Người Lính Việt Nam Là;m 2 Chị Em Sinh Đôi Mỹ Man;g Th;ai…

Người Lính Việt Nam Là;m 2 Chị Em Sinh Đôi Mỹ M;ang Th;ai…

Tôi đứng trước cửa ngôi nhà ngoại ô Virginia, gió thu se lạnh cắt da cắt thịt, tay siết chặt con gấu bông hồng cũ kỹ đến mức các ngón tay trắng bệch. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Bên trong kia là hai người phụ nữ đang mang thai – hai chị em sinh đôi giống hệt nhau. Và cả hai đều mang thai con tôi.
Mùi lá phong đỏ rơi dưới chân hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt tôi nuốt ngược vào họng. Tay kia cầm túi giấy nâu đựng con gấu bông xanh cũ từ Nam Sudan. Bước vào, hay quay đi? Nếu bước vào, danh dự cả đời tan nát. Nếu quay đi, tôi sẽ là kẻ hèn nhát nhất trên đời. Lúc ấy, tôi không biết rằng, tất cả chỉ là cái bẫy số phận giăng sẵn từ những ngày cát đỏ châu Phi.
Chín tháng trước, quê tôi Đức Thọ, Nghệ An. Ngôi nhà ngói đỏ sau hàng cau thẳng tắp vẫn còn mùi khói bếp mỗi chiều. Ba tôi – ông Nguyễn Đình Vinh, cựu chiến binh Campuchia – ngồi hút thuốc lào, khói bay lững lờ. Mẹ tôi mất từ năm tôi lớp 7 vì bệnh nặng, để lại khoảng trống khiến tôi luôn muốn làm điều gì đó ý nghĩa với đời. Tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội với tiếng Anh xuất sắc, trong khi bạn bè đổ xô đi Nhật, Hàn kiếm tiền tỷ, tôi lại chọn quân đội. Nhiều người bảo tôi ngu ngốc. Nhưng tôi muốn mang hình ảnh Việt Nam ra thế giới.
Khi có thông báo tuyển phiên dịch cho phái bộ gìn giữ hòa bình Liên Hợp Quốc tại Nam Sudan, tôi nộp đơn ngay. Thi thể lực khắc nghiệt, kiểm tra tinh thần dưới nắng 45 độ, tôi đỗ nhờ sự bình tĩnh. Ba tôi chỉ nói một câu, giọng trầm: “Con nghĩ đúng thì đi, nhưng nhớ, mỗi lời con nói là đại diện cho cả nước.”
Nam Sudan. Đất đỏ bụi mù, nóng như thiêu như đốt. Tôi thuộc đội công binh Việt Nam thứ hai, phụ trách phiên dịch cho xây cầu, lọc nước, bệnh viện dã chiến. Thỉnh thoảng hỗ trợ đơn vị Mỹ, Canada. Những ngày đầu, tôi tưởng mình chỉ làm nhiệm vụ rồi về. Không ngờ, chính nơi đây, trái tim tôi bị xé toạc.
Tôi gặp Emily Morgan đầu tiên tại khu phối hợp y tế Bentiu. Cô là trung úy quân y Mỹ, tóc nâu buộc cao dưới mũ sắt, đôi mắt xanh mệt mỏi nhưng toát lên sự kiên định. Không cười, không xã giao thừa. Khi tôi giới thiệu: “Good afternoon, I’m Tuan, your interpreter,” cô chỉ gật đầu và hỏi ngay: “Anh học tiếng Anh ở đâu?” Tôi cười: “Người Việt chúng tôi học để nói chuyện với thế giới.”
Những ngày sau, chúng tôi làm việc sát cánh. Trẻ em gầy guộc bám víu áo blouse xin thức ăn. Bệnh viện thiếu điện, thiếu thuốc, mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa với mùi mồ hôi và máu. Có lần một người đàn ông say rượu tưởng tôi bắt con mình, lao vào đâm bằng kim tiêm. Emily lao tới kéo tôi ra, chĩa súng chỉ thiên. Sau đó trong lều y tế chập chờn ánh đèn vàng vọt, cô chườm lạnh lên vết thương cho tôi. Giọng cô khàn khàn: “Không sợ à? Nhiều người chỉ hai tuần đã xin về nước.” Tôi đáp: “Tôi lớn lên ở vùng 40 độ C, bão lũ sập nhà. Ở đây ít nhất còn sứ mệnh.”
Từ đó, Emily gọi tôi là “Vietnam Miss Hero”. Ban ngày chúng tôi cùng nhau cứu người. Ban đêm tôi viết nhật ký dưới ánh đèn pin, lòng đầy tự hào.
Rồi một tối thứ Sáu, tại khu sinh hoạt tình nguyện viên, chiếu phim ngoài trời, tôi gặp Emma. Cô giống hệt Emily đến mức tôi giật mình. Nhưng Emma tóc dài xõa vai, mặc áo thô tối màu, đang vẽ than trên giấy. Ánh mắt cô tự do, ngang tàng, hoàn toàn khác với sự kỷ luật của Emily. Cô vẽ một người lính gầy guộc ngồi dưới cây khô, mắt nhìn xa xăm.
Họ là chị em sinh đôi. Emily – kỷ luật, trách nhiệm. Emma – nghệ sĩ tự do, tình nguyện viên Red Cross, dùng tranh vẽ để chữa lành tâm hồn trẻ em. Tôi không biết rằng, từ khoảnh khắc ấy, trái tim tôi đã bắt đầu bị kéo sang hai hướng.
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇**
Ban ngày tôi ở bên Emily. Cô cứu tôi khỏi sniper khi đi tiêm chủng sâu trong vùng phiến quân. Viên đạn sượt qua, tôi ngã đập mặt xuống đất đỏ, máu chảy ấm nóng từ trán. Emily quỳ xuống che chắn cho tôi, bắn chỉ thiên. Đêm đó trong lều, cô gào qua bộ đàm đòi hỗ trợ y tế khẩn cấp. Giọng cô run run vì giận và lo lắng. Tôi chỉ biết nắm tay cô, thì thầm: “Cảm ơn em đã cứu anh.”
Cô đưa hộp băng cá nhân: “Lần sau đội mũ cẩn thận hơn, anh ngốc.” Nụ cười hiếm hoi của cô khiến tim tôi rung động.
Nhưng đêm với Emma lại là một thế giới khác. Sau cơn sốt rét nặng, tôi tỉnh dậy trong lều chập chờn, thấy Emma đang lau mồ hôi cho tôi. Giọng cô nhẹ nhàng: “Tôi tưởng chị tôi là Emily.” Chúng tôi nói chuyện hàng giờ dưới ánh đèn dầu. Cô kể về Hội An mà cô từng đến, về những bức tranh, về việc cứu trẻ em bằng màu sắc chứ không phải súng đạn. Emma khiến tôi cảm nhận được sự sống động của cuộc đời giữa chốn chết chóc.
Một đêm mưa lớn hiếm hoi ở Bentiu, nước đỏ ngầu dâng cao đến mắt cá chân. Chúng tôi lao vào lều ngập nước cứu một bé gái bị bỏ rơi. Đưa bé ra khỏi dòng nước, đứng dưới mái tôn dột, Emma đặt tay lên ngực tôi. Tim tôi đập loạn. Cô hỏi: “Anh sợ không?” Tôi thì thầm: “Sợ lắm, nhưng nếu không làm, sẽ ám ảnh cả đời.” Rồi cô hôn tôi. Mưa trút như thác, chúng tôi quên hết. Không lời hứa hẹn, chỉ là khoảnh khắc chân thành giữa lằn ranh sống chết. “Nếu hôm nay là sai lầm,” cô nói, “thì ít nhất hãy chân thành.”
Sáng hôm sau, Emily tìm tôi sau lều. Cô nhìn thẳng vào mắt: “Tôi thích anh. Tôi nghĩ tôi yêu anh.” Cô đề nghị sau nhiệm kỳ, nếu tôi sang Mỹ học tiếp, cô sẽ giới thiệu học bổng. Tôi nắm tay cô, không từ chối, nhưng lòng rối bời như tơ vò. Tôi yêu cả hai. Emily mang đến trách nhiệm và tương lai rõ ràng. Emma mang đến tự do và cảm xúc mãnh liệt. Ở nơi bom đạn, cô đơn, tôi lạc lối hoàn toàn.
Khi nhiệm kỳ kết thúc, Emily tiễn tôi ra sân bay. Cô gài huy hiệu cỏ bốn lá lên ngực áo tôi: “Mang phần Bentiu và phần em về.” Tôi hứa sẽ liên lạc.
Về Việt Nam, ba tôi chỉ hỏi: “Khó không con?” Tôi cười gượng: “Khó, nhưng con học được nhiều.” Hai tháng sau, tin nhắn từ Emily: “Em mang thai.” Rồi ngay sau đó là tin từ Emma: “Chị cũng mang thai.” Tôi sụp đổ ngay giữa nhà. Ba tôi ngồi bên, tay run run hút thuốc lào: “Đàn ông không chạy trốn trách nhiệm, nhưng trách nhiệm mù quáng cũng vô ích.”
Tôi bay sang Virginia với nỗi sợ hãi tột cùng. Emily đón tôi, bụng đã lớn rõ, ôm chặt tôi khóc nức nở. Emma lạnh lùng hơn, nhưng bụng cũng lớn. Mẹ họ shock nặng, ngất xỉu phải nhập viện. Tin đồn lan nhanh trên mạng xã hội: “Người lính châu Á làm hai chị em sinh đôi Mỹ mang thai.” Cha họ – cựu binh Mỹ – chỉ tay vào mặt tôi: “Mày biết danh dự là cái gì không, thằng nhóc?” Tôi cúi đầu, nước mắt nóng hổi: “Tôi sai. Nhưng tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.”
Tôi viết cam kết: Không cưới ai để tránh tổn thương thêm, ở lại Mỹ làm việc, chia thời gian chăm sóc hai con, im lặng trước dư luận. Emily chấp nhận trong nước mắt. Emma cũng vậy, dù ánh mắt đầy cay đắng.
Nhưng drama chưa dừng lại. Emma sinh non. Bé trai chỉ 2,2kg, nguy kịch trong lồng ấp. Tôi ngồi ngoài phòng cấp cứu suốt đêm, tay lạnh buốt, cầu nguyện liên tục. Emily mang chăn và cà phê nóng đến, ngồi bên tôi. Đêm đó, trong hành lang bệnh viện sáng trắng, cô thú nhận bằng giọng run rẩy: “Em biết chuyện anh và chị từ sau đêm mưa lớn. Em biết son môi trên khăn tay không phải của em. Nhưng em không muốn mất anh.”
Tôi sụp đổ hoàn toàn. Nước mắt lăn dài. Sai lầm của tôi đã khiến ba con người đau khổ tột cùng.
Sáng hôm sau, tôi rời đi. Để lại thư tay: “Anh không xứng đáng. Anh chọn rời đi để không trở thành bóng ma trong cuộc đời các em.” Tôi về Virginia, mở một quán phở nhỏ trong khu cộng đồng Việt, sống lặng lẽ.
Hai năm sau, một lá thư nặc danh đưa tôi đến công viên. Hai đứa bé – Sam và David – chạy tới ôm chân tôi: “Daddy!” Emily và Emma đứng hai bên, không trách móc. Không ai là vợ chính thức, nhưng chúng tôi chọn ở bên nhau vì hai đứa trẻ. Mỗi tuần tôi ngủ luân phiên hai nhà, dạy con tiếng Việt, dạy chữ “kiên nhẫn” và “trách nhiệm”.
Giờ tôi ngồi trong quán phở nhỏ, nhìn hai con vẽ tranh trên giấy, Emily tưới cây ngoài sân, Emma gấp khăn bàn. Không hoàn hảo. Rất nhiều đêm tôi vẫn thức trắng, tim thắt lại vì day dứt. Sai lầm không thể xóa nhòa, nhưng trách nhiệm có thể sửa chữa từng ngày một.
Tôi nhìn ra cửa sổ, gió xuân ấm áp thổi qua. Cuộc đời không công bằng, nhưng ở nơi nào cũng có cách để con người đứng dậy, dù mang theo vết sẹo sâu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!