Bán Nhà Ở Mỹ Về Việt Nam Dưỡng Già, Việt Kiều U70 Không Ngờ Mất Hơn Nửa Triệu Đô Chỉ Sau 6 Tháng

Bán Nhà Ở Mỹ Về Việt Nam Dưỡng Già, Việt Kiều U70 Không Ngờ Mất Hơn Nửa Triệu Đô Chỉ Sau 6 Tháng
Tôi là ông Thành, 74 tuổi. Đêm nay, tim tôi vẫn thắt lại mỗi khi nhớ về khoảnh khắc ấy.*
Mưa Thủ Đức như trút nước. Hai giờ sáng, tôi giật mình vì tiếng động khẽ trong nhà tắm. Tay quơ sang bên giường – trống không. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ ra. Tôi bật đèn, chân run đến mức va vào góc giường đau nhói, miệng gọi khản đặc: “Bà ơi! Bà Liên!”
Không tiếng đáp. Chỉ có tiếng mưa đập vào mái tôn.
Tôi đẩy cửa nhà tắm. Bà nằm sóng soài trên sàn gạch lạnh buốt, miệng méo xệ một bên, tay phải co quắp lại như cành khô. Đôi mắt bà mở to, nhìn tôi van vỉ, miệng mấp máy nhưng không thành lời. Nước mắt bà lăn dài, hòa với mồ hôi lạnh toát. Tôi quỳ xuống, ôm bà vào lòng, cơ thể bà mềm nhũn, tay tôi run đến mức không tài nào giữ nổi điện thoại.
Lúc ấy, tôi mới hiểu – chỉ vài giờ trước, tôi còn là “đại gia về hưu” với hơn 620.000 đô la trong tài khoản. Giờ đây, tất cả chỉ còn là nỗi sợ hãi kinh hoàng đang siết chặt lấy cổ họng tôi.
Tôi tên Thành, năm nay 74. Bà Liên 70. Chúng tôi sang Mỹ năm 1991 với hai vali quần áo cũ kỹ, ba đứa con còn nhỏ xíu bám váy mẹ khóc oe oe. Ba mươi năm tôi làm thợ cơ khí, bà mở tiệm nail từ sáng tới khuya. Mùi acetone, mồ hôi và chân đau nhức là những thứ gắn liền với tuổi trẻ của chúng tôi. Ba đứa con đều thành đạt: Hùng kỹ sư ở Washington, Mai y tá trưởng ở California, Khoa làm kinh doanh ở Florida. Năm 2020, chúng tôi nghỉ hưu. Căn nhà bốn phòng ngủ ở Texas rộng thênh thang và lạnh lẽo.
Rồi tôi sa vào YouTube. Những video về Việt Nam sống sướng, nhà vườn Thủ Đức, cà phê sáng hiên nhà, rau sạch tự trồng… Chúng như liều thuốc phiện. Tôi càng xem càng thèm. Đêm nào cũng nằm bên bà mà mơ mộng: “Mình bán nhà về quê đi bà. Tiền nhà hơn 600.000 đô, mua nhà vườn, sống như vua chúa. Không lo Medicare, không lo thuế đất.”
Bà thở dài, nắm tay tôi: “Ông là trụ cột, ông quyết thì bà theo.” Nhưng ba đứa con phản đối kịch liệt. Đặc biệt là con Mai. Nó khóc qua video call: “Ba ơi, má bị cao huyết áp, tim mạch phức tạp. Medicare không cover ở Việt Nam đâu. Hồ sơ bệnh án bên này đầy đủ, về đó không ai biết lịch sử bệnh. Ba đừng nóng vội!”
Tôi gạt phắt. “Có tiền là có tất cả. Bệnh viện quốc tế Sài Gòn như khách sạn năm sao. Ba có tiền, muốn chữa gì chả được.” Tôi còn hủy luôn Medicare Part B của hai vợ chồng để tiết kiệm hơn 350 đô mỗi tháng. Con Mai van xin, khóc lóc, nhưng tôi đâu chịu nghe. Tôi tự tin đến mức mù quáng.
Bán nhà xong, tiền vào tài khoản. Tôi run run nhìn con số. Bà chỉ lặng lẽ ngồi bên, không nói gì nhiều. Tôi tưởng bà vui. Thật ra bà đang lo.
Sài Gòn đón chúng tôi bằng cái nóng ẩm ướt quen thuộc. Mùi đất mưa, mùi xăng xe máy, mùi hoa sữa bay trong gió. Hai vợ chồng tôi khóc như mưa khi bước ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất. Trong ba tuần, tôi mua được căn nhà hai tầng Thủ Đức, sân trước rộng thênh thang, vườn sau trồng đủ thứ rau. Sáu tháng đầu tiên đúng là thiên đường.
Sáng sớm, tôi pha cà phê Việt Nam đậm đặc, ngồi hiên nhà nhìn bà tưới rau muống, tía tô, ớt chỉ thiên. Bà cười nhiều hơn, lưng bớt đau. Cuối tuần tôi đãi tiệc họ hàng. Tôm càng xanh, cua ghẹ, thịt bò Úc đầy mâm. Bia Tiger đầy thùng. Mấy chú thiếm reo lên: “Anh Thành giỏi quá! Về nước sống như vua!” Tôi cười sằng sặc, vỗ đùi: “Có tiền mặt là có tiên!”
Bà ngồi cạnh, gắp thức ăn cho tôi, cười nhẹ. Tôi không biết rằng từ mấy tuần trước, bà đã bị chóng mặt, tim đập loạn nhịp. Bà giấu tôi. Bà sợ phá hỏng giấc mơ của tôi.
Những hạt thuốc tim mạch bà mua ở tiệm thuốc tây Việt Nam đã khác hoàn toàn loại thuốc bà dùng 15 năm ở Mỹ. Nhưng lúc ấy, tôi không hay biết gì……………Đêm mưa ấy, sau khi gọi 115, tay tôi run đến mức phải bấm ba lần mới đúng số. Xe cấp cứu đến sau 28 phút dài như cả thế kỷ.
………………………………………
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
 Tôi mặc mỗi cái áo thun mỏng, quần đùi, dép lê, ngồi cạnh băng ca nắm chặt tay bà. Tay bà lạnh ngắt như đá. Mưa tạt vào mặt tôi, nhưng tôi không cảm thấy gì ngoài nỗi sợ hãi đang gặm nhấm từng tế bào.
Bệnh viện tư gần nhà. Bác sĩ hỏi dồn dập: “Tiền sử bệnh gì? Uống thuốc gì? Hồ sơ cũ đâu?” Tôi chỉ đưa được vỉ thuốc mua tạm ở tiệm. Bác sĩ nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn xót xa, không trách nhưng rõ ràng đang nghĩ: “Ông này làm cái quái gì vậy?”
Họ đẩy bà vào phòng cấp cứu. Tôi ngồi ngoài ghế nhựa cứng ngắt, lưng đau nhói, miệng đắng ngắt. Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, ánh đèn huỳnh quang vàng vọt chiếu xuống hành lang lạnh lẽo. Cô y tá ra thông báo: “Cần mổ đặt stent mạch vành khẩn cấp. Tạm ứng 150 triệu.”
Lúc đó khoảng 4 giờ sáng. Tôi mở app ngân hàng, nhập sai mật khẩu ba lần, tài khoản bị khóa 24 tiếng. ATM chỉ còn 30 triệu. Tôi đứng giữa hành lang, chân mềm nhũn, điện thoại rung trong tay. Tôi gọi con Mai ở California.
Giọng con Mai bình tĩnh nhưng tôi nghe rõ nỗi đau trong đó: “Ba đưa số tài khoản con chuyển ngay.” Nó không nói “Con đã bảo ba mà.” Không một lời trách móc. Chỉ im lặng chuyển tiền trong 10 phút. Ca mổ kéo dài 4 tiếng đồng hồ dài đằng đẵng.
Bác sĩ ra thông báo: “Qua khỏi nguy kịch, nhưng liệt nửa người trái. Phải tập phục hồi rất lâu.”
Từ đó, mọi thứ sụp đổ như domino.
Chi phí ICU một ngày gần 20 triệu. Chỉ sáu tháng đầu đã ngốn gần 80.000 đô. Tôi phải bán gấp căn nhà Thủ Đức với giá hời thảm hại. Con Mai bay về ngay. Nó dạy tôi thay tả cho mẹ, lật người, đút cháo từng thìa nhỏ. Tôi – một người đàn ông 69 tuổi từng tự hào là trụ cột – giờ học cách thay tả cho vợ. Mỗi lần bà khóc, miệng méo xệ: “Xin lỗi ông… tôi thành gánh nặng rồi…” Tôi vừa thay vừa khóc nức nở, nước mắt rơi xuống tay: “Đâu có sao bà. Hồi xưa bà ru con cho tôi, giờ tới lượt tôi chăm bà.”
Chúng tôi chuyển ra căn hộ nhỏ chật hẹp gần bệnh viện. Sáng 5h30 tôi dậy đun cháo, đo huyết áp, đẩy xe lăn đưa bà đi tập. Bà giận dữ ném muỗng khi không cầm nổi, tôi nhặt lên lau sạch đưa lại. Mỗi tiến bộ nhỏ – từ cầm muỗng được 5 giây lên 15 giây – đều khiến tôi mừng rơi nước mắt.
Sáu tháng sau, bác sĩ cho phép bay về Mỹ. Chuyến bay 18 tiếng, tôi không chợp mắt nổi. Chỉ ngồi nhìn bà ngủ, tim thắt lại mỗi khi bà cựa mình. Con Mai đón chúng tôi ở Houston. Chúng tôi chuyển vào chung cư trợ giá người cao tuổi. Medicare Part A còn lại cứu chúng tôi, nhưng Part B bị phạt 10% suốt đời vì đã hủy.
Giờ đây, tôi 74, bà 70. Bà đã tập đứng được hơn 30 giây. Chúng tôi sống bằng Social Security, vừa đủ sau khi trừ tiền thuốc men. Tôi còn khoảng 50.000 đô tiết kiệm cho những lúc khẩn cấp. Không còn nhà Thủ Đức, không còn giấc mơ làm đại gia. Chỉ còn căn hộ một phòng ngủ, vết ố nâu hình con cá trên trần nhà, và bà nhà tôi.
Có đêm bà tỉnh giữa khuya, nắm chặt tay tôi bằng bàn tay còn lại, giọng yếu ớt: “Ông ơi… tôi tha thứ cho ông rồi. Hai đứa mình cùng tham mà.” Nước mắt tôi nóng hổi lăn dài. Tôi suýt mất bà. Suýt thật. Chỉ vì tôi nghĩ tiền mua được tất cả, vì tôi nghĩ “về quê” là xong mọi thứ.
Bây giờ mỗi sáng tôi pha cháo, chiều đẩy bà tập vật lý trị liệu, tối ngồi kể chuyện xưa. Con cháu về thăm nhiều hơn. Cháu nội Emma năm tuổi hay ngồi cạnh bà, cầm tay bà: “Grma…”. Bà cười nửa miệng, ánh mắt long lanh hạnh phúc.
Tôi không còn buồn nữa. Buồn nhiều rồi. Buồn đến mức từng đứng trên ban công nhà Thủ Đức, nhìn mưa rơi mà nghĩ quẩn. Nhưng bà còn sống. Bà còn ở đây. Tôi còn được nắm tay bà mỗi đêm. Đó là tất cả.
Đời tôi giờ chỉ còn từng ngày một. Một bát cháo nóng, một buổi tập run rẩy, một nụ cười méo của bà. Có thể mai bà đứng được lâu hơn. Có thể không. Tôi đã học được chữ “có thể”. Chữ “chắc chắn” tôi đã đánh rơi từ cái đêm hủy Medicare và ký giấy bán nhà Texas.
Tôi đứng dậy, chậm rãi vào bếp múc cháo. Từ phòng trong, giọng bà khẽ gọi:
“Ông ơi…”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!