CҺồпg cҺȇ Ьaι vợ “ƌứпg ƌườпg cả пăm xem aι tҺèm”, 5 pҺút sau xe saпg ƌỗ kíп cửa!…

CҺồпg cҺȇ Ьaι vợ “ƌứпg ƌườпg cả пăm xem aι tҺèm”, 5 pҺút sau xe saпg ƌỗ kíп cửa!…
Tôi vẫn nhớ rõ cái đêm định mệnh ấy như in, từng giây từng phút khắc sâu vào tim. Tiếng cặp da ném mạnh xuống sofa vang lên như sấm, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi tôi. Tim tôi thắt lại, đập thình thịch như muốn vỡ tung. Hùng – người đàn ông tôi yêu thương, hy sinh hết thảy vì anh – đứng đó, mặt đỏ gay, ánh mắt đầy khinh miệt. Cơm canh trên bàn đã nguội ngắt từ lâu, con gái tôi đang sốt cao nằm trong phòng, còn anh chỉ biết gắt gỏng.
“Cô làm cái gì mà giờ này nhà cửa vẫn bừa bộn thế hả? Ở nhà ăn bám mà cũng không nên hồn!”
Lời anh như dao cứa vào tim. Tôi vội chạy ra đỡ anh, tay run run, nhưng bị anh hất mạnh một cái. Tôi loạng choạng, suýt ngã, cái lạnh buốt sống lưng lan tỏa. Nước mắt nóng hổi chực trào ra, nhưng tôi cắn chặt môi, cố nuốt ngược vào trong. “Con bé bị sốt, em vừa dỗ nó ngủ xong nên chưa kịp dọn. Anh mệt thì vào nghỉ đi anh, đừng quát tháo con dậy…”
Câu nói của tôi như đổ thêm dầu vào lửa. Hùng đứng phắt dậy, chỉ tay thẳng vào mặt tôi: “Cô dám cãi à? Cô tưởng mình vất vả lắm sao? Tôi ra ngoài đối mặt trăm ngàn áp lực, kiếm từng đồng tiền lo cho cả nhà. Còn cô? Quanh quẩn xó bếp, đầu bù tóc rối, nhìn phát chán. Nói thật lòng, nhìn cô bây giờ tôi chẳng còn chút cảm hứng nào nữa!”
Lời anh như búa tạ đập vào ngực tôi. Năm năm trời, tôi từ bỏ công việc thiết kế thời trang đầy triển vọng ở Sài Gòn, bỏ luôn những show diễn, những hợp đồng lớn để về Bắc Ninh này làm hậu phương. Tôi thức khuya dậy sớm, lo cơm nước, lo con cái, lo mẹ chồng ốm đau, lo anh yên tâm phấn đấu lên trưởng phòng. Giờ đây, trong mắt anh, tôi chỉ là một người vợ luộm thuộm, ăn bám, quê mùa. Ký ức ùa về như sóng dữ: những đêm tôi một mình khóc vì nhớ deadline, những lần mẹ chồng chê bai “con dâu không biết làm ăn”, những lúc anh về muộn và tôi vẫn cười, vẫn chờ…
“Anh nói thế mà nghe được à? Em hy sinh sự nghiệp vì ai?” Giọng tôi run run, nghẹn ngào đến mức không thở nổi.
Hùng cười khẩy, ánh mắt lạnh tanh: “Hy sinh? Là do cô bất tài thôi. Cô nhìn lại mình xem, luộm thuộm, quê mùa. Tôi thách cô đấy, cô cứ thử ra đứng đường xem cả năm có thằng nào nó thèm động đến cô không? Hay là nó thấy cô là lại chạy mất dép?”
Câu nói ấy như nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây tình nghĩa mỏng manh còn sót lại. Không gian phòng khách như đóng băng. Tôi đứng đó, nhìn anh – người chồng từng thề thốt yêu tôi cả đời – mà lòng đau thắt. Không khóc, không gào. Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm. Hùng có vẻ chột dạ một chút, nhưng men rượu và kiêu ngạo khiến anh tặc lưỡi: “Dọa ai? Chắc lại vào khóc lóc rồi tí nữa mò ra xin tiền đi chợ.”
Anh nhầm rồi. Hoàn toàn nhầm.
Tôi quay lưng, bước vào phòng ngủ. Trong đầu tôi, mọi thứ quay cuồng. Nước mắt cuối cùng cũng rơi, nóng bỏng trên má. Tôi nhìn đứa con gái nhỏ đang ngủ say trong cơn sốt, khuôn mặt đỏ bừng, thở khò khè. Tim tôi như bị xé toạc. Liệu tôi có nên tiếp tục chịu đựng? Hay đây là lúc phải thay đổi?
Chỉ năm phút sau, tôi mở tung cửa phòng. Không còn là người vợ đầu bù tóc rối trong bộ đồ bộ cũ kỹ. Tôi mặc chiếc váy đỏ ôm sát – thiết kế tâm đắc nhất thời tôi còn làm nghề, từng được báo chí khen ngợi. Mái tóc xõa tung, lớp trang điểm sắc sảo che đi vẻ mệt mỏi bao năm, đôi môi đỏ thắm nở nụ cười lạnh lùng. Tay xách vali nhỏ, tay kia dắt con gái đã tỉnh giấc, mắt ngơ ngác.
Hùng chưa kịp há hốc mồm thì tiếng động cơ gầm rú vang lên ngay trước cổng. Ánh đèn pha xe sang rọi thẳng vào nhà, sáng rực cả khoảng sân nhỏ bé của chúng tôi ở khu tập thể cũ kỹ. Mùi xăng xe lẫn với không khí lạnh đêm Bắc Ninh khiến tôi rùng mình.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21373/
Tôi bước ra sân, gió đêm se lạnh thổi qua váy khiến da tôi nổi da gà. Hùng loạng choạng chạy theo, mặt cắt không còn giọt máu. Trước cửa nhà là ba người đàn ông mặc vest đen lịch lãm, phong thái sang trọng át hẳn cả con ngõ hẹp. Người đi đầu là ông Lâm – Chủ tịch tập đoàn thời trang lớn nhất miền Bắc, người mà công ty Hùng từng trầy trật chạy vạy cả năm trời để mong gặp mặt một lần.
“Ngọc, cuối cùng cháu cũng chịu nhấc máy.” Giọng ông Lâm trầm ấm, đầy trân trọng, khác hẳn với giọng khinh miệt của chồng tôi ban nãy.
Hùng đứng chôn chân, miệng lắp bắp: “Ngọc… chuyện này là sao? Cô… cô quen họ từ bao giờ?”
Tôi không thèm liếc anh lấy một cái. Tôi đưa tay bắt chặt bàn tay ông Lâm, giọng bình tĩnh nhưng bên trong tim đau như cắt: “Cháu xin lỗi vì đã để bác đợi lâu. Bản hợp đồng giám đốc sáng tạo mà bác đề nghị, hôm nay cháu ký.”
Một người đàn ông khác – bạn thân cũ của tôi từ thời làm thiết kế – tiến tới, nhìn Hùng từ đầu đến chân bằng ánh mắt thương hại xen khinh bỉ: “Anh Hùng phải không? Anh nên cảm ơn Ngọc vì đã giấu tài năng suốt năm năm trời để anh yên tâm thăng tiến. Trước khi cưới anh, cô ấy là ‘phù thủy thiết kế’ mà cả giới thời trang phải tranh giành. Những BST cô ấy làm từng khiến mấy ông lớn nước ngoài phải sang Việt Nam ký hợp đồng. Anh bảo không ai thèm động vào cô ấy? Sai rồi anh ơi. Cả ngành này đang chờ cô ấy quay lại.”
Lời nói như những mũi kim châm vào tim Hùng. Tôi thấy anh lảo đảo, tay vịn vào tường, khuôn mặt méo mó vì sốc và hối hận. Ánh đèn pha từ dàn xe sang chiếu thẳng vào mặt anh, để lộ rõ những vết nhăn mệt mỏi và sự tuyệt vọng. Con gái tôi níu chặt tay tôi, giọng bé nhỏ: “Mẹ ơi, con đi đâu vậy?” Tim tôi thắt lại lần nữa. Tôi cúi xuống hôn lên trán con, nước mắt lăn dài: “Mẹ đưa con về nhà thật của mình, con yêu.”
Chiếc xe lăn bánh, để lại Hùng đứng trơ trọi giữa sân với làn khói xe mờ ảo. Tôi nhìn qua kính chiếu hậu, thấy anh quỳ sụp xuống, tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm gì đó. Căn nhà nhỏ chúng tôi từng xây dựng bằng mồ hôi nước mắt giờ trở nên lạnh lẽo, trống rỗng. Bát cơm nguội ngắt vẫn còn nguyên trên bàn, như chứng nhân cho sự ngu ngốc của anh.
Những ngày sau đó là địa ngục với Hùng. Anh gọi điện cho tôi hàng trăm cuộc, nhắn tin van xin, thậm chí đến công ty cũ của tôi quỳ gối trước mặt ông Lâm xin gặp. Nhưng tôi đã quyết. Tôi quay lại với đam mê, với vị trí giám đốc sáng tạo, với những show diễn hoành tráng tại Hà Nội và Sài Gòn. Con gái tôi được chăm sóc tốt hơn, sức khỏe nhanh chóng hồi phục. Còn Hùng? Anh mất chức trưởng phòng vì quá căng thẳng, công việc sa sút, mẹ anh ngày ngày than vãn về “con dâu bất hiếu”.
Tôi không hận anh. Chỉ là tiếc. Tiếc cho năm năm thanh xuân tôi trao nhầm, tiếc cho tình yêu từng chân thành nhưng bị anh chà đạp. Mỗi đêm, khi ngồi trong căn hộ sang trọng mới ở Hà Nội, nhìn con gái ngủ say, tôi vẫn thấy ký ức ùa về: tiếng cười ngày mới cưới, những buổi tối anh ôm tôi thì thầm “em là báu vật của anh”. Giờ đây, tất cả chỉ còn là dư âm day dứt.
Hóa ra, khi một người phụ nữ im lặng thay đồ và bước đi, đó không phải là cuộc dạo chơi. Đó là cuộc đổi đời. Còn người đàn ông từng thách thức cô “đứng đường”, sẽ phải sống cả đời trong hối hận vì đã đánh mất báu vật quý giá nhất.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!