CҺồпg Đι Cȏпg Tác 3 Ngàү, Tȏι Xem Camera Và CҺết Lặпg KҺι TҺấү Ngườι Mở Cửa PҺòпg Ngủ
Tôi ngồi chết lặng trên ghế sofa phòng khách, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, tay run đến mức suýt làm rơi máy. Đêm thứ hai chồng tôi Minh đi công tác ba ngày ở Đà Nẵng, nhưng trong app camera an ninh lắp ở phòng ngủ, một người phụ nữ lạ mặt khoảng ba mươi tuổi đang lén lút dùng chìa khóa mở cửa, bước vào như sợ ai nghe tiếng. Cô ta đóng cửa nhẹ nhàng, rồi đi thẳng đến tủ đầu giường, kéo ngăn kéo lục lọi gì đó. Tim tôi thắt lại, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Nhà lúc này chỉ có mẹ chồng tôi bà Hương và con trai bảy tuổi Quân đang ngủ say ở phòng bên. Sao cô ta có chìa khóa nhà? Sao lại vào đúng phòng ngủ vợ chồng tôi giữa đêm khuya thế này?
Tôi cắn chặt môi đến chảy máu, nước mắt trào ra không kìm nổi. Minh là chồng tôi tám năm, chúng tôi cưới nhau khi tôi còn làm kế toán cho công ty xây dựng ở Thủ Đức, lương hai mươi lăm triệu một tháng. Minh làm sale bất động sản, lương mười lăm, nhưng gần đây công ty anh khó khăn, nợ ngân hàng cả trăm triệu vì vay góp căn nhà cấp bốn này. Bố chồng mất hai năm trước, để lại mảnh đất ngoại ô năm trăm mét, bà Hương giữ khư khư, bảo “Đó là di sản cho con trai, dâu không được can thiệp”. Tôi vẫn im lặng lo cơm nước, trả nợ, đưa con đi học. Cuộc sống dù vất vả nhưng tôi nghĩ mình may mắn. Giờ thì… tôi không biết gì nữa.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm, mắt sưng húp, vẫn cố cười với bà Hương khi dọn bữa sáng. Bà liếc tôi một cái, giọng the thé: “Sao con dâu hôm nay trông mệt mỏi thế? Lại thức khuya xem phim à? Nhà mình nghèo, điện nước phải tiết kiệm chứ”. Con Quân chạy ra, ôm bà nội đòi tiền mua xe đồ chơi mới. Bà móc ví đưa ngay hai trăm nghìn, rồi liếc tôi: “Mẹ mày bận làm, bà lo cho cháu”. Tôi nuốt nước bọt, cố giữ giọng bình tĩnh: “Mẹ ơi, con đã nói con không nên cho tiền nhiều thế, Quân hư mất”. Bà Hương hừ một tiếng: “Con dâu giờ giàu rồi, lương cao, mà keo kiệt với con chồng”. Tôi im lặng, lòng đau nhói. Minh gọi video từ Đà Nẵng, anh cười tươi: “Em ổn không? Anh bận họp, tối nay gọi lại”. Tôi muốn hỏi ngay về cô gái trên camera, nhưng cắn lưỡi, chỉ gật đầu.
Buổi chiều tôi đi làm, đầu óc hỗn loạn. Công ty tôi đang có dự án lớn, sếp thúc tiến độ, áp lực đến mức tôi hay đau đầu. Tối về, tôi lén xem lại camera. Cô gái đó xuất hiện lần thứ hai, lúc một giờ sáng, vẫn mở cửa phòng ngủ, lấy một tập giấy tờ gì đó trong ngăn kéo rồi bỏ đi. Tôi run tay chụp màn hình, gửi cho Minh tin nhắn: “Anh ơi, nhà mình có chuyện lạ”. Anh trả lời muộn: “Em đừng lo, chắc hàng xóm hay gì đó. Anh đang họp muộn, mai về”. Lời anh khiến tôi càng nghi ngờ. Liệu anh có bồ bịch? Có phải anh đưa chìa khóa cho người đàn bà kia trước khi đi không? Tôi nằm thao thức, ký ức ùa về những lần anh về muộn năm ngoái, mùi nước hoa lạ trên áo, những cuộc gọi tắt ngấm.
Drama bắt đầu chồng chất khi tôi quyết định hỏi bà Hương. Sáng hôm sau, tôi đưa điện thoại cho bà xem đoạn video. Bà Hương mặt tái mét, rồi quát lớn: “Con dâu nghi ngờ gì đấy? Chồng con đi công tác đàng hoàng, con lại tưởng tượng lung tung. Nhà này mẹ con ở chung, mẹ biết hết!”. Tôi nghẹn họng: “Nhưng mẹ ơi, cô ta có chìa khóa, vào phòng ngủ con và anh Minh”. Bà Hương giật máy, xóa video luôn: “Mày đừng có làm loạn, Quân nó nghe được thì sao? Con dâu nhà này phải biết giữ gìn, đừng có nghĩ xấu chồng”. Con Quân đứng bên, mắt tròn xoe hỏi: “Mẹ ơi, bố có bồ không?”. Tôi ôm con, nước mắt rơi, lòng đau như cắt.
Từ đó mọi thứ càng tệ. Bà Hương bắt đầu kể với hàng xóm rằng tôi “ghen tuông vô lý, lương cao mà không lo nhà”. Họ hàng bên chồng gọi điện trách tôi: “Chị dâu ơi, Minh nó đi làm nuôi nhà, chị đừng nghi ngờ lung tung”. Tôi bị oan nặng, công việc cũng sa sút vì mất tập trung. Một buổi chiều, con Quân sốt cao, tôi đưa đi bệnh viện. Bác sĩ bảo viêm phổi, phải nhập viện theo dõi. Trong lúc chờ bill, tôi vô tình thấy bà Hương gọi điện thì thầm: “Minh ơi, con dâu nó nghi rồi, mày giấu kỹ vào”. Tôi đứng chết lặng sau cửa, tay lạnh ngắt. Minh đang ở Đà Nẵng sao lại gọi? Bà Hương thấy tôi, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng vẫn cãi: “Con nghe lén à? Mẹ nói chuyện với con trai thôi”.
Tôi về nhà, lòng hỗn loạn. Tối đó tôi xem camera lần nữa, thấy cô gái lạ xuất hiện lần thứ ba, lần này bà Hương cũng vào phòng ngủ cùng, cả hai thì thầm gì đó, bà lau nước mắt. Tôi nghe loáng thoáng qua loa: “Phải giấu chị Lan, anh Minh dặn rồi…”. Tim tôi vỡ òa. Chồng tôi ngoại tình, mẹ chồng bao che, con trai tôi đang nằm bệnh viện, nợ nần chồng chất, di sản đất đai bà giữ khư khư không cho tôi biết. Tôi run rẩy, nước mắt rơi lã chã, cảm giác bất lực dâng trào. Cuộc sống tôi sụp đổ chỉ trong ba ngày.
Tôi quyết định đối chất thẳng. Tối hôm đó, khi con Quân ngủ, tôi cầm điện thoại chạy lại phòng bà Hương, mở video live camera. Trên màn hình, cô gái lạ vừa mở cửa phòng ngủ, bà Hương đang đứng chờ. Tôi hét lên: “Mẹ ơi, mẹ giấu con chuyện gì? Chồng con ngoại tình phải không? Sao mẹ bao che? Con bị oan hết rồi, cả nhà tưởng con ghen tuông, con đau lắm mẹ ạ!”. Bà Hương quay phắt lại, mặt tái mét, run rẩy chỉ tay vào tôi. Cô gái lạ đứng ch;ết lặng trong khung hình. Không khí căng như muốn nổ tung, tôi khóc nức nở, tay siết chặt điện thoại, sự thật sắp phơi bày nhưng tôi vẫn chưa biết gì hết.
Tôi vẫn đứng đó, nước mắt giàn giụa, chờ bà Hương trả lời……………………………………….
. Bà ngồi phịch xuống giường, khóc òa: “Con… con đừng trách mẹ. Mẹ giấu vì Minh nó van xin”. Cô gái lạ trên camera bước ra, giọng run run: “Chị Lan, em là y tá của anh Minh. Anh ấy không đi công tác… anh ấy đang ở bệnh viện Ung bướu TP.HCM”. Tôi chết lặng, chân mềm nhũn, ngồi bệt xuống sàn. Twist lật ngược tất cả. Minh không ngoại tình. Anh bị ung thư phổi giai đoạn ba, phát hiện chỉ hai tuần trước khi “đi công tác”. Anh giấu tôi vì năm ngoái tôi mới sảy thai, trầm cảm nặng, anh sợ tôi không chịu nổi. Anh giả vờ đi Đà Nẵng để vào viện điều trị hóa chất, không muốn tôi nghỉ việc, không muốn tôi lo nợ nần thêm.
Bà Hương kể tiếp, giọng nghẹn: “Minh dặn mẹ phải giấu, nó sợ con dâu bỏ nhà. Cô y tá này anh thuê riêng, đêm nay đến lấy hồ sơ bệnh án cũ và giấy bảo hiểm giấu trong ngăn kéo phòng ngủ. Anh muốn chuyển di sản đất cho con và Quân trước khi… trước khi muộn”. Cô y tá gật đầu, mắt đỏ hoe: “Anh Minh bảo chị Lan mạnh mẽ lắm, nhưng anh không muốn chị đau thêm”. Tôi ngồi đó, khóc như mưa, ký ức ùa về những nụ cười của Minh, những lần anh ôm tôi khuya, thì thầm “Anh sẽ lo hết”. Hóa ra anh lo hết, nhưng bằng cách hy sinh chính mình. Tôi bị oan, mẹ chồng cũng khổ vì phải diễn kịch.
Sáng hôm sau tôi xin nghỉ việc, chạy thẳng lên bệnh viện. Minh nằm trên giường, gầy guộc, tóc rụng từng mớ, nhưng vẫn cười khi thấy tôi: “Em biết rồi à? Anh xin lỗi… anh chỉ muốn em và con hạnh phúc”. Tôi ôm anh, khóc đến mức không thành tiếng, vị mặn của nước mắt lẫn với mùi thuốc bệnh viện. Bà Hương đứng bên, lau nước mắt: “Mẹ sai rồi, mẹ tưởng giấu là tốt cho con dâu”. Con Quân được xuất viện, ôm bố khóc: “Bố ơi, đừng đi công tác nữa”. Chúng tôi ngồi bên nhau, nói hết những điều giấu kín. Minh chuyển di sản cho tôi, bảo “Em giữ lấy, lo cho con và mẹ”. Nợ nần vẫn còn, bệnh anh vẫn nặng, nhưng lúc đó tôi chỉ biết ôm anh chặt, cảm ơn anh đã yêu tôi đến thế.
Những ngày sau, cuộc sống chậm lại. Tôi xin giảm giờ làm, đưa Minh về nhà điều trị, bà Hương giờ hay nấu cháo cho con trai, không còn luật lệ gì nữa. Con Quân bớt đòi tiền, học cách chia sẻ. Tôi ngồi bên giường anh mỗi đêm, cầm tay anh, nhớ lại đêm đầu xem camera – đêm tôi tưởng mọi thứ sụp đổ. Giờ thì tôi biết, cuộc sống đôi khi đau đến mức không tưởng, nhưng cũng có những tình yêu lặng lẽ hy sinh đến mức không ai ngờ. Minh hay thì thầm “Anh may mắn có em”, còn tôi chỉ biết mỉm cười qua nước mắt, lòng day dứt mãi về khoảng thời gian tôi nghi ngờ anh. Cuộc đời vẫn tiếp, nhưng dư âm của những bí mật và nỗi đau ấy, sẽ theo tôi suốt phần đời còn lại.





