“Nếu Ông Nghèo Cô Có Về Không?” – Hành Trình Cô Gái Croatia Tìm Lại Cha Việt Sau 25 Năm….
Tôi bước vào phòng khách rộng lớn của ngôi nhà ven sông Hậu, tay siết chặt phong bì kết quả xét nghiệm ADN đến mức giấy nhăn nhúm. Không khí nặng nề đến nghẹt thở, chỉ có tiếng quạt trần quay ù ù như đang xoáy sâu vào tim tôi. Nguyễn Hữu Chí đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh như dao, nhìn tôi chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung. Bà Hạnh ngồi im lặng trên ghế sofa da, tay nắm chặt tay Quỳnh Anh đến trắng bệch. Còn ông Đạt – người đàn ông tôi gọi là ba suốt 26 năm qua trong những giấc mơ – đứng bên tôi, giọng trầm thấp nhưng run run: “Có kết quả rồi.”
Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng dù ngoài kia Cần Thơ nắng chang chang, oi bức đến mức không khí như đặc quánh. Lúc này, tôi chỉ muốn quay đầu chạy khỏi căn phòng này, chạy thật xa về Croatia, về với ngôi mộ mẹ dưới lớp tuyết mỏng. Nhưng tôi không thể. Tôi đã bán hết tài sản, xin nghỉ việc, bay nửa vòng trái đất chỉ để tìm ông. Và giờ đây, mọi thứ đang sụp đổ ngay trước mắt.
Tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng tượng…
Ngày mẹ tôi mất, bầu trời Zagreb xám ngắt như chì. Tuyết cuối mùa tan thành những vệt trắng bẩn bám trên bệ cửa sổ bệnh viện cũ kỹ. Tôi ngồi bên giường mẹ từ sáng sớm, nắm chặt bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của bà. Hơi thở bà nặng nhọc, mỗi nhịp như một nhát dao cứa vào tim tôi. 26 năm qua, mẹ là cả thế giới của tôi. Không cha, không họ hàng, chỉ hai mẹ con nương tựa nhau qua những mùa đông giá buốt, những bữa cơm đạm bạc trong căn hộ nhỏ ven sông Sava.
Trong giấy khai sinh của tôi, phần tên cha để trống. Mẹ chỉ khẽ cười mỗi khi tôi hỏi: “Cha con là người tốt, số phận không cho chúng ta ở bên nhau.” Hôm ấy, bà gọi khẽ: “Katarina…” Tôi cúi sát xuống, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Bà chỉ về phía gối. Dưới gối là phong bì cũ kỹ, ố vàng. Bên trong là tấm ảnh ngả màu thời gian: mẹ tôi trẻ trung, tóc dài bay trong gió biển Adriatic, bên cạnh là người đàn ông châu Á cao ráo, nụ cười ấm áp lạ thường. Dòng chữ viết tay: Nguyễn Hữu Đạt, Cần Thơ, Việt Nam.
“Ông ấy là ai, mẹ?” Giọng tôi nghẹn lại, vị mặn của nước mắt tràn vào khóe miệng.
Mẹ nhìn tôi rất lâu, ánh mắt mờ đi vì đau đớn: “Cha con. Ông ấy không biết con tồn tại. Khi ông về nước, mẹ chưa kịp nói…”
Mẹ kể, năm 1996 ông sang Croatia làm việc về cảng biển, hai người yêu nhau tha thiết. Nhưng rồi ông nhận tin cha ruột hấp hối, mẹ ông bệnh nặng, phải về gấp. Ông hứa sẽ quay lại, gửi thư nhưng mất liên lạc hoàn toàn sau khi công ty giải thể chi nhánh. Mẹ không oán trách, một mình sinh tôi, nuôi tôi bằng đồng lương giáo viên ít ỏi. Trước khi nhắm mắt, mẹ siết tay tôi yếu ớt: “Nếu có thể, con hãy tìm ông và tha thứ cho mẹ… cho ông.” Tiếng máy theo dõi tim kéo thành đường thẳng phẳng lì. Tôi không khóc thành tiếng, chỉ ôm mẹ, mùi thuốc khử trùng bệnh viện nồng nặc trong mũi, ký ức ùa về như sóng dữ.
Tang lễ xong, tôi đứng trước mộ mẹ dưới tuyết mỏng. Nửa dòng máu trong tôi là Việt Nam. Tôi không thể sống cả đời với khoảng trống này. Tôi bắt đầu tìm kiếm. Tên Nguyễn Hữu Đạt ở Cần Thơ không hiếm, nhưng qua nhóm người Việt tại Zagreb, tôi tìm được bài báo cũ: ông là doanh nhân lớn, chủ công ty logistics thủy sản xuất khẩu, đã nghỉ hưu. Tấm ảnh ông lớn tuổi nhưng đôi mắt vẫn giống hệt người trong ảnh mẹ giữ.
Tôi bán chiếc xe cũ, xin nghỉ việc phiên dịch, học tiếng Việt lơ lớ mỗi tối qua YouTube. “Con là Katarina, con đến từ Croatia…” Mỗi lần phát âm sai, tôi lại nhớ mẹ, nhớ những đêm bà hát ru bằng tiếng Croatia xen lẫn vài từ Việt Nam bà học được. Ba tháng sau, tôi đặt chân xuống Sài Gòn, rồi xe khách lên Cần Thơ. Không khí ẩm nóng, mùi sông nước phù sa lẫn với khói xe máy inh ỏi, tiếng rao hàng rong – tất cả như giấc mơ lạ lẫm khiến tim tôi vừa hy vọng vừa sợ hãi tột độ.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty cũ của ông. Lễ tân dẫn tôi lên phòng họp. Ông Đạt ngồi đó, tóc bạc trắng, gương mặt đầy nếp nhăn vì năm tháng. Tôi đặt tấm ảnh lên bàn, giọng run run: “Ông có nhớ người phụ nữ này không? Bà là mẹ con. Tôi là con gái ông.”
Căn phòng đông cứng. Chí – anh trai cùng cha khác mẹ – nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng gay gắt: “Cô biết ba tôi là ai không? Tự nhiên 26 năm không xuất hiện, giờ lại đến nhận cha. Cô nghĩ chúng tôi hiểu thế nào?” Một người họ hàng cười khẩy: “Trên đời thiếu gì kẻ nhận họ hàng khi nghe nói nhà giàu.”
Câu nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi đã chuẩn bị bị từ chối, nhưng không ngờ bị nhìn như kẻ săn mồi, kẻ phá hoại gia đình. “Nếu ba tôi nghèo, cô có bay từ châu Âu về không?” Chí hỏi thẳng thừng. Tôi nhìn ông Đạt, giọng nhỏ nhưng kiên định: “Cháu đến vì mẹ cháu. Trước khi mất, mẹ nói cha cháu là người tốt. Cháu không tìm tiền, cháu chỉ tìm câu trả lời cho khoảng trống 26 năm.”
Ông Đạt im lặng rất lâu, rồi cầm tấm ảnh, tay run run. “Maria…” Ông thì thầm, giọng khàn đặc, ánh mắt lộ ra nỗi đau muộn màng khiến tim tôi thắt lại. Nhưng rồi Chí gọi cả gia đình vào. Bà Hạnh – mẹ chồng tương lai – nhìn tôi đầy cảnh giác, như thể tôi là mối đe dọa cho mái ấm bà xây dựng bao năm. Quỳnh Anh im lặng, ánh mắt phức tạp. Không khí căng như dây đàn sắp đứt.
Ông Đạt kể lại câu chuyện xưa: năm ấy ông sang Croatia, yêu mẹ tôi say đắm giữa những bến cảng lạnh giá. Nhưng tin cha mất đột ngột, mẹ ông bệnh nặng, ông buộc phải về nước gấp. Ông gửi thư qua công ty, nhưng chi nhánh giải thể, địa chỉ mẹ tôi thay đổi, mọi thứ tan vỡ. “Tôi có lỗi với Maria suốt 26 năm,” ông nói, nước mắt lăn dài trên má già nua.
Gia đình không dễ tin. Chí phản đối kịch liệt: “Ba chưa xác minh gì mà tin ngay? Công ty đang ký hợp đồng xuất khẩu lớn với đối tác nước ngoài, dư luận sẽ nói gì về ‘con rơi’ từ châu Âu?” Bà Hạnh lo lắng, giọng run: “Tôi không ghét cô, nhưng tôi sợ gia đình tan vỡ, sợ các con tôi bị chia sẻ tình yêu của cha.” Những ngày chờ kết quả ADN là địa ngục trần gian.
Tôi thuê phòng trọ nhỏ ven sông, quạt trần kêu lạch cạch mỗi đêm. Tin nhắn từ số lạ: “Cô nên về nước đi, đừng phá hoại gia đình người ta.” Quỳnh Anh gọi điện, giọng phòng thủ: “Chị chỉ muốn gia đình yên ổn.” Chí cảnh cáo thẳng: “Nếu kết quả không đúng, cô rời Cần Thơ ngay.” Tôi ngồi một mình bên bến Ninh Kiều, gió sông thổi mát lạnh buốt sống lưng, nước mắt rơi tõm xuống dòng nước phù sa. Mẹ ơi, con sai rồi phải không? Con đã bỏ hết mọi thứ – công việc, bạn bè, ngôi nhà nhỏ ở Zagreb – chỉ để bị coi như kẻ phá hoại.
Tôi không biết rằng, trong ngôi nhà ven sông, ông Đạt đang chịu áp lực kinh khủng. Chí hét lớn: “Ba nhận cô ta là con ruột mà chưa có bằng chứng, người ta sẽ nghĩ ba yếu đuối, công ty sẽ mất uy tín!” Bà Hạnh khóc thầm trong bếp mỗi đêm khi rửa bát. Ông Đạt đứng giữa hai bên: quá khứ yêu thương với mẹ tôi và hiện tại với gia đình ông đã dày công xây dựng qua bao năm tháng vất vả…..Sau khi nhận phong bì, ông Đạt đọc to, giọng run run: “Xác suất quan hệ cha con là….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Sau khi nhận phong bì, ông Đạt đọc to, giọng run run: “Xác suất quan hệ cha con 99,9%.” Căn phòng im bặt như chết lặng. Quỳnh Anh cúi đầu, bà Hạnh nhắm mắt, nước mắt lăn dài. Chí cứng người, mặt tái mét: “Như vậy là rõ.”
Tôi chờ ông nói gì đó ấm áp, nhưng ông chỉ nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Con là con ruột của ba.” Nước mắt tôi trào ra không kìm được. 26 năm chờ đợi, cuối cùng tôi có cha. Niềm vui ấy ngọt ngào nhưng ngắn ngủi như tia nắng giữa cơn bão. Chí lên tiếng ngay lập tức, giọng lạnh tanh: “Kết quả là một chuyện, nhưng ba định làm gì tiếp theo? Cho cô ấy vào nhà, chia tài sản, ảnh hưởng đến công ty?” Bà Hạnh thì thầm, giọng đau đớn: “Tôi sợ mọi thứ thay đổi… sợ các con tôi phải chia sẻ.”
Tôi đứng dậy, giọng run rẩy nhưng kiên quyết: “Tôi không cần tài sản. Tôi không cần tên trong di chúc hay một đồng tiền nào. Tôi chỉ muốn được gọi một tiếng ba. Nếu anh chị khó chịu, tôi sẽ về Croatia ngay đêm nay.” Lời nói ấy khiến không khí càng nặng nề hơn. Ông Đạt nắm tay tôi lần đầu tiên, bàn tay ấm áp nhưng run rẩy: “Con không cần đi đâu cả. Ba đã bỏ lỡ 26 năm, ba không muốn bỏ lỡ thêm một ngày nào nữa.”
Những ngày sau là khoảng thời gian giằng xé tột cùng. Tôi chuyển về nhà, nhưng không khí vẫn lạ lẫm, đầy những hiểu lầm không nói thành lời. Bà Hạnh nấu canh chua cá lóc, gắp miếng cá to nhất cho tôi, nhưng ánh mắt vẫn còn do dự, như đang cố gắng chấp nhận một người lạ. Quỳnh Anh dẫn tôi đi chợ nổi Cái Răng, cười nói ríu rít về những chiếc ghe chở trái cây, nhưng tôi biết cô ấy đang cố gắng lắm mới kìm được nỗi bất an. Chí thì im lặng, chỉ gật đầu chào khi gặp, ánh mắt vẫn còn chút cảnh giác mỗi khi nói về công ty.
Tôi xin vào làm ở công ty như nhân viên thử việc, không ai được thông báo chính thức. Ban đầu, đồng nghiệp xì xào sau lưng: “Con riêng từ nước ngoài về đúng lúc công ty gặp khó khăn tài chính.” Tôi làm việc chăm chỉ đến kiệt sức, phát hiện điểm bất lợi trong hợp đồng xuất khẩu tôm sang châu Âu, góp ý sửa chữa giúp tiết kiệm hàng trăm triệu đồng. Chí gọi tôi lên văn phòng, ánh mắt bớt gay gắt: “Cô không sợ người ta nghĩ cô cố ghi điểm à?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh trai, em chỉ muốn chứng minh em có ích, không phải để tranh giành.”
Dần dần, mọi thứ thay đổi từng chút một, như dòng sông Hậu chảy êm đềm sau cơn lũ. Một tối, bà Hạnh nắm tay tôi ngoài hiên nhà, gió sông mang theo mùi phù sa: “Con nhớ mẹ lắm hả? Từ nay nhà này là nhà của con, dù mẹ con từng là nỗi đau của ba.” Ông Đạt hay kể chuyện xưa về những ngày ở Croatia, tôi tựa đầu vào vai ông, cảm giác ấm áp muộn màng khiến nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Chí bắt đầu gọi tôi là “em”, dù còn khựng lại đôi lần. Quỳnh Anh rủ tôi đi dạo bến Ninh Kiều, hai chị em chia sẻ những câu chuyện về gia đình, về áp lực làm con gái út.
Nhưng không phải mọi thứ đều hoàn hảo ngay lập tức. Đôi khi nửa đêm tôi tỉnh giấc trong căn phòng mới, nhớ mẹ, nhớ tuyết trắng Zagreb, nhớ vị cà phê sữa đá đầu tiên mẹ dạy tôi pha theo kiểu Việt. Có những lúc Chí vẫn nhìn tôi với ánh mắt lo lắng khi bàn về tương lai công ty. Bà Hạnh thỉnh thoảng im lặng khi ông Đạt gắp thức ăn cho tôi nhiều hơn. Tôi hiểu, gia đình không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng nụ cười rạng rỡ. Nó bắt đầu bằng hiểu lầm, nghi ngờ, nước mắt, và rất nhiều kiên nhẫn.
Tôi đã tìm được ba. Tôi tìm được nửa dòng máu Việt Nam của mình giữa những con sông phù sa màu mỡ, những bữa cơm gia đình đầm ấm với tiếng cười xen lẫn im lặng, và những ánh mắt dần ấm áp. Nhưng tôi cũng học được rằng, tìm về cội nguồn không phải là kết thúc hạnh phúc, mà là bắt đầu của hành trình dung hòa đầy vết xước. Có những vết thương cần thời gian dài để lành. Có những khoảng cách chỉ có thể thu hẹp bằng yêu thương và sự tha thứ chân thành.
Mỗi chiều đứng bên sông Hậu, nhìn dòng nước chảy êm đềm dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, tôi thì thầm với mẹ: “Con tìm được ba rồi, mẹ ơi. Nhưng con cũng hiểu, gia đình là những con người thật, với nỗi sợ hãi, tổn thương và tình yêu của họ. Con sẽ ở lại, con sẽ cố gắng.” Gió sông thổi mát, mang theo mùi phù sa quen thuộc. Tôi không còn là cô gái lạc lõng từ Croatia nữa. Tôi là Katarina Nguyễn, con gái ông Nguyễn Hữu Đạt, và tôi đang học cách thuộc về nơi này, dù chậm rãi, dù đầy những vết xước lòng.
Cuộc đời không phải cổ tích. Nhưng trong những vết xước ấy, đôi khi ta tìm thấy hơi ấm thật sự – hơi ấm của một gia đình Việt Nam chân chất, với tất cả niềm vui, nỗi buồn và tình thân máu mủ.





