Anh Việt Kiều Về Việt Nam Lấy Vợ, Mười Năm Sau Chết Lặng Khi Biết Hai Con Không Cùng Huyết Thống…
Tôi nằm trên giường bệnh viện, ngực đau thắt như có ai bóp nghẹt trái tim vừa tỉnh lại sau cơn nhồi máu cơ tim. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Hai đứa con trai lớn và út ngồi bên cạnh, mắt thâm quầng vì thức trắng suốt ba ngày. Thằng cả lau mồ hôi trán cho tôi bằng chiếc khăn mát lạnh, giọng run run: “Ba ơi, ba uống cháo đi, con húp cho ba một miếng.” Thằng út thì ngồi dưới chân giường, cầm tay tôi siết chặt, nước mắt lăn dài mà không dám khóc to.
Còn thằng giữa – đứa con ruột thịt của tôi – thì đang ở nhà, cắm đầu chơi game, nhắn tin qua: “Ba ổn thì con mai lên.”
Lúc ấy, tim tôi thắt lại đau đớn tột cùng. Nước mắt nóng hổi trào ra khóe mi, tôi nuốt nghẹn không cho chúng thấy. Đời sao trớ trêu đến thế? Tôi đã nuôi ba đứa con trai 10 năm trời, yêu thương chúng bằng tất cả trái tim một người cha Việt kiều xa xứ. Thế mà chỉ hai đứa không máu mủ lại lo cho tôi hơn cả con ruột.
Tất cả bắt đầu từ cái ngày tôi bước vào tiệm “Hớt tóc ráy tai thanh nữ” ở Sài Gòn cách đây hơn 10 năm…
Tôi tên Minh, hơn 30 năm sống ở Mỹ. Hồi trẻ vượt biên bằng thuyền, đói khát, sợ hãi, may mắn sống sót. Sau đó cực khổ làm đủ nghề, từ rửa chén đến làm nail, cuối cùng cũng mở được tiệm nail riêng, mua nhà ở California. Cuộc sống ổn định, nhưng lòng trống vắng. Mẹ tôi già yếu ở Việt Nam, ngày nào cũng gọi video: “Con ơi, con lớn tuổi rồi, lấy vợ đi. Mẹ muốn bế cháu trước khi nhắm mắt.”
Ở Mỹ kiếm vợ Việt không dễ. Con gái sinh ra lớn lên bên đó phần lớn thích swag, thích hàng hiệu, thích party. Tôi thì tính tiết kiệm, hay lo xa, sợ không hợp. Cuối cùng mẹ con tôi quyết định về Việt Nam tìm vợ. Mẹ giới thiệu vài cô giáo hiền lành qua họ hàng. Tôi đi gặp vài người, nhưng chẳng ưng. Mẹ thì cứ khen cô này ngoan, cô kia gia giáo. Tôi mệt mỏi, giao luôn cho mẹ lo.
Một chiều oi bức tháng Sáu, tôi dạo quanh khách sạn quận 1, mồ hôi nhễ nhại. Thấy tiệm hớt tóc nhỏ xíu, biển hiệu màu hồng nhạt, tôi bước vào cho khuây khỏa. Cô nhân viên tên Lan cắt tóc cho tôi. Tay cô nhẹ nhàng, giọng nói ngọt như mía lùi: “Anh ở Mỹ về hả? Da anh trắng quá.” Cái cười của cô làm tôi rung động. Chúng tôi nói chuyện suốt buổi. Cô kể mình từ Bến Tre lên Sài Gòn làm, gửi tiền về lo cho mẹ bịnh. Tôi nghe mà thương.
Hôm sau tôi quay lại, mời cô ăn trưa ở quán cơm tấm ven đường. Tiếng xe máy ầm ì ngoài phố, mùi thịt nướng quyện với nước mắm. Tôi nói thẳng: “Anh muốn tiến xa với em. Em đồng ý không?” Lan ngập ngừng một giây, mắt nhìn xuống bàn, rồi khẽ gật đầu. Dễ dàng đến lạ. Lúc ấy tôi vui mừng khôn xiết, không nghĩ gì nhiều.
Tôi dặn Lan: “Mai em gặp mẹ anh, em nói em là cô giáo mới ra trường nhé. Mẹ anh thích con dâu làm giáo viên lắm. Nhớ mặc áo dài trắng.” Sáng hôm sau, Lan xuất hiện trong chiếc áo dài trắng tinh khôi, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng. Mẹ tôi mê mẩn: “Con gái thanh tú quá, hiền quá. Đúng gu của mẹ.” Buổi gặp mặt diễn ra suôn sẻ. Lan hơi ú ớ khi mẹ hỏi trường nào dạy, nhưng mẹ tôi vẫn ưng cái bụng.
Tôi không muốn kéo dài. Đám hỏi nhỏ gọn, đặt cọc nặng tay. Một tuần sau, đám cưới linh đình ở Sài Gòn với hơn 20 bàn. Mẹ Lan khóc vì mừng, vì lo. Rồi tôi đưa Lan về Mỹ. Tôi mở tiệm nail cho vợ quản lý, không muốn cô đi làm công sợ bị tán tỉnh. Lan chăm chỉ lạ thường. Sáng sớm dậy pha cà phê sữa đá cho tôi, tối về massage vai cho mẹ chồng. Mẹ tôi khoái chí: “May mắn mày lấy được vợ hiền.”
Mười năm chung sống, chúng tôi có ba đứa con trai. Thằng cả giống tôi, cao lớn. Thằng giữa hay cười. Thằng út lanh lợi. Cuộc sống êm đềm. Tiệm nail đông khách, nhà cửa khang trang. Hàng xóm Việt kiều khen tôi có phúc. Những đêm hè oi ả, cả nhà ngồi ngoài hiên ăn trái cây, nghe Lan kể chuyện ngày xưa ở Bến Tre, tôi nghĩ mình là người hạnh phúc nhất.
Nhưng số phận không cho tôi hạnh phúc trọn vẹn…….
Một buổi chiều chủ nhật nắng đẹp, cả nhà tôi lái xe du lịch trên cao tốc. Tiếng nhạc Việt Nam vang vọng trong xe, bốn mẹ con cười đùa. Bất chợt một chiếc xe tải mất lái lao ngang. Tiếng phanh ken két, kính vỡ tung tóe, kim loại va chạm kinh hoàng. Xe tôi lật nhào. Tôi chỉ kịp ôm chặt Lan và các con.
May mắn không ai tử vong, nhưng thằng cả bị thương nặng, mất máu nhiều. Bác sĩ cấp cứu gấp, cần truyền máu ngay. Họ test máu toàn bộ gia đình. Máu tôi và hai thằng út không hợp. Chỉ có thằng út… hợp với thằng cả. Lúc ấy hỗn loạn, tôi không nghĩ ngợi gì. Thằng cả qua cơn nguy kịch, nằm trong phòng ICU, tôi mới ngồi một mình ngoài hành lang bệnh viện, tim đập thình thịch. Sao con ruột mà nhóm máu không hợp?
Tôi lén làm xét nghiệm ADN cho cả ba đứa. Hai tuần sau, kết quả về.
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇**
Tôi ngồi trong xe, tay run bần bật, mở phong bì dưới ánh đèn đường vàng vọt. Dòng chữ đen trắng hiện ra rõ ràng: Thằng cả và thằng út không phải con tôi. Chỉ thằng giữa là con ruột.
Cả thế giới sụp đổ. Tôi gục đầu xuống vô lăng, khóc như một đứa trẻ. Nước mắt mặn chát rơi lã chã. Hình ảnh 10 năm qua ùa về như sóng dữ: những lần ôm thằng cả ngủ vì nó hay quấy đêm, những lần đưa thằng út đi học bơi, những cái ôm siết chặt khi chúng gọi “ba”. Tất cả là dối trá. Tôi nuôi ong tay áo cho người khác hai đứa con. Tim tôi đau như bị xé toạc.
Tôi không ngủ được mấy đêm liền. Lan vẫn dịu dàng như mọi ngày, nấu cháo hành cho tôi, hỏi han sức khỏe. Tôi nhìn cô mà lòng như dao cắt. Cuối cùng, một tối muộn, tôi gọi vợ vào phòng riêng, đóng sầm cửa lại. Ánh đèn ngủ mờ mờ, không khí ngột ngạt.
“Em kể anh nghe, chuyện gì đang xảy ra?” Giọng tôi lạc đi.
Lan cúi mặt, rồi khóc nức nở. Vai cô run lên. Cô kể hết, từng chi tiết khiến tôi nghẹt thở. Hồi ở Bến Tre, Lan có người yêu từ thuở nhỏ tên Hùng, cùng xóm nghèo. Hai đứa lên Sài Gòn làm ăn, dành dụm cưới nhau. Mẹ Lan bị ung thư, cần tiền phẫu thuật gấp. Lúc tôi xuất hiện với tư cách Việt kiều giàu có, sính lễ hậu hĩnh, Lan chọn tôi để cứu mẹ. Ban đầu chỉ là thương hại gia đình, không có tình yêu.
Sau đám hỏi, tôi về Mỹ trước. Lan ở lại. Cô gặp Hùng lần cuối để chia tay. Một đêm lỡ làng trong nước mắt. Hai tuần sau tôi về cưới, đám cưới xong bay qua Mỹ. Lan mang thai thằng cả. Cô tưởng là của tôi vì chúng tôi cũng quan hệ sau đám hỏi.
Ở Mỹ, Lan dần thương tôi thật lòng. Sinh thằng giữa – con ruột tôi. Rồi mẹ Lan bệnh nặng lần nữa. Tôi bận tiệm nail và công việc, không về được. Lan về Việt Nam một mình. Gặp lại Hùng – người đàn ông vẫn chờ cô, lén chăm sóc mẹ cô suốt những năm qua. Lan động lòng, qua đêm với anh ta lần nữa. Về Mỹ, chúng tôi tiếp tục quan hệ, rồi sinh thằng út.
Lan quỳ xuống ôm chân tôi, khóc đến khản giọng: “Em sai rồi anh ơi… Ban đầu em vì tiền, sau em thương anh thật. Em không muốn mất gia đình này. Em hối hận mỗi ngày…”
Tôi ngồi đó, nước mắt lăn dài, siết chặt tay đến trắng bệch. Sĩ diện đàn ông trỗi dậy mãnh liệt. Tôi muốn đập phá tất cả, muốn la hét, muốn đuổi cô ra khỏi nhà. Nhưng nhìn Lan khóc lóc thảm thiết, nghĩ đến ba đứa con đang ngủ say trong phòng, tôi nghẹn họng không nói nên lời.
Rồi cơn nhồi máu cơ tim ập đến như định mệnh. Tôi nằm viện, hai đứa con không ruột – thằng cả và thằng út – túc trực ngày đêm. Chúng lau người cho tôi, đút từng thìa cháo, hát ru những bài hát thiếu nhi Việt Nam mà Lan dạy chúng. Còn thằng giữa con ruột thì ít khi lên, mê game online với bạn bè.
Khi xuất viện, tôi gọi Lan vào phòng. Không khí nặng nề. Tôi nói bằng giọng mệt mỏi nhưng kiên định: “Mọi chuyện anh biết hết rồi. Con cái lớn cả, anh cũng thương em, thương tụi nhỏ. Chuyện cũ gác lại. Nhưng từ nay em không được về Việt Nam một mình nữa. Anh không muốn có đứa con thứ tư là con riêng.”
Lan khóc nhiều hơn, ôm chặt tôi: “Em hứa. Em không bao giờ sai lầm nữa. Em xin anh…”
Từ đó, gia đình tôi quay lại như cũ bề ngoài. Tiệm nail vẫn đông khách, tiếng cười nói rộn ràng. Ba đứa con vẫn gọi tôi là ba. Thằng cả và thằng út vẫn hiếu thảo, thường xuyên giúp tôi việc nhà. Thằng giữa vẫn bướng bỉnh, nhưng tôi không so đo nữa.
Đôi khi đêm khuya, tôi ngồi một mình ngoài hiên nhà California, hút điếu thuốc, gió lạnh buốt sống lưng. Hình ảnh ngày xưa ở tiệm hớt tóc ùa về. Nếu biết trước tất cả, tôi có chọn Lan không? Có lẽ… vẫn chọn. Vì 10 năm qua, dù bắt đầu bằng dối trá, Lan đã là người vợ tốt, là mẹ hiền của các con.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng sạch sẽ như tờ giấy trắng. Có những bí mật, có những vết nứt sâu. Nhưng đôi khi, tha thứ không phải vì người kia xứng đáng, mà vì ba đứa nhỏ vẫn gọi tôi là ba mỗi sáng, vì tôi không muốn ngôi nhà này tan nát.
Giờ tôi vẫn là anh Việt kiều có tiền, nhưng trong lòng mang một nỗi buồn man mác không nguôi. Hai đứa con không ruột, nhưng tình cảm thì thật đến nao lòng. Còn Lan, mỗi khi nhìn tôi, ánh mắt cô đầy biết ơn xen lẫn day dứt.
Đời ai cũng có lúc lỡ làng. Quan trọng là sau đó, mình chọn cách nào để tiếp tục. Tôi chọn ở lại. Chọn im lặng. Chọn ôm lấy những gì còn lại. Dù không hoàn hảo, nhưng vẫn là nhà. Và có lẽ, đó mới là tình yêu thực sự của một người đàn ông đã trải qua quá nhiều sóng gió.





