Mỗι kҺι пҺắc ƌếп пҺà tҺȏпg gιa, gιọпg ƌιệu của mẹ cҺồпg lιḕп trở пȇп kҺác Һẳп, tȏι пgҺe mà пước mắt rơι lã cҺã….
Tôi đứng chết lặng giữa bếp, tay vẫn cầm con dao đang thái rau. Tiếng mẹ chồng vang lên từ phòng khách, từng lời như dao cứa vào tim: “Nhà thông gia nghèo quá, toàn bệnh tật, con trai tôi khổ thân phải gánh hết…” Giọng bà không lớn, nhưng đủ để cả nhà nghe thấy. Nước mắt tôi nóng hổi lăn dài xuống má, rơi tõm vào chậu rau. Tôi cắn chặt môi đến chảy máu, không dám khóc thành tiếng. Chỉ sợ một tiếng nức nở thôi là mọi thứ sẽ bùng nổ.
Hôm đó là cuối tuần, cả nhà quây quần ăn tối. Tôi vừa từ viện huyện về sau khi chăm mẹ năm ngày. Cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng lòng còn đau hơn. Mẹ tôi lại biến chứng tiểu đường, nằm co ro trên giường bệnh viện cũ kỹ, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi nghẹn thở. Bố tôi thì ngồi bên, tay run run cầm cốc nước, huyết áp cao làm mặt ông đỏ bừng. Anh trai tôi làm ca đêm ở khu công nghiệp, lương tháng chưa đầy tám triệu, vừa đủ nuôi vợ con nhỏ. Tôi gửi về thêm ba triệu mỗi tháng, giấu cả chồng. Vì tôi biết, nói ra chỉ càng thêm drama.
Từ ngày cưới chồng ba năm trước, tôi đã nhận ra khoảng cách giữa hai nhà là một vực thẳm. Nhà chồng tôi ở ngoại ô thành phố, biệt thự hai tầng khang trang, cửa hàng kinh doanh vật liệu xây dựng đông khách. Xe hơi, điều hòa, tủ lạnh đầy ắp. Còn nhà tôi ở quê Bắc Ninh, căn nhà cấp bốn cũ kỹ, mái ngói thủng vài chỗ mỗi mùa mưa. Bố mẹ già yếu, tháng nào cũng chạy viện huyện. Tôi lấy chồng như bước sang một thế giới khác, nhưng nỗi nhớ nhà và trách nhiệm với máu mủ khiến tôi không thể vô tư hưởng thụ.
Ban đầu chồng tôi – anh Tuấn – còn thông cảm. Anh là con trai một, được cưng chiều nhưng tính tình hiền lành. Mỗi lần mẹ tôi nhập viện, anh lặng lẽ chở tôi về bằng xe máy, mua thuốc bổ, thậm chí ở lại viện một đêm để tôi nghỉ ngơi. “Em đừng lo, anh chịu được,” anh hay nói thế, tay siết chặt vai tôi. Nhưng mẹ chồng thì khác. Bà bắt đầu bằng những lời bóng gió. “Con dâu à, nhà mình cũng bận, con trai làm việc vất vả, đừng để nó phải chạy qua chạy lại nhà ngoại hoài.” Tôi nghe mà mặt nóng ran, tim đập thình thịch như trống đánh. Tôi im lặng, cúi đầu rửa chén, nuốt nước mắt vào trong.
Càng ngày, bà càng không che giấu. Những bữa cơm gia đình trở thành địa ngục. Mỗi khi nhắc đến “nhà thông gia”, giọng mẹ chồng lập tức thay đổi. Bà dùng giọng thương hại pha khinh khỉnh, nói lớn đủ cả nhà nghe: “Người ta nghèo nên hay ốm vặt, ăn uống thiếu chất. Lo cho vợ con là đủ, chứ gánh cả nhà ngoại thì ai chịu nổi. Hay nhà bên đó là hố không đáy?”
Tôi đứng trong bếp, dao rơi tõm xuống sàn. Cái lạnh buốt sống lưng lan ra toàn thân. Ký ức ùa về như sóng dữ: những lần mẹ tôi ôm tôi khóc vì không muốn làm phiền con gái, “Mẹ già rồi, mày đừng về nhiều kẻo mất lòng bên chồng.” Bố tôi thì chỉ biết thở dài, “Con sống tốt là bố mẹ mừng rồi.” Họ chưa từng xin nhà chồng một đồng nào. Vậy mà trong mắt mẹ chồng, bố mẹ tôi là gánh nặng vô hình.
Tôi nhớ rõ lần mẹ nhập viện dài nhất. Năm ngày nằm viện, tôi xin nghỉ phép chăm mẹ. Mẹ chồng cau mày: “Nhà có anh trai rồi, việc gì phải mình cô lo hết? Con trai tôi đi làm mệt, cuối tuần còn phải đưa đón.” Tôi nghẹn họng, không trả lời được. Anh trai tôi làm ca kíp, nghỉ một ngày trừ lương, vợ anh đang mang thai con thứ hai. Làm sao anh lo hết? Tôi chỉ muốn ngồi bên mẹ, lau mồ hôi, kể chuyện làng xóm cho bà yên tâm. Vậy thôi mà cũng bị coi là ích kỷ.
Những đêm nằm bên chồng, tôi nhìn anh ngủ say, mệt mỏi sau ngày làm việc và những chuyến về quê. Anh gầy đi trông thấy. Tôi muốn ôm anh mà không dám, sợ anh tỉnh giấc lại phải nghe thêm lời cằn nhằn từ mẹ. Khoảng cách không chỉ là tiền bạc. Nó là cách người ta nhìn nhau. Nhà chồng sáng đèn lung linh mỗi tối, mùi cơm ngon bay khắp nhà. Còn bố mẹ tôi ở quê, đèn dầu leo lét, uống từng viên thuốc tiết kiệm, co ro trong chăn mỏng vì sợ tốn điện.
Tôi day dứt khôn nguôi. Liệu tôi có sai khi lấy chồng giàu? Hay sai khi không dứt khoát cắt đứt với nhà mẹ? Mỗi lần chuyển tiền về, tay tôi run run, sợ chồng biết. Anh chưa trách, nhưng ánh mắt anh mỗi ngày một mệt mỏi hơn. “Em nghĩ nhiều quá,” anh chỉ nói thế. Nhưng tôi biết, anh đang kẹt giữa hai bên: một bên là máu mủ ruột rà, một bên là mẹ ruột và áp lực gia đình………..Tôi tưởng mọi thứ sẽ tiếp tục như thế, im lặng chịu đựng. Nhưng rồi cao trào ập đến không báo trước. Hôm ấy mẹ tôi đột ngột ngã,……………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
TẠI ĐÂY
👇👇👇
phải cấp cứu vì biến chứng nặng. Bệnh viện huyện không đủ điều kiện, phải chuyển lên tỉnh. Tôi hoảng loạn gọi cho chồng. Anh Tuấn đang họp, vội xin nghỉ chở tôi. Trên đường về quê, tôi khóc nức nở, kể hết mọi nỗi lòng. Anh im lặng, chỉ siết chặt tay tôi.
Khi đến bệnh viện, mẹ tôi nằm trên giường sắt lạnh, mặt tái mét. Bố tôi run rẩy bên cạnh. Anh trai chạy về giữa ca, mắt đỏ hoe. Chi phí ban đầu đã hơn mười triệu. Tôi rút hết tiền tiết kiệm cá nhân, vẫn thiếu. Lần đầu tiên, tôi gọi mẹ chồng xin hỗ trợ. Bà im lặng hồi lâu qua điện thoại, rồi nói: “Con tự lo đi, nhà mình cũng có việc.”
Tim tôi thắt lại, đau đến mức không thở nổi. Nước mắt rơi lã chã. Tôi quay sang chồng, giọng run rẩy: “Anh ơi, em xin lỗi vì đã làm anh mệt mỏi.” Anh Tuấn ôm tôi chặt, thì thầm: “Anh biết hết rồi. Anh sẽ lo.” Anh bán chiếc xe máy mới mua, vay thêm bạn bè để lo viện phí. Mẹ chồng biết chuyện, giận dữ la hét cả nhà: “Mày dại quá! Nhà nó là hố không đáy thật rồi!”
Drama bùng nổ. Bà đuổi tôi về nhà ngoại ở luôn. Tôi ngồi trong phòng trọ cũ kỹ bên bệnh viện, ôm gối khóc suốt đêm. Ký ức những ngày mới cưới ùa về: đám cưới linh đình, mẹ chồng cười tươi tắn, nói “Từ nay con là con gái mẹ.” Giờ đây tất cả tan vỡ vì đồng tiền và lòng kiêu hãnh. Tôi nghĩ đến việc ly hôn, nhưng tim đau nhói khi nhớ ánh mắt chồng. Anh là người tốt, chỉ tội bị kẹt giữa hai bên.
Ba ngày sau, bất ngờ chồng xuất hiện. Anh gầy rộc, mắt quầng thâm. “Em về nhà đi,” anh nói, giọng khàn đặc. “Mẹ anh sai rồi. Anh đã nói hết với mẹ.” Hóa ra, anh đã âm thầm ghi âm những lần mẹ chồng nói bóng gió, cho bà nghe lại. Bà sững sờ, khóc lóc ăn năn. Nhưng tổn thương đã quá sâu.
Tôi về nhà chồng trong nước mắt. Bữa cơm đầu tiên sau drama, mẹ chồng không còn giọng khinh khỉnh nữa. Bà cầm tay tôi, run run: “Mẹ xin lỗi con. Mẹ già rồi, ích kỷ quá.” Tôi khóc, không nói nên lời. Bố mẹ tôi vẫn ở quê, sức khỏe yếu dần. Tôi vẫn gửi tiền về, nhưng giờ chồng cùng chung tay. Khoảng cách vẫn còn, nhưng ít nhất chúng tôi đã cố gắng lấp đầy bằng tình thương.
Nhìn nhà chồng sáng đèn mỗi tối, tôi không còn xót xa nữa. Vì tôi biết, tiền bạc có thể khác biệt, nhưng cách người ta nhìn nhau mới là thứ quan trọng nhất. Cuộc sống hôn nhân không dễ dàng, nhưng tôi tin, qua đau thương, chúng tôi sẽ học được cách yêu thương cả hai bên gia đình. Dù nỗi day dứt về những năm tháng tủi thân vẫn còn đó, khiến tôi đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, nước mắt lặng lẽ rơi.





