Vả Mặt CҺồпg PҺảп Bộι: Nữ Truпg Tá Dắt Coп Đạι Náo Đám Cướι KҺιếп Tιểu Tam NҺục NҺã…
Tôi vừa bước chân vào nhà thì mùi nước hoa nồng nàn xộc thẳng vào mũi. Cơn mưa rào mùa hạ vẫn đang trút xuống ngoài kia, nhưng bên trong căn biệt thự hai tầng khang trang, không khí ngột ngạt đến mức tôi suýt nghẹt thở. Hai ly rượu vang đỏ còn dở trên bàn, vết son môi đỏ chót in hằn như vết máu. Chiếc túi xách hàng hiệu màu hồng phấn nằm chỏng chơ trên sofa, bên cạnh là áo vét của Tuấn. Tim tôi thắt lại, đau nhói như bị ai bóp nghẹt, nhưng tôi không hét lên. Tôi là trung tá Mai, đội trưởng đội đặc nhiệm phòng chống tội phạm ma túy, tôi đã quen đối mặt với những thứ nguy hiểm hơn thế này nhiều.
Tôi không báo trước cho chồng biết mình về. Ba tháng ròng trên biên giới, ăn rừng ngủ núi, đối mặt với tội phạm buôn lậu, thứ duy nhất giữ tôi vững vàng là hình ảnh Tuấn và con trai Kubin. Tôi tưởng tượng anh sẽ ôm chầm lấy tôi, suýt xoa vì thấy vợ gầy đen vì nắng gió. Nhưng giờ đây, mọi thứ tan vỡ chỉ trong vài giây. Tôi rút điện thoại, bật quay video, bước nhẹ như mèo lên cầu thang. Giày cao gót đỏ nằm nghiêng ngả, cà vạt Tuấn vắt vẻo, và trước cửa phòng ngủ là chiếc váy hai dây mỏng tang nằm bẹp dúm trên sàn.
Cánh cửa khép hờ. Những tiếng rên rỉ hổn hển vọng ra. “Anh Tuấn ầm, anh hư quá, nhỡ chị Mai về thì sao?” Giọng người phụ nữ nũng nịu. Tiếng Tuấn cười khàn khàn, cái giọng mà trước đây tôi từng cho là ấm áp: “Đê tiện đến thế, em lo cái gì? Cô ta đang ở biên giới, còn lâu mới về. Mà có về thì cũng báo trước chứ. Em cứ yên tâm mà chiều anh đi.” Rồi anh nói tiếp, từng chữ như dao cắt: “Công an thì cũng là đàn bà thôi. Suốt ngày vắng nhà, người thì thô kệch, khô như ngói, chẳng biết chiều chồng gì cả. Anh chán ngấy cái cảnh ôm một khúc gỗ rồi. Ở bên em, anh mới thấy mình là đàn ông.”
Tôi đứng sững trước cửa. Bàn tay siết chặt điện thoại đến trắng khớp. Hóa ra trong mắt chồng, sự hy sinh của tôi chỉ là “khô như ngói”. Tôi bán mạng nơi rừng thiêng nước độc để anh yên tâm làm ăn, sống sung túc, thế này là cách anh trả ơn? Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng… sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra, kể cả tôi.
Tôi hít sâu, đạp mạnh cửa. Rầm! Hai kẻ trên giường giật bắn, hét lên thất thanh. Tuấn mặt cắt không còn giọt máu, vớ chăn che thân. Cô ta – Trà Mi, kế toán trưởng công ty anh – rúm ró sau lưng anh. Tôi lia máy quay một vòng, từ đống quần áo lộn xộn đến chai rượu đổ nghiêng, rồi dừng lại ở khuôn mặt trắng bệch của chồng.
“Tiếp tục đi chứ? Sao lại dừng?” Giọng tôi lạnh tanh. Tuấn lắp bắp: “Mai em về lúc nào? Sao không báo anh?” Tôi nhếch mép: “Báo để anh kịp dọn dẹp hiện trường à? Hay báo để anh diễn vai người chồng mẫu mực?” Trà Mi lí nhí: “Chị bình tĩnh, em không biết anh ấy có vợ…” Tôi quát đanh gọn: “Câm mồm! Ảnh cưới to lù lù treo trên tường kia, cô mù hay sao?”
Tôi ném ba lô xuống sàn, tiếng kim loại leng keng. Chỉ tay vào mặt Tuấn: “Nguyễn Văn Tuấn, một lần bất tín, vạn lần bất tin. Căn nhà này, cái giường này, và cả anh nữa, bẩn quá rồi.” Anh quỳ sụp, ôm chân tôi khóc lóc: “Mai ơi anh sai rồi, anh thề đây là lần đầu… vì con, em nghĩ đến Kubin đi.” Tôi hất chân: “Đừng lôi con vào. Anh không xứng nhắc đến nó khi đang trần như nhộng thế này.”
Tôi cho hai người năm phút biến khỏi nhà, nếu không video sẽ được gửi công ty, gia đình và mạng xã hội. Họ cuống cuồng mặc đồ, chạy ra ngoài dưới mưa. Tôi ngồi xuống sofa, lau bàn lau ghế như muốn xóa sạch mọi vết nhơ. Nhưng lòng tin đã vỡ vụn. Hai dòng nước mắt nóng hổi lăn dài, tôi khóc vì thương chính mình, thương những năm tháng thanh xuân trao nhầm. Nhưng tôi là lính, không được yếu đuối lâu. Tuấn à, anh nghĩ mọi chuyện kết thúc đơn giản thế sao? Anh chê tôi khô khan, tôi sẽ cho anh thấy khi một người phụ nữ cầm súng bị phản bội, cô ấy đáp trả thế nào.
Tuấn quay lại nhà tối hôm đó, mặt tái mét, mùi rượu lẫn nước hoa vẫn nồng nặc. Anh ngang ngược: “Nhà này cũng của tôi. Tôi chán cái cảnh sống với cô lắm rồi. Cô cứng nhắc, khô khan như khúc gỗ. Trà Mi khác hẳn, cô ấy hiểu tôi.” Tôi siết chặt nắm tay, nhưng giọng vẫn bình thản: “Cái ghế giám đốc đó anh ngồi được bao lâu nếu không có tôi lo quan hệ, không có lương tôi nuôi anh học thạc sĩ?” Anh giơ tay định tát, nhưng tôi khóa tay anh lại, siết mạnh: “Đừng động vào tôi. Tôi là lính đặc nhiệm, phản xạ tự vệ có thể gãy tay anh trước khi anh chạm vào má tôi.”
Anh muốn ly hôn. Tôi ký đơn, nhận 500 triệu và xe máy cũ, nhưng đòi quyền nuôi Kubin. Anh cười đắc ý: “Cô nuôi thì cô nuôi, dù sao Trà Mi cũng sắp có con với tôi.” Câu nói ấy cắt đứt sợi dây cuối cùng. Tôi dọn ra khu tập thể cũ, đón con về. Kubin ôm tôi khóc: “Bố đâu mẹ?” Tôi giấu nước mắt: “Từ nay chỉ có mẹ con mình thôi con.”
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng… tôi đã âm thầm thu thập bằng chứng từ trước. Những hợp đồng mờ ám, biển thủ, hối lộ của công ty anh. Trà Mi không phải tình yêu, cô ta là con gái đối tác, dùng kế mỹ nhân để Tuấn bán bí mật công nghệ. Tôi liên lạc thủ trưởng, gặp ông Bình – chủ tịch tập đoàn. USB bằng chứng nằm trong tay tôi. Kế hoạch dần hình thành, từng bước như phương án tác chiến. Ba tháng sau, thiệp cưới mạ vàng được Tuấn mang tận nơi. Anh cười khẩy: “Chủ nhật này đám cưới tôi và Trà Mi tại Grand Plaza. Cô đến xem tôi hạnh phúc thế nào đi.” Trà Mi đứng bên, bĩu môi: “Chị nhớ đến nhé, coi như em mời chị một bữa thịnh soạn.”
Tôi cầm thiệp, nhếch mép cười lạnh. Đi chứ, sao lại không đi? Không phải để ăn cỗ, mà để đòi lại công bằng.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Ngày cưới đến. Sảnh tiệc Grand Plaza ngập hoa hồng trắng và ánh đèn pha lê. Tôi không mặc váy dạ hội. Tôi khoác bộ quân phục trung tá, quân hàm sáng lấp lánh, huân chương trên ngực. Kubin mặc vest nhỏ, nắm tay tôi chặt. Cậu bé hỏi khẽ: “Mẹ ơi, hôm nay mình đi bắt kẻ xấu hả mẹ?” Tôi cúi xuống chỉnh nơ cổ cho con: “Đúng rồi con. Hôm nay mẹ con mình tặng họ món quà của sự thật.”
Cánh cửa sảnh mở toang. Tiếng nhạc tắt ngắt. Mọi ánh mắt đổ dồn. Tuấn trên sân khấu mặt cắt không còn máu, ly rượu run bần bật. Trà Mi siết bó hoa, móng tay cắm phập vào cánh hồng. Tôi bước thẳng lên, giọng vang rõ: “Xin lỗi vì gián đoạn bữa tiệc của những kẻ chiến thắng. Tôi đến đây không phải để đánh ghen, mà với tư cách trung tá cảnh sát kinh tế, tôi có quyền và nghĩa vụ đứng đây.”
Cả hội trường ồ lên. Tôi giơ tập hồ sơ dày cộp: “Trong tay tôi là bằng chứng Nguyễn Văn Tuấn cấu kết đánh cắp bí mật công nghệ, lập công ty ma rửa tiền, trốn thuế, thiệt hại hàng trăm tỷ.” Tuấn lùi lại, suýt ngã. Trà Mi hét: “Mày vu khống! Mày ghen ăn tức ở!” Tôi cười nhạt, chỉ vào huân chương: “Tôi 18 tuổi vào ngành, lập công đầu 30 tuổi, thăng trung tá 35 tuổi. Những thứ này tôi đổi bằng máu và mồ hôi để bảo vệ bình yên xã hội. Tôi cần gì phải ghen với một kẻ thứ ba phá hoại gia đình?”
Tôi quay sang Kubin: “Con đưa cho bố món quà cuối cùng đi.” Thằng bé đặt USB lên bàn, giọng non nớt nhưng kiên quyết: “Bố ơi, mẹ con dùng máy tính cũ tìm ra hết những gì bố giấu. Bố thua rồi.” Tuấn sụp xuống sàn. Công an ập vào, còng tay anh. Tiếng còng lách cách vang lạnh. Đám cưới thế kỷ biến thành hiện trường vụ án.
Trà Mi gục xuống, váy cưới đính pha lê giờ trông như mớ giẻ rách. Bà mẹ chồng từng chê tôi khô khan, giờ run rẩy ôm mặt khóc. Tôi không cười không khóc. Tôi chỉ nhẹ nhõm. Kubin kéo tay tôi: “Mẹ ơi xong chưa? Con đói rồi, mình đi ăn phở đi.” Tôi ngồi xổm, hôn lên trán con: “Xong rồi con trai. Hôm nay mẹ khao con hai bát.”
Ba tháng sau, Tuấn lĩnh 15 năm tù. Tài sản phi pháp bị tịch thu. Gia đình anh bán nhà về quê, sống trong sự ghẻ lạnh. Trà Mi mang thai nhưng không chắc là con ai, bị phạt nặng, bán hàng online chui lủi. Tôi được thăng chức phó trưởng phòng, nhận khen thưởng. Sáng nào tôi cũng mặc quân phục bước vào trụ sở, chiều đón Kubin tan học. Con trai tôi giờ tự hào khoe với bạn: “Mẹ con là cảnh sát, bắt kẻ xấu bảo vệ mọi người.”
Có lần tôi gặp Trà Mi ở ngã tư, cô ta gầy guộc, cầm tờ rơi quảng cáo, bụng lùm lùm. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Cô ta cúi gằm mặt, quay lưng chạy. Tôi không mỉa mai, không thương hại. Với tôi, họ giờ chỉ là người dưng.
Tôi dắt Kubin đi bộ dưới nắng chiều, gió thổi qua tóc. Con hỏi: “Mẹ ơi, bố có về nữa không?” Tôi siết tay con: “Bố làm sai thì phải chịu phạt, giống như con sai bài toán phải sửa. Nhưng lần này bài toán của bố sai quá nhiều, thời gian sửa rất lâu.” Kubin gật đầu: “Con không buồn. Con muốn làm cảnh sát giống mẹ.”
Tôi mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn có nỗi buồn man mác. Không phải tiếc Tuấn, mà tiếc những năm tháng tôi tưởng là tổ ấm. Người xưa bảo dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước đo lòng người. Tôi từng nghĩ mình mạnh mẽ, cầm súng bảo vệ thiên hạ, thì hậu phương chắc chắn. Nào ngờ phản bội lại đến từ chính người tôi tin nhất. Nhưng giờ tôi hiểu, phụ nữ không cần dựa dẫm ai để hạnh phúc. Hạnh phúc nằm ở đôi bàn tay mình, ở nụ cười của con trai, ở sự thẳng tắp trong bộ quân phục.
Tôi ngẩng cao đầu bước tiếp. Phía trước là con đường rộng mở, không còn phản bội, chỉ còn tình yêu thương chân thành và tương lai sáng ngời. Dù bão tố có lớn đến đâu, trời rồi cũng sẽ lại xanh.





