túc bằng chiếc xe máy cũ, những đêm thức trắng cùng nhau ôn bài. “An ơi, sau này anh làm bác sĩ, em làm designer, chúng ta sẽ có nhà riêng, có con cái chạy quanh,” anh thường thì thầm như vậy.
Tình yêu của chúng tôi đẹp đẽ và trong sáng. Nhưng khi Duy tốt nghiệp, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Anh lao vào công việc thực tập tại bệnh viện lớn, ca trực đêm triền miên. Anh mệt mỏi, ít nói, ít về. Tôi thì một mình trong căn phòng trọ, làm freelance thiết kế, chờ anh đến khuya. Tôi cố hiểu, cố ủng hộ, thậm chí mang cháo đến bệnh viện cho anh ăn. Nhưng anh chỉ ôm tôi qua loa: “Anh xin lỗi em, công việc nhiều quá.”
Dần dần, tôi cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Những cuộc cãi vã nhỏ bắt đầu. Rồi đến buổi tối kỷ niệm ngày yêu, tôi chuẩn bị bữa ăn đặc biệt, trang trí nhà cửa. Đợi đến 10 giờ tối, anh gọi điện: “Em ơi, có ca cấp cứu nặng, anh không về được.” Giọng anh mệt mỏi. Đó là giọt nước tràn ly. Tôi khóc òa qua điện thoại: “Anh chỉ biết công việc! Em không chịu nổi nữa đâu!” Anh im lặng, chỉ nói “Em quyết định sao thì sao.” Chúng tôi chia tay trong nước mắt.
Tôi đau đớn lắm. Nhưng hai tuần sau, cơ thể có dấu hiệu lạ. Tôi mua que thử thai, hai vạch hiện rõ. Đêm cuối cùng trước chia tay, chúng tôi đã ở bên nhau. Tôi hoang mang tột độ. Lúc ấy Duy đang chuẩn bị thi chuyên khoa, bận rộn, tôi không muốn anh phải lo lắng hay bỏ lỡ cơ hội. Gia đình tôi biết tin thì hoảng loạn. Mẹ tôi khóc: “Con gái có bầu không chồng, làm sao ra mặt với bà con?” Họ ép tôi phải tìm cách.
Rồi Trần Minh xuất hiện. Anh là kỹ sư ở công ty tôi làm part-time, tính tình hiền lành, ổn định. Anh biết chuyện nhưng vẫn chấp nhận: “Anh sẽ cưới em, coi đứa bé như con anh.” Chúng tôi tổ chức đám cưới đơn giản trong vòng một tháng để che giấu. Bà Lan, mẹ chồng tương lai, ban đầu đồng ý nhưng sau cưới thì bản chất lộ rõ.
Cuộc sống làm dâu bắt đầu. Bà Lan soi mói từng li từng tí. “Sao bụng con to nhanh thế? Nhà người ta cưới lâu mới có con, nhà mình chưa đầy ba tháng đã bầu bí. Có gì không hay ho hả?” Bà bắt tôi dậy sớm nấu cơm, lau nhà dù tôi nghén ói mửa suốt. “Con dâu nhà người ta làm được hết, sao con lười biếng thế?” Tiền nong eo hẹp, Minh làm lương không cao, bà Lan hay cằn nhằn về chi tiêu. Có lần vì tiền khám thai, chúng tôi cãi nhau. Minh nghe mẹ nhiều hơn, ít bênh vực tôi: “Em nhịn mẹ một chút đi, mẹ già rồi.”
Tôi chịu đựng mọi thứ trong im lặng. Những đêm một mình, tôi vuốt ve bụng bầu, nước mắt rơi: “Con ơi, mẹ xin lỗi vì không cho con một gia đình ấm áp từ đầu. Nhưng mẹ sẽ cố gắng.” Tôi không dám liên lạc với Duy. Anh chắc đã quên tôi, đang bận với sự nghiệp bác sĩ. Tôi sợ anh nghĩ tôi cố tình níu kéo hoặc trách anh.
Nhưng cuộc sống càng lúc càng khó khăn. Bà Lan thường xuyên nói bóng gió, so sánh tôi với con dâu hàng xóm. “Nhà bên kia sinh con trai, chồng chiều hết mực. Còn mày thì…” Có hôm tôi mệt không dậy nấu, bà mắng um sùm. Minh mệt mỏi sau giờ làm, chỉ biết thở dài. Tôi cảm thấy bị đối xử bất công, bị nghi ngờ, bị cô lập trong chính ngôi nhà của mình. “Sao lại có thể như vậy?” Tôi thường tự hỏi.
Khi bụng ngày càng to, tôi lo lắng cho ca sinh. Tiền viện phí là vấn đề lớn. Tôi giấu gia đình, vay mượn bạn bè. Mỗi lần đi khám, tôi đi một mình, nghe tim thai đập, lòng đầy phức tạp.
Rồi ngày chuyển dạ đến. Minh đưa tôi vào bệnh viện phụ sản trung ương. Bà Lan cũng đi theo “để trông nom”. Khi tôi được đưa vào phòng sinh, bác sĩ trực ca bước vào. Đó là khoảnh khắc sốc nhất đời tôi. Hoàng Duy.
Anh nhìn tôi, mắt mở to sau khẩu trang. Nhưng anh phải giữ bình tĩnh, làm việc chuyên nghiệp. “Cô Ngọc An, em cố gắng hít thở theo hướng dẫn của anh.” Giọng anh trầm, nhưng tôi nghe ra sự xúc động.
Trong suốt quá trình, bà Lan không ngừng quan sát, thì thầm với Minh. “Hai người này nhìn quen quen. Mày có biết không con?”
Cơn đau kéo dài. Duy hướng dẫn tôi từng bước, tay anh chạm vào tôi nhẹ nhàng như ngày xưa. “An, em làm tốt lắm. Đẩy đi…”
Cuối cùng, tiếng khóc oe oe vang lên. Đứa bé trai chào đời, khỏe mạnh, da đỏ hỏn.
Bà Lan tiến lại gần nhìn con, sắc mặt đột nhiên thay đổi. “Sao… sao nó giống thằng bác sĩ này quá vậy? Mắt, mũi, dáng… Không giống Minh nhà tao chút nào! Ngọc An, mày nói thật đi, mày lừa nhà tao hả?”
Minh cũng bước vào, mặt tái mét. “Em… giải thích đi!”
Không khí phòng sinh ngột ngạt. Duy cởi khẩu trang ra, khuôn mặt anh hiện rõ, đầy xúc động. Anh nhìn đứa bé, rồi nhìn tôi. Mọi người trong phòng đều sững sờ.
Bà Lan hét lớn: “Đứa bé này là của ai? Mày phản bội con trai tao phải không? Hoảng thật rồi, nhà tao bị lừa dối!”
Tôi nằm đó, kiệt sức, nước mắt tuôn rơi. Duy nhìn mọi người, giọng anh run run nhưng kiên quyết: “Mọi người hãy bình tĩnh. Tôi… tôi là…”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Duy tiếp tục, giọng rõ ràng: “Tôi là cha ruột của đứa bé. Đứa con này là của tôi và Ngọc An.”
Cả phòng như nổ tung. Bà Lan ôm ngực, mặt trắng bệch, hoảng hốt: “Cái gì? Trời ơi, nhà tôi rước phải con dâu dâm ô! Minh ơi con ơi, mày bị lừa rồi! Hoảng quá, hoảng quá…”
Minh lùi lại, mắt đỏ ngầu nhìn tôi: “Em mang thai con người ta rồi cưới anh? Em dùng anh để che đậy à? Anh tin em, thương em, mà em…”
Tôi khóc nức nở, cố ngồi dậy: “Anh Minh, em xin lỗi… Con là của Duy, từ trước khi em gặp anh. Khi chia tay Duy, em không biết mình có thai. Gia đình ép cưới nhanh, em sợ xấu hổ với mọi người nên không nói. Anh tốt bụng nhận em, em tưởng có thể che giấu mãi… Em sai rồi.”
Duy đứng bên, nước mắt lăn dài trên má anh trai mạnh mẽ: “Anh không hề biết. Nếu biết An mang thai, anh đã không để em một mình. Anh xin lỗi em vì những năm tháng qua. Anh xin lỗi anh Minh vì đã vô tình gây ra chuyện này.”
Bà Lan gào khóc, chỉ tay vào tôi: “Mày ra khỏi nhà tao ngay! Đừng hòng ở lại lừa thêm. Nhà tao danh giá, không chứa nổi loại con gái như mày!”
Minh ngồi phịch xuống ghế, im lặng hồi lâu. Anh từng là chỗ dựa cho tôi, nhưng giờ bị sốc nặng. “Em đi đi. Chúng ta ly hôn. Anh cần thời gian suy nghĩ.”
Những ngày sau ca sinh là địa ngục. Tôi được chuyển phòng, Duy xin phép chăm sóc mẹ con. Anh bế con trai, mắt anh ánh lên tình cha: “Con trai anh… Anh sẽ bù đắp cho con và mẹ.”
Bà Lan và Minh làm thủ tục ly hôn nhanh. Họ cắt đứt mọi liên lạc, thậm chí không cho tôi mang theo một số đồ dùng cá nhân. “Mày tự lo đi, đồ phản bội!” Bà Lan nói trước khi đi.
Tôi về ở với mẹ ruột, cuộc sống khó khăn ban đầu. Duy hỗ trợ tiền bạc, thăm con thường xuyên. Anh xin lỗi gia đình anh, nhưng cha mẹ anh cũng sốc ban đầu. Chúng tôi không vội quay lại làm vợ chồng. Anh vẫn bận rộn với bệnh viện, tôi tập trung chăm con và công việc thiết kế.
Nhìn con trai ngày càng lớn, khuôn mặt giống Duy như đúc, tôi thường ngồi một mình suy nghĩ. Chuyện này giống như gia đình nhiều người: hiểu lầm chồng chất, quyết định vội vã dẫn đến đau khổ cho nhiều bên. Tôi tiếc cho Minh, người đàn ông tốt bụng đã bị kéo vào bi kịch. Tôi tiếc cho Duy vì những năm tháng không được ở bên con từ đầu. Và tôi tiếc cho chính bản thân, những tháng ngày làm dâu chịu đựng sự nghi ngờ, cô đơn.
Bí mật về đứa con đã khiến ai cũng hoảng sợ, gia đình tan vỡ. Nhưng ít ra, con tôi có cha ruột biết đến. Cuộc đời không phải lúc nào cũng có kết thúc đẹp như cổ tích. Có những vết thương để lại mãi mãi. Tôi chỉ hy vọng, qua thời gian, mọi người sẽ tìm được bình yên cho riêng mình.
Tôi ôm con vào lòng, thì thầm: “Con ơi, mẹ yêu con nhiều lắm.” Và nước mắt lại rơi.





