Lү Hȏп Vợ Cũ Ra Tòa Áп , Cả NҺà CҺồпg CҺết Lặпg, KҺι Cȏ Cùпg Coп Gáι Xuất Hιệп Là Nữ Tỷ PҺú…

Lү Hȏп Vợ Cũ Ra Tòa Áп , Cả NҺà CҺồпg CҺết Lặпg, KҺι Cȏ Cùпg Coп Gáι Xuất Hιệп Là Nữ Tỷ PҺú….
Tôi vẫn nhớ rõ cái cảm giác lồng ngực như bị ai bóp nghẹt khi bước vào phòng xử án. Không khí lạnh buốt, mùi thuốc khử trùng lẫn với mùi giấy tờ cũ nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Bé An An nắm chặt tay tôi, đôi mắt to tròn ngơ ngác nhìn quanh. “Mẹ ơi, mình đi đâu ạ? Con sợ…” Con bé thì thầm, giọng run run. Tôi cúi xuống, cố nuốt nước mắt mặn chát đang trào lên, giọng nghẹn đến mức không thành lời: “Mẹ con mình chỉ đi gặp ba một chút thôi, con ngoan nhé. Mẹ ở đây với con mà.”
Phía bên kia, Khang ngồi đó, gầy guộc đến mức xương gò má nhô rõ, mái tóc rối bù, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn thẳng vào tôi. Bên cạnh anh là bà Hạnh, mẹ chồng tôi, với cái nhìn khinh miệt quen thuộc đã dày vò tôi suốt năm qua. Đôi môi bà mím chặt, tay siết chặt chiếc túi xách cũ kỹ như đang kìm nén cơn giận. Luật sư của họ đứng dậy, giọng đanh thép vang vọng khắp phòng: “Thưa quý tòa, thân chủ tôi là kiến trúc sư có thu nhập ổn định, gia đình đàng hoàng. Còn chị Lê Hạ Vi không có việc làm ổn định, xuất thân nông thôn, sống bấp bênh trong phòng trọ chật hẹp…”
Từng lời như lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim tôi. Tim tôi đập thình thịch, tiếng vang vọng trong tai như trống trận. Tôi ôm chặt An An vào lòng, cơ thể con bé ấm áp nhưng tay chân tôi lạnh buốt. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, tôi cắn chặt môi đến chảy máu để không bật khóc. Tôi không ngờ, sau bao năm nhẫn nhịn, mọi thứ lại kết thúc trong căn phòng này. Nhưng lúc đó, tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà chồng hiểu chuyện gì đang xảy ra…
Năm năm trước, cũng vào một ngày mưa tầm tã như trút nước, Khang lái chiếc xe máy cũ kỹ chở tôi về ra mắt gia đình. Mưa đập vào mặt lạnh buốt, tôi ngồi sau ôm chặt eo anh, lòng ngập tràn hạnh phúc đến mức tim như nở hoa. Căn biệt thự nhỏ của họ ở ngoại ô Hà Nội khác hẳn căn nhà cấp bốn mái ngói cũ kỹ ở quê tôi, nơi mùi đất sét và khói bếp luôn bao trùm. Bà Hạnh đón tôi bằng nụ cười xã giao gượng gạo, nhưng ánh mắt quét từ đầu đến chân như X-quang: “Cháu ở quê lên à? Trông chân chất, da ngăm thật.”
Bữa cơm ra mắt ngột ngạt đến khó thở. Tôi kể về xưởng gốm nhỏ của gia đình, bà Hạnh nhếch môi, giọng châm chọc: “Làm gốm vất vả nhỉ, chân lấm tay bùn suốt ngày. Khang nhà mình cần vợ môn đăng hộ đối, nhà có điều kiện chứ không phải…” Khang đỡ lời, nhưng bà gạt phắt: “Nghệ thuật gì cũng đất sét thôi. Con trai mẹ phải lấy vợ giúp ích cho sự nghiệp.” Tôi cúi mặt, hai vành tai nóng bừng như lửa đốt, cổ họng nghẹn đắng. Tối đó, Khang nắm tay tôi trong căn phòng chật, thì thầm: “Em đừng bận tâm, anh yêu em vì con người em. Mẹ lớn tuổi rồi, qua thôi.” Tôi tin anh. Tôi giấu thân phận thật sự, muốn anh yêu một Lê Hạ Vi bình dị, không phô trương.
Đám cưới nhỏ diễn ra đơn sơ trong căn biệt thự. Ông ngoại tôi không đến, chỉ nhắn tin ngắn gọn: “Khi nào nó nhận ra giá trị con, ông sẽ tới.” Tôi tưởng ông giận vì tôi bỏ du học ở Anh để theo Khang. Cuộc sống hôn nhân bắt đầu. Tôi nghỉ việc ở gallery nghệ thuật, ở nhà chăm sóc chồng con. Dù cố gắng dậy từ sáng sớm nấu cháo dinh dưỡng, lau chùi từng góc nhà, trong mắt bà Hạnh tôi vẫn là “đồ nhà quê”. “Áo này bao nhiêu tiền? Phí tiền của con trai. Nấu mặn quá, Khang bị cao huyết áp. Đừng gọi điện về nhà mẹ đẻ, tốn kém cước phí…”
Tôi kể Khang nghe, anh chỉ thở dài mệt mỏi, mắt đỏ hoe vì thức khuya làm dự án: “Mẹ lớn tuổi, em nhịn chút đi. Công ty anh đang khó khăn.” Tôi nhịn. Nhịn suốt năm trời. Bé An An ra đời, tôi tưởng bà sẽ thay đổi khi ôm cháu nội. Nhưng không. “Nó đen nhẻm như mẹ nó. Sữa mẹ không có, vô tích sự.” Những lời ấy như dao cắt. Đêm khuya, tôi ôm con khóc thầm trong phòng tắm, nước mắt hòa với tiếng nước chảy, lòng đau như xé. Khang bận rộn với deadline, không muốn nghe than vãn, chỉ lắc đầu: “Em đừng làm to chuyện.”
Rồi công ty Khang lao đao vì dịch bệnh và đối thủ. Anh cần một khoản tiền lớn để cứu dự án. Bà Hạnh xỉa xói ngay bàn ăn: “Lấy vợ giàu thì khác. Cô giúp được gì không? Hay chỉ biết ăn bám?” Tôi có tiền, rất nhiều, chỉ cần một cú điện thoại cho ông ngoại là chuyển ngay. Nhưng tôi im lặng. Nếu lộ, tình yêu sẽ không còn thuần khiết. Khang thất vọng nhìn tôi, giọng mệt mỏi: “Thôi, cô ấy thì giúp gì được.” Đêm đó, bà Hạnh dẫn Trâm – con gái đối tác giàu có – về nhà. Bà gắp thức ăn cho Trâm, cười nói ríu rít, phớt lờ tôi và An An đang ngồi co ro một góc. Khang say khướt, than thở với Trâm về áp lực công việc. Tôi ngồi ôm con, lòng lạc lõng như bị bỏ rơi giữa sa mạc.
Tôi không chịu nổi nữa. “Sao anh để mẹ làm vậy với vợ con anh?” Khang gắt gỏng, mắt đỏ ngầu: “Em giúp gì được cho anh? Trâm có thể lo hết!” Tôi suýt nói ra sự thật, nhưng bà Hạnh bước vào, dúi đôi bông tai kim cương vào tay Trâm: “Cho Trâm hợp hơn. Mày chọn nó hay cái nhà này?” Khang im lặng, cúi đầu. Đó là giọt nước tràn ly. Tim tôi vỡ vụn. Tôi bế An An, nước mắt giàn giụa: “Được, tôi đi.” Tôi bước ra mưa đêm, không mang theo gì ngoài con gái và nỗi đau tột cùng. Mưa lạnh buốt thấm qua áo, nhưng lòng tôi còn lạnh hơn.
Tôi gọi ông ngoại. Chiếc xe sang đen bóng lặng lẽ đón tôi về Minh Long Gia – điền trang gốm sứ cổ kính giữa đồi trà bát ngát. Ông Bách khoác áo cho tôi, giọng trầm ấm: “Về nhà đi con.” Đêm đó, ông dẫn tôi xem di sản: những lò nung cổ, bộ sưu tập gốm men lam huyền thoại. “Con là Thiên An, truyền nhân đời thứ bảy của Minh Long.” Tôi khóc nức nở, ký ức ùa về như sóng dữ. Tôi đã quên bản thân vì tình yêu mù quáng.
Những ngày sau, tôi lột xác. Học làm gốm lại từ đầu, tay nhem nhuốc đất sét, mồ hôi nhễ nhại. Bộ sưu tập “Tái sinh” ra đời, gây chấn động giới nghệ thuật. Tôi trở thành Thiên An nổi tiếng, nhưng vẫn giấu danh tính. Trong khi đó, Khang và bà Hạnh đệ đơn đòi con. Họ nghĩ tôi nghèo khổ, sẽ khóc lóc van xin trở về.

Nhưng sự thật phơi bày ở tòa án mới là cú sốc lớn nhất. Khi luật sư tôi trình hồ sơ, căn phòng im bặt như chết.

……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
“Cô Lê Hạ Vi còn là Thiên An, chủ Minh Long Gia, giá trị tài sản khoảng 50 triệu USD. Thu nhập sáu tháng gần đây hơn 2 triệu bảng Anh từ các triển lãm quốc tế.” Bà Hạnh hét lên the thé: “Bịa đặt! Đồ bịa đặt!” Khang sững sờ, nhìn tôi như người lạ, miệng há hốc không thành lời. Đoạn ghi âm bà Hạnh chửi tôi “đồ nhà quê ăn bám, vô tích sự” vang lên rõ mồn một. Cả phòng chết lặng, không khí nặng nề đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc.
Tôi thắng kiện, toàn quyền nuôi An An. Khang chỉ được thăm con với điều kiện nghiêm ngặt. Tôi bế con bước ra khỏi tòa, nắng chiều vàng vọt chiếu xuống, nhưng lòng tôi không vui hoàn toàn. Năm tháng nhẫn nhịn, tình yêu từng chân thành giờ chỉ còn tro tàn nguội lạnh.
Một tuần sau, Khang đến điền trang xin lỗi. Anh gầy guộc, mắt quầng thâm: “Anh sai rồi, ngu ngốc vì sĩ diện và áp lực.” Tôi bình thản nhìn anh, giọng không chút gợn sóng: “Anh không tồi, chỉ yếu đuối. Tình yêu anh có điều kiện, còn tôi yêu vô điều kiện.” Tôi cho anh thăm con, nhưng lòng không mở cửa quay lại. Bà Hạnh đổ bệnh nặng, nằm một mình trong biệt thự rộng lớn lạnh lẽo. Khang dọn ra ngoài, tự lập, mở văn phòng kiến trúc nhỏ mang tên “Mộc”.
Tôi tập trung làm gốm, chăm con. Tuấn – giám tuyển nghệ thuật tài năng và thấu hiểu – xuất hiện, mang đến những cuộc trò chuyện sâu sắc về nghệ thuật. Ông ngoại hỏi: “Nó thế nào?” Tôi lắc đầu: “Tim con giờ chỉ có An An và men gốm.” Nhưng sâu thẳm, tôi thấy Khang đang thay đổi. Anh làm ngôi nhà búp bê bằng gỗ và gốm Minh Long tặng An An sinh nhật. Tâm huyết anh đổ vào từng chi tiết nhỏ, khiến tôi xúc động đến nghẹn ngào.
Khi An An sốt cao phải nhập viện giữa đêm, tôi gọi Khang trong tuyệt vọng. Chúng tôi thức trắng bên giường con, phối hợp ăn ý lau mát, thay khăn. Khoảnh khắc anh nhẹ nhàng đắp áo khoác lên vai tôi, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, không còn oán hận, chỉ còn nỗi tiếc nuối day dứt. Bà Hạnh ngã bệnh nặng hơn, cuối cùng nhận ra sai lầm, khóc xin lỗi tôi bằng giọng run rẩy: “Mẹ sai rồi, con ơi…” Bữa cơm gia đình đầu tiên sau ly hôn diễn ra trong im lặng ấm áp lạ thường, tiếng thìa đũa chạm nhẹ, mùi canh chua cá quen thuộc.
Dự án khu trưng bày nghệ thuật của Minh Long Gia, Khang thắng thầu. Hai năm làm việc cùng nhau, chúng tôi từ đối tác lạnh lùng trở thành bạn đồng hành. Những cuộc tranh luận nảy lửa về thiết kế, chia sẻ cà phê muộn, cười đùa về những câu chuyện ngộ nghĩnh của An An. Con bé lớn lên hạnh phúc giữa ba mẹ dù không chung nhà, tiếng cười vang vọng khắp điền trang.
Ngày khánh thành, chúng tôi dạo đồi trà lúc hoàng hôn. An An chạy nhảy bắt đom đóm, tiếng cười trong trẻo. Khang nhìn tôi, giọng trầm ấm: “Anh không hối hận nữa. Đổ vỡ đã giúp chúng ta trưởng thành.” Tôi mỉm cười, gió thoảng mang hương trà: “Anh nói đúng.” Chúng tôi không hứa hẹn gì, nhưng dưới ánh hoàng hôn đỏ rực, gia đình ba người đã tìm thấy bình yên theo cách riêng.
Những vết nứt trên men gốm không che giấu, mà làm nên vẻ đẹp độc đáo. Cuộc đời tôi cũng vậy. Từ Lê Hạ Vi bị ruồng rẫy, tôi trở thành Thiên An mạnh mẽ. Và có lẽ, một ngày nào đó, những mảnh vỡ sẽ ghép lại theo cách đẹp đẽ hơn, dịu dàng hơn.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!