Chứng Kiến Con Dâu Thoi Thóp, Cháu Ăn Chực: Mẹ Tôi Đã Làm Điều Kinh Hoàng….
Tôi vẫn nhớ cái cảm giác tim như bị ai bóp nghẹt khi bước chân vào căn nhà nhỏ ở con hẻm Sài Gòn ấy. Không khí lạnh buốt, mùi ẩm mốc xông lên mũi khiến tôi suýt nôn ọe. Hai đứa cháu nội – Thư 6 tuổi và Đức 4 tuổi – lao vào lòng tôi, khóc nức nở đến run cả người. Chúng bám chặt vạt áo tôi như sợ tôi cũng biến mất. “Bà ơi… mẹ con đau lắm… bố đi với cô khác rồi…” Giọng bé Thư lí nhí, nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ tay tôi. Lúc đó, tôi cảm giác như có ai đâm một nhát dao vào tim mình.
Tôi là Hòa, mẹ ruột của Thành. Suốt bao năm nay, tôi tự hào vì đã nuôi dạy một thằng con trai thành đạt. Từ ngày Thành tốt nghiệp, tôi bán miếng đất cuối cùng ở quê, đứng tên giúp con mua nhà, mua xe, làm vốn kinh doanh. Tôi nghĩ, con trai lớn khôn, lập gia đình, sẽ là chỗ dựa cho tôi lúc tuổi già. Ai ngờ, chính cái “chỗ dựa” ấy lại đẩy vợ con nó xuống địa ngục.
Hôm ấy, tin dữ từ Sài Gòn bay về quê tôi như sét đánh ngang tai. Ngọc – con dâu tôi – gục ngã trên sàn bếp vì đau dạ dày hành hạ suốt nhiều tháng. Cô ấy làm việc quần quật, một mình lo cơm nước, đưa đón hai đứa con, trong khi Thành “công tác” biệt tăm. Hàng xóm thương tình đưa cô vào viện cấp cứu, còn hai đứa nhỏ bơ vơ, hết ăn nhờ bữa này sang bữa khác. Tôi mua vé xe khách lên ngay trong đêm, lòng nóng như lửa đốt. Suốt quãng đường dài, tôi không chợp mắt được giây nào. Hình dung cảnh hai cháu nội đói khát, sợ hãi khiến tôi nghẹn họng, nước mắt lăn dài trên má già.
Đến nơi, căn nhà tối om. Chỉ có ánh đèn vàng vọt từ ngõ hẻm hắt vào. Bé Thư dắt em trai đứng tựa cửa, quần áo lấm lem, mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và đói. Chúng thấy tôi thì òa khóc, ôm chầm lấy chân tôi. “Bà ơi, bố bảo mẹ là con lợn xề, bố không muốn nhìn mặt mẹ nữa. Bố đi chơi với cô và em bé khác…” Những lời ấy từ miệng đứa trẻ 6 tuổi khiến tôi chết lặng. Tim tôi thắt lại, đau đến mức không thở nổi. Ký ức ùa về như sóng dữ: ngày Thành cưới Ngọc, tôi đã mừng đến rơi nước mắt. Ngọc hiền lành, chịu khó, sinh con đẻ cái cho nhà tôi. Còn Thành… nó thay đổi từ khi làm giám đốc, tiền bạc nhiều lên, lòng người thì xa lạ dần.
Tôi vội vàng chạy đến bệnh viện. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy thở bip bip vang vọng hành lang. Ngọc nằm trên giường bệnh, da xanh như tờ giấy, hơi thở thoi thóp. Nhìn xấp hóa đơn viện phí quá hạn, nhìn bàn tay gầy guộc của con dâu tôi nắm chặt ga giường, tôi không kìm được nữa. Nước mắt tôi rơi lã chã. “Mẹ… mẹ xin lỗi con…” Tôi thì thầm, lau nước mắt cho Ngọc. Cô ấy cố cười yếu ớt, nhưng đôi mắt đỏ hoe đầy tuyệt vọng. Lúc ấy, ngọn lửa giận dữ trong tôi bùng lên dữ dội. Tôi rút điện thoại, gọi cho Thành. Chuông reo mãi, chỉ toàn tiếng tút dài vô vọng. Rồi tôi lướt Facebook của nó. Những bức ảnh rực rỡ ở Paris: Thành nắm tay cô nhân tình trẻ trung, bế đứa con riêng 4 tuổi dưới chân tháp Eiffel. Dòng trạng thái: “Tận hưởng cuộc sống đích thực”. Tim tôi như bị xé toạc. Con trai tôi, máu mủ của tôi, lại đang cười đùa vui vẻ trong khi vợ con nó đang ở ngưỡng cửa tử thần.
Tôi ngồi bên giường Ngọc suốt đêm, ký ức ùa về từng đợt. Ngày xưa, Thành còn bé, tôi một mình nuôi nó sau khi chồng mất. Tôi nhịn ăn nhịn mặc, đi làm thuê làm mướn để con ăn học. Khi nó lớn, tôi nghĩ mọi hy sinh đều đáng giá. Giờ đây, tất cả tan vỡ. Cái lạnh buốt sống lưng khiến tôi run lên. Tôi không khóc nữa. Tôi chỉ biết mình phải làm gì đó. Phải chấm dứt cơn ác mộng này.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi trở về căn nhà, lau nước mắt cho hai đứa cháu, gửi chúng sang hàng xóm tốt bụng một lúc. Rồi tôi ngồi một mình trong căn phòng tối om, mở ngăn kéo tủ. Toàn bộ giấy tờ nhà đất, sổ tiết kiệm – những thứ tôi đứng tên giúp con trai khi nó làm ăn phát đạt – nằm ngay đó. Tiền không phải của tôi, nhưng tôi đã tin con, giữ hộ để “làm vốn sau này”. Giờ đây, tôi hiểu rõ: tôi đang nuôi một con quỷ. Tay tôi run run khi cầm điện thoại gọi luật sư thân quen. Giọng tôi lạnh tanh: “Chú ơi, làm thủ tục chuyển nhượng hết sang tên Ngọc và hai cháu. Khẩn cấp. Tôi tặng cho chúng.”
Sáng hôm sau, tôi mặc bộ đồ đen giản dị, thuê người in một loạt ảnh lớn: ảnh Thành cười hạnh phúc ở Paris đặt cạnh ảnh Ngọc thoi thóp trên giường bệnh, ảnh hai cháu ăn chực hàng xóm. Tôi bước vào sảnh công ty nơi Thành làm giám đốc điều hành. Toàn thể nhân viên và đối tác đang chờ. Tôi đứng thẳng, giọng dõng dạc vang vọng: “Tôi là mẹ ruột của giám đốc Thành. Hôm nay tôi đến để tuyên bố: Tôi không có đứa con này nữa. Một kẻ bỏ mặc vợ con cận kề cái chết để đi du lịch với nhân tình, thì không xứng đáng làm người, càng không xứng đáng lãnh đạo ai.”
Không khí chết lặng. Rồi tiếng xì xào nổi lên. Máy ảnh, điện thoại giơ lên quay. Sự việc bùng nổ trên mạng xã hội chỉ trong chớp mắt. Đối tác hủy hợp đồng hàng loạt vì bê bối đạo đức. Chỉ trong 48 giờ, tài khoản ngân hàng của Thành bị phong tỏa, thẻ tín dụng khóa sạch, hội đồng quản trị sa thải nó không thương tiếc. Tôi đứng nhìn tất cả, lòng đau như cắt. Nhưng tôi biết, chỉ có cách này mới đánh thức nó – nếu còn cứu vãn được.
Tại Paris, Thành đang chuẩn bị bữa tối sang trọng thì thẻ bị từ chối. Điện thoại cháy máy với hàng nghìn tin nhắn chửi rủa. Cô nhân tình trẻ đẹp, thấy “mỏ vàng” biến thành “nợ xấu”, ôm tiền và trang sức bỏ trốn trong đêm, để lại đứa con riêng cho nó. Thành lết bộ về nước trong nhục nhã tột cùng.
Khi nó xuất hiện ở bệnh viện, tôi chặn ngay cửa phòng. Ánh mắt tôi lạnh như băng: “Tiền không còn, danh dự không còn. Giờ mày về cướp nốt chút hơi thở cuối cùng của vợ mày sao?” Tôi đưa cho nó tờ đơn ly hôn đã ký sẵn của Ngọc và giấy trục xuất khỏi căn nhà. Thành quỳ sụp xuống, gào khóc van xin. Nhưng tôi chỉ dắt tay hai cháu đi qua, như đi qua một đống rác rưởi. Nước mắt tôi rơi, nhưng không phải vì thương con trai nữa. Tôi thương cho những năm tháng hy sinh vô ích.
Sau cơn bão, Ngọc dần bình phục. Có lẽ nhờ tình yêu của hai đứa con và sự chăm sóc của tôi. Tôi dùng số tiền lấy lại được mở một cửa hàng nhỏ cho Ngọc, lo cho hai cháu ăn học đàng hoàng. Cuộc sống tuy vất vả nhưng ấm áp. Còn Thành, kẻ từng “tận hưởng cuộc sống đích thực”, giờ lang thang xin việc trong sự kỳ thị của người đời. Mỗi đêm, tôi ngồi một mình, nhìn ảnh cũ, lòng day dứt không nguôi. Tôi đã mất con trai, nhưng cứu được con dâu và hai cháu. Đôi khi, tôi tự hỏi, liệu có ngày nào Thành tỉnh ngộ? Hay mãi mãi, nó chỉ là bài học đau đớn nhất trong đời tôi?
Tôi kể lại câu chuyện này không phải để khoe khoang, mà để những người mẹ như tôi biết rằng: tình yêu thương không có nghĩa là nuông chiều mù quáng. Đôi khi, phải đau đớn cắt bỏ, mới cứu được những mầm non còn lại.





