AпҺ CҺàпg Đẹp Traι Bị TҺươпg NҺập Vιệп, Tȏι Đã Đặt Ốпg TҺȏпg Tιểu CҺo AпҺ. Hȏm Sau, AпҺ Ấү Tìm Tȏι…làm vιệc пàү…

AпҺ CҺàпg Đẹp Traι Bị TҺươпg NҺập Vιệп, Tȏι Đã Đặt Ốпg TҺȏпg Tιểu CҺo AпҺ. Hȏm Sau, AпҺ Ấү Tìm Tȏι…làm vιệc пàү…
Tôi đang đứng trong phòng thay đồ bệnh viện, mồ hôi ướt đẫm lưng áo đồng phục trắng, tay còn run run vì ca trực kéo dài mười hai tiếng. Cửa bật tung. Lan lao vào, mặt cắt không còn giọt máu: “Nga ơi! Anh chàng giường 12 tỉnh rồi! Hắn sai thằng bạn xuống tận cấp cứu hỏi tung hỏi tất, xem ai là cô y tá đặt ống thông tiểu cho hắn đêm qua!”
Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Không khí bệnh viện nặng mùi thuốc sát trùng và mồ hôi mệt mỏi đột nhiên ngột ngạt hơn. Tôi dựa lưng vào tủ locker lạnh buốt, chân mềm nhũn. Đêm qua, ca trực hỗn loạn, bác sĩ Trọng gào lên giữa tiếng kêu la của bệnh nhân: “Nga! Giường 12, gãy hở xương cẳng chân phải, mất máu nhiều, chuẩn bị đặt ống thông tiểu ngay!” Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ. Vậy mà giờ anh ta tỉnh, lại đi dò la?
Ký ức ùa về như sóng dữ. Anh thanh niên 27 tuổi, khuôn mặt góc cạnh, đôi lông mày rậm, môi mím chặt trong cơn đau. Dù bán hôn mê, anh vẫn toát lên vẻ nam tính khiến Lan còn trêu “chất lượng cao”. Tôi kéo rèm kín mít, sát trùng da, bôi trơn, luồn ống nhẹ nhàng. Nước tiểu chảy ra ấm nóng, tôi thu dọn nhanh chóng, vô tình chạm mắt vào vết sẹo lồi dài trên cổ tay trái anh – thô kệch, như vết thương cũ từ kiếp trước. Lòng tôi thoáng xót xa, nhưng chỉ một giây rồi thôi. Tôi đâu ngờ khoảnh khắc ấy đã khắc sâu vào anh.
“Em… em chỉ là y tá thôi mà,” tôi lắp bắp, nước mắt nóng hổi chực trào. Lan vỗ vai: “Né đi Nga, anh ta giám đốc xưởng thiết kế nội thất, trông không phải dạng vừa đâu.” Từ hôm đó, tôi sống trong trạng thái hoảng loạn tột độ. Mỗi lần đẩy xe thuốc ngang khoa chấn thương chỉnh hình, tôi kéo khẩu trang kín mít, lom khom núp sau xe, tim đập thình thịch như trống trận. Áp lực công việc đã đủ ngột ngạt: ca đêm triền miên, bánh xe băng ca ken két, bệnh nhân la hét, bác sĩ quát tháo. Về nhà là mẹ gọi video từ quê: “Mày 27 tuổi rồi Nga ơi, con gái bà Tư mới 22 đã hai con, mày định ở giá đến già hả? Ba mất sớm, mẹ vất vả nuôi hai chị em, mày không thương mẹ chắc?” Tôi chỉ biết day day thái dương, nuốt nước mắt.
Mười ngày sau, anh ta xuất viện. Tôi mừng như bắt được vàng, tưởng mọi chuyện khép lại. Tối hôm đó, về chung cư cũ kỹ ở quận Bình Thạnh, hành lang tối om vì bóng đèn hỏng, tôi mò mẫm tìm chìa khóa trong túi. Bất chợt, giọng nam trầm ấm vang lên sau lưng: “Chào cô y tá, về trễ vậy?”
Tôi giật bắn, chìa khóa rơi leng keng xuống sàn bê tông lạnh. Ánh đèn pin từ điện thoại quét lên – chính là anh. Quân. Chân vẫn bó bột trắng toát, dựa tường đối diện cửa nhà tôi, nụ cười nửa đùa nửa thật. “Em đã thấy hết rồi phải không? Đêm đó…”
Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt. “Anh theo dõi tôi? Anh điên à? Tôi chỉ làm công việc thôi!” Giọng tôi run rẩy, nước mắt chực trào vì sợ hãi và xấu hổ. Quân khập khiễng bước lại gần: “Tôi vừa chuyển đến chiều nay. Hàng xóm mới thôi. Đằng nào cũng nhìn rồi, sờ rồi, giờ chân tôi thế này, em phải chịu trách nhiệm chứ?”
Tôi đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, tim đập loạn xạ, mồ hôi lạnh toát sống lưng. Đêm ấy tôi không ngủ nổi, nằm nghe tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên, nghĩ đủ kịch bản tồi tệ. Sáng hôm sau, tiếng gõ cửa vang lên. Quân đứng đó, mặt nhăn nhó: “Nga ơi, tôi đói lắm. Chân đau không đi chợ được. Em là y tá, phải có lòng thương người chứ?” Tôi nấu tô mì tôm nhạt nhẽo, không gia vị, định đuổi cho xong. Ai ngờ anh ăn ngon lành, khen “chuẩn y khoa”, rồi tuyên bố: “Từ mai anh đóng tiền ăn tháng.”
Những ngày sau là chuỗi ngày ác mộng xen lẫn ngọt ngào. Anh viện đủ cớ: xin vứt rác, xin wifi xem bản vẽ, xin tôi băng bó lại vết thương. Dần dần, tiếng gõ cửa trở nên quen thuộc. Anh thay bóng đèn hành lang bằng chiếc LED sáng choang, chỉ tôi cách nêm nước mắm vào canh chua cá, ngồi sofa gấp quần áo đồng phục cho tôi. Tôi bắt đầu mong anh sang khi ca trực dài, bắt đầu cười nhiều hơn trước tiếng nói đùa của anh. Cuộc sống đơn điệu của một cô y tá 27 tuổi bỗng rực rỡ lạ thường.
Một tối mưa tầm tã, tôi tan ca khuya, đứng nép dưới mái hiên bệnh viện, áo ướt sũng, lạnh buốt tận xương. Bất chợt Quân xuất hiện, che ô to, khập khiễng lội nước lũ. Anh nghiêng hết ô sang tôi, vai áo ướt đẫm. Về đến nhà, anh sốt cao, vết thương viêm đỏ. Tôi chăm anh suốt đêm, chạm vào vết sẹo cổ tay, anh kể bằng giọng trầm: “Hồi sinh viên, anh thò tay vào ống tôn cứu lứa mèo con bị nhốt. Máu chảy lênh láng, khâu sơ nên sẹo thế này. Anh không xấu hổ nữa, vì nó dẫn anh đến em.”
Lòng tôi mềm nhũn. Đằng sau vẻ ngang ngược là một người đàn ông tử tế, giàu lòng trắc ẩn.
Rồi sóng gió ập đến. Mẹ bất ngờ lên Sài Gòn, ép tôi đi xem mắt thầy giáo Tuấn – con trai bà con xa. Quân bám theo, xuất hiện ở quán cà phê ven đường, ăn sạch nồi canh bồ câu mẹ hầm, rồi bình thản tuyên bố: “Bạn gái tôi rồi.” Tuấn bỏ đi giận dữ. Tôi vừa giận vừa… vui lạ lùng.
Nhưng cao trào thực sự bùng nổ khi mẹ gặp Quân……………………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Bà ngồi nghiêm nghị trên ghế sofa cũ, hỏi han lý lịch rồi lắc đầu: “Bố mất sớm, mẹ ở quê, công việc tự do, nhà thuê. Cậu không xứng với con gái tôi.” Những lời cay nghiệt khiến Quân tái mét mặt nhưng vẫn lễ phép cúi đầu. Tôi cãi lại, nước mắt giàn giụa: “Mẹ, anh ấy tốt với con lắm!” Mẹ nổi giận đùng đùng: “Mày bất hiếu! Mai mày dọn đồ về quê với mẹ!”
Tôi khóc nức nở trong phòng, tim đau như bị dao cắt. Quân ở lại, ôm tôi chặt: “Anh sẽ chứng minh cho bác thấy.” Nhưng mẹ quyết liệt, bắt tôi thu xếp hành lý.
Tôi tưởng mọi thứ tan vỡ hoàn toàn. Cuộc sống sụp đổ, tình yêu vừa chớm nở bị dập tắt. Nhưng đúng lúc tuyệt vọng nhất, tin dữ ập đến: mẹ ngã gãy xương cá chân ở chợ đầu mối. Tôi đang trực ca không về được, tay run run gọi Quân trong nước mắt: “Anh… anh cứu mẹ con với…”
Quân bỏ hết công việc xưởng thiết kế, lao đến bệnh viện quận. Anh lo thủ tục, đóng viện phí, túc trực ba ngày ba đêm không ngơi nghỉ. Tôi xin nghỉ ca về thấy anh tự bón cháo cho mẹ, bóp chân, lau người. Đêm khuya, qua khe cửa, tôi nghe anh thì thầm: “Cháu mồ côi cha từ nhỏ, cháu coi bác như mẹ ruột. Cháu đang tích lũy mua nhà gần bệnh viện cho Nga, để bác lên chơi cũng rộng rãi, có sân phơi đồ…”
Mẹ khóc. Bà nắm tay Quân, giọng run run: “Con ơi… mẹ sai rồi.”
Mẹ xuất viện, Quân chuyển hẳn sang ở nhà tôi chăm sóc. Anh dậy từ tờ mờ sáng hầm cháo dinh dưỡng, dẫn thợ lắp tay vịn inox dọc hành lang, trải thảm chống trượt trong nhà tắm. Mẹ gọi anh là “con trai”, bảo tôi: “Cuối năm cưới đi con, đừng để mẹ chờ.”
Đám cưới chúng tôi giản dị ven sông Sài Gòn, gió heo may thổi qua. Mẹ mặc áo dài đỏ tươi, cười hạnh phúc rạng rỡ sau bao nước mắt. Quân mặc vest đen, nắm tay tôi chặt đến mức tôi cảm nhận được nhịp tim anh. Đêm tân hôn trong căn hộ mới anh tự thiết kế – sáng đèn vàng ấm áp, mùi gỗ thông thoảng – anh đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm dày cộm, hợp đồng xưởng, hai tấm thẻ ngân hàng: “Từ nay tất cả giao em quản. Anh chỉ cần em phát tiền ăn sáng mỗi ngày.”
Tôi ôm anh, nước mắt rơi nóng hổi: “Anh theo dõi em từ cái đêm đặt ống thông tiểu phải không?”
Quân cười khẽ, hôn lên trán tôi: “Đúng rồi. Khoảnh khắc em bình tĩnh, nhẹ nhàng làm thủ thuật dù anh đau đớn, anh biết mình không thể mất em. Vết sẹo này anh không xấu hổ nữa, vì nó là cầu nối dẫn anh đến em.”
Bây giờ, mỗi lần tan ca về, anh vẫn chờ tôi ở cửa thang máy, tay cầm cốc trà sữa đường đen ít đá – thứ anh biết tôi thích. Mẹ hay video call từ quê, giọng vui vẻ hỏi khi nào có cháu. Cuộc sống không hoàn hảo: vẫn có ca trực đêm dài, vẫn có cãi vã vụn vặt vì mệt mỏi, vẫn có lúc tôi nhớ về những ngày hoảng loạn né tránh anh. Nhưng mỗi khi nhìn vết sẹo trên cổ tay Quân, tôi mỉm cười. Hóa ra, đôi khi tai nạn lại là món quà lớn nhất mà số phận ban tặng. Và tôi biết, đằng sau mọi hiểu lầm ban đầu, là một tình yêu chân thành, bền chặt nhất đời.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!