Tôi vẫn nhớ như in cái âm thanh khô khốc ấy – tiếng mì gói vụn vỡ trong miệng con trai tôi. Mười năm trôi qua, chỉ cần nhắm mắt là tôi lại nghe rõ mồn một, như thể nó đang vang lên ngay bên tai. Tim tôi thắt lại, cổ họng đắng ngắt, nước mắt nóng hổi trào ra không kìm được.
Hôm ấy trời mưa tầm tã, căn phòng trọ 12 mét vuông ẩm mốc, tường loang lổ những vết nấm mốc đen sì. Hai đứa con tôi co ro trên chiếc giường sắt cũ kỹ, lò xo kêu cót két mỗi khi chúng cử động. Ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn treo lủng lẳng chiếu xuống, làm khuôn mặt chúng càng thêm xanh xao, hốc hác. Con gái tôi lên năm, con trai lên bảy. Chúng nhìn tôi bằng đôi mắt tròn xoe đầy hy vọng.
“Mẹ ơi… hôm nay mình ăn gì ạ?” Giọng con trai khàn khàn vì đói.
Tôi mở chiếc túi nilon cũ mèm, bên trong chỉ còn đúng hai gói mì tôm. Không bếp ga, không nước sôi, không một đồng xu lẻ. Tay tôi run run bóp vụn mì, chia đều ra hai đứa. Con gái ngẩng lên nhìn tôi:
“Mẹ không ăn à? Mẹ gầy quá rồi…”
Tôi cố nén nghẹn họng, cười gượng: “Mẹ no rồi con, mẹ ăn ở quán chiều nay nhiều lắm.” Nhưng thực ra từ sáng tôi chưa ngửi mùi cơm. Đêm ấy, tôi ngồi dựa lưng vào bức tường lạnh buốt, nghe tiếng hai con nhai mì khô răng rắc, vị mặn của nước mắt rơi xuống khóe miệng hòa lẫn với vị bột mì khô khan. Tim tôi đau như bị ai bóp nát. Sao cuộc đời tôi lại rơi xuống đáy vực thẳm thế này? Tất cả chỉ vì một cuộc ly hôn.
Hồi tưởng lại ngày tôi bước ra khỏi căn nhà ba tầng khang trang ở ngoại ô Hà Nội, lòng tôi vẫn còn rỉ máu. Tôi không mang theo được gì ngoài hai đứa con và bộ quần áo trên người. Ngôi nhà đứng tên chồng. Cửa hàng kinh doanh tạp hóa và quần áo may sẵn đứng tên mẹ chồng. Tài khoản ngân hàng, sổ tiết kiệm – tất cả do chồng tôi quản lý suốt mười năm hôn nhân. Ngay cả chiếc xe máy Honda Lead tôi mua bằng tiền thưởng Tết riêng cũng bị giữ lại. Luật sư bên họ chỉ cười khẩy: “Chị không có chứng cứ chứng minh đây là tài sản riêng.”
Tôi nhìn chồng cũ – người đàn ông tôi đã yêu, đã hy sinh tuổi thanh xuân cho cửa hàng gia đình anh ta. Mười năm trời tôi làm việc quần quật không lương, không giấy tờ, chỉ vì tin rằng “đó là nhà mình”. Anh ta cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng anh lạnh tanh: “Em tự nguyện mà.”
Mẹ chồng tôi, bà cụ mặc áo dài đỏ rực trong ngày ra tòa, ánh mắt khinh miệt như nhìn một kẻ ăn mày: “Con dâu hỗn láo, bỏ chồng thì đừng hòng mang theo cái gì!” Tôi không khóc, không cãi. Chỉ lặng lẽ ôm hai đứa con rời khỏi phòng xử, lòng đau như cắt.
Cuộc sống sau ly hôn là địa ngục. Chúng tôi dọn vào căn phòng trọ ẩm thấp ven đường Cầu Giấy. Tôi làm đủ nghề: rửa bát từ 6 giờ sáng ở quán phở, phục vụ bàn đến tối muộn, tối về may gia công quần áo đến 2-3 giờ sáng. Tay tôi chai sạn, lưng đau nhức, nhưng tiền vẫn không đủ trả học phí và tiền nhà. Có hôm con trai hỏi: “Mẹ ơi, sao mình không về nhà cũ với bố?” Tôi chỉ biết ôm con, nước mắt lặng lẽ rơi: “Vì đó không còn là nhà của mẹ nữa con ơi…”
Drama càng lúc càng chồng chất. Có lần con trai sốt cao 40 độ, tôi bế con chạy bộ đến bệnh viện vì không có tiền taxi. Trong phòng cấp cứu, mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy monitor bip bip khiến tim tôi thắt lại. Bác sĩ nói phải nhập viện ngay. Hóa đơn tạm ứng 5 triệu, tôi nhìn vào túi chỉ còn 180 nghìn đồng lẻ, tay chân lạnh buốt. Tôi gọi cho chồng cũ, giọng run rẩy: “Con trai anh đang sốt cao lắm, cần tiền viện phí…” Anh ta im lặng vài giây rồi cúp máy: “Đừng lấy con ra làm lý do gọi cho tôi nữa.” Tiếng tút tút vang lên như dao cắt vào tim tôi. Đêm ấy tôi ngồi ngoài hành lang bệnh viện, nước mắt rơi không ngừng, ôm con trai ngủ thiếp đi trong cái lạnh buốt của máy điều hòa.
Những năm tháng ấy, tôi chỉ có một mục tiêu: không để con phải chịu khổ mãi. Tôi bắt đầu học bán hàng online. Ban ngày chạy hàng, tối về livestream. Có đêm tôi ngủ gục trên bàn, thức dậy với dấu bàn phím hằn trên má. Lô hàng đầu tiên bị lừa mất trắng hơn 200 triệu – tiền vay nóng lãi mẹ đẻ lãi con. Tôi ngồi trong phòng trọ, cả người run bần bật, ký ức về những đêm đói, tiếng mì khô vụn lại ùa về như sóng dữ. Con gái tôi lúc ấy 11 tuổi, bé bước vào, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai tôi: “Mẹ đừng khóc… sau này con lớn con đi làm nuôi mẹ.” Câu nói ấy khiến tôi khóc nức nở như đứa trẻ, ôm con mà lòng quyết tâm hơn bao giờ hết.
Thời gian trôi nhanh như chớp. Mười năm sau, tôi đã là chủ một công ty thương mại nhỏ, chuyên nhập mỹ phẩm và quần áo từ xưởng Quảng Châu. Hai con tôi lớn khôn: con trai vào đại học Kinh tế Quốc dân, con gái học lớp 12. Cuộc sống thoải mái hơn, nhưng nỗi đau xưa vẫn âm ỉ. Và rồi ngày ấy cũng đến – ngày tôi quay lại căn nhà cũ.
Trời cũng mưa như hôm nào. Cánh cổng sắt rỉ sét, sân vườn um tùm cỏ dại. Tôi gõ cửa, tim đập thình thịch. Mẹ chồng cũ mở cửa, khuôn mặt bà tái mét khi nhận ra tôi. “Cô… cô đến làm gì?” Giọng bà run run. Chồng cũ bước ra sau lưng, gầy guộc, mắt thâm quầng, không còn vẻ kiêu ngạo năm xưa. “Em…?”
Chúng tôi ngồi trong phòng khách lạnh lẽo. Không khí ngột ngạt đến mức chỉ nghe tiếng mưa rơi lộp độp ngoài hiên. Mẹ chồng lên tiếng trước: “Cô đến đòi cái gì đây?” Tôi đặt tập hồ sơ dày cộm lên bàn, giọng bình tĩnh nhưng nội tâm sóng gió: “Đòi lại những gì thuộc về tôi.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Bà cười lớn, giọng the thé: “Mười năm rồi còn đòi? Cô điên rồi!” Chồng cũ cầm hồ sơ, tay run lẩy bẩy khi đọc những bằng chứng tôi đã sưu tầm suốt nhiều năm: giấy chuyển khoản cá nhân tôi gửi vào cửa hàng, biên bản góp vốn không ghi tên, giao dịch ngân hàng chuyển tài sản trái pháp luật. “Em… em kiện anh thật sao?” Anh ta thì thầm, ánh mắt tuyệt vọng.
Ba tháng sau, phiên tòa diễn ra trong không khí ngột ngạt. Khi thẩm phán tuyên bố gia đình họ phải bồi thường hơn 8 tỷ đồng, phòng xử im bặt. Mẹ chồng tôi sụp xuống ghế, khóc nức nở. Chồng cũ nhìn tôi, giọng vỡ òa: “Em làm vậy có cần thiết không?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ký ức ùa về như thác đổ: “Anh còn nhớ lần con trai sốt 40 độ không? Ngày ấy tôi chỉ cần anh giúp 2 triệu viện phí. Anh đã cúp máy. Hôm nay, tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.”
Sau khi nhận tiền, tôi bán hết tài sản được bồi thường, chuyển đi biệt xứ. Không ai biết tôi ở đâu, ngay cả con cũng chỉ biết mẹ đi xây dựng cuộc sống mới. Có người bảo tôi tàn nhẫn, có người khen tôi dũng cảm. Nhưng nếu ai hỏi tôi có hối hận không, tôi chỉ lắc đầu nhẹ nhàng.
Những nỗi nhục nhã, những đêm đói khát, những giọt nước mắt mặn chát của con tôi nhai mì khô… không bao giờ phai mờ. Tôi không hối hận, vì tôi đã chọn đứng dậy từ đáy vực, và lần này, tôi không cho phép ai kéo tôi xuống nữa. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, nhưng dư âm của nỗi đau ấy, mãi mãi là bài học khắc cốt ghi tâm cho cả hai bên.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!