Mua Lại Căn Nhà cũ, Chàng Trai du học sinh về nước Phát Hiện Bí Mật Động Trời Dưới Nền Nhà…….
…………………………………………
Tôi là Phạm Minh Khoa, 28 tuổi, vừa trở về từ Châu Âu sau gần 6 năm du học và làm việc. Tôi không về nhà bố mẹ ở Gia Lâm, mà thuê tạm một căn hộ nhỏ gần Khâm Thiên. Tôi bảo bạn bè là cần yên tĩnh tập trung cho dự án khởi nghiệp. Nhưng sự thật là tôi trở lại Hà Nội lần này vì một người – Trịnh Ngọc An, cô gái tôi từng yêu tha thiết thời sinh viên.
An là cô gái trầm tính, ít nói nhưng thông minh và có nét dịu dàng khó quên. Cô sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ ở cuối con ngõ sâu đường Khâm Thiên. Năm tôi sang Pháp du học, chúng tôi vẫn giữ liên lạc một thời gian, rồi mọi thứ dần nhạt. Lần cuối tôi nhận được tin nhắn của An là vào một buổi tối đầu năm 2022: “Khi anh về, chắc em không còn ở đây nữa.” Tôi nhắn lại nhưng không ai trả lời. Gọi thì máy luôn trong tình trạng thuê bao. Sau đó tài khoản mạng xã hội cũng bị xóa.
Tôi nghĩ cô đã chọn cắt đứt liên lạc. Chỉ đến khi về nước, qua một người môi giới bất động sản, tôi mới bàng hoàng biết căn nhà cũ của An đang được rao bán. Người môi giới nói căn nhà do một bà già đứng tên bán gấp để đi nước ngoài. Không cần nghĩ ngợi nhiều, tôi quyết định mua lại ngôi nhà – phần vì giá rẻ bất thường, phần vì trái tim tôi như bị kéo ngược về quá khứ.
Căn nhà chỉ rộng khoảng 14 mét vuông, nằm lọt thỏm giữa những bức tường cũ kỹ rêu phong. Bên ngoài nhìn đơn giản, nhưng khi bước vào, tôi lập tức cảm nhận được một cảm giác rất lạ – không hẳn là lạnh, nhưng là một sự âm u, tĩnh lặng bất thường. Người dân xung quanh khi thấy tôi dọn đến chỉ nhìn rồi bàn tán nhỏ nhẹ. Một cụ già ở sát vách khi được hỏi về chủ cũ, chỉ khẽ lắc đầu: “Cái An đi đâu thì cũng không ai biết. Từ cuối năm 2022 đến giờ không thấy mặt. Mẹ nó cũng bỏ đi biệt sứ.”
Căn phòng nhỏ vẫn mang bóng dáng của người cũ – chiếc kệ sách cũ kỹ, một khung ảnh không còn mặt kính, vài nét bút chì loang lổ trên tường. Tôi cẩn thận lau chùi từng góc, đặt lại bàn ghế, rồi kê một tấm nệm mỏng xuống nền nhà để ngủ tạm.
Đêm đầu tiên, tôi mở cửa sổ cho thoáng rồi nằm xuống. Gần nửa đêm, một cảm giác lạ bỗng khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi cảm thấy nền nhà dưới lưng mình đang rung nhẹ. Ban đầu tôi tưởng là xe tải ngoài đường, nhưng không – nó giống như một cú đạp nhẹ từ bên dưới nền nhà, rồi một cú nữa. Như thể có ai đó đang đạp từ dưới đất lên. Tim tôi đập mạnh. Tôi ngồi bật dậy, mắt nhìn quanh trong bóng tối. Tôi cúi xuống áp tai sát nền gạch lạnh ngắt. Không có gì. Nhưng khi tôi vừa ngồi lại, một tiếng động vang lên – lần này rõ hơn, như tiếng gõ nhẹ vào gạch. Cộc cộc cộc.
Tôi luống cuống bật đèn nhưng bóng đèn huỳnh quang chớp sáng mấy cái rồi lịm dần. Tôi run rẩy rút điện thoại, bật đèn pin dọi xuống nền nhà. Mặt gạch chỗ tôi nằm có vẻ hơi khác màu – nhạt hơn, vết chát có vẻ mới hơn những chỗ khác. Một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi: có gì dưới nền nhà sao?
Sáng hôm sau, tôi gọi cho một người bạn cũ – Thượng úy Nguyễn Văn Lượng, hiện đang công tác tại đội điều tra hình sự quận Đống Đa. Lượng đến, nghe tôi kể, rồi cúi xuống gõ nhẹ vào vài viên gạch. Một âm thanh rỗng vang lên, khác hoàn toàn với phần còn lại. “Nền này được chát lại gần đây,” Lượng nói. Tôi mở bản ghi âm cho anh nghe – tiếng gõ vang lên đều đặn: cộc cộc cộc, rồi một nhịp mạnh.
Một tiếng sau, xe chuyên dụng của đội kỹ thuật hình sự đỗ trước cửa ngõ. Họ mang theo máy dò địa chất, thiết bị đo kim loại. Sau khoảng 15 phút kiểm tra, một người trong đội báo lại: có khoảng rỗng sâu khoảng 90 cm ngay dưới nền, có vẻ như từng bị đào lên rồi lấp lại.
Lượng ra lệnh khai quật. Tiếng búa đục vang lên chát chúa. Lớp gạch được cạy lên từng viên. Phía dưới là một lớp xi măng mỏng hơn, loang màu rõ ràng – được trát vội. Đến lớp đất, mũi xẻng khựng lại. Một mảnh nilông đen xuất hiện. Một người đeo găng tay, nhẹ nhàng gạt lớp đất sang hai bên. Lớp nilông được lôi lên dần, và bên trong là những gì không ai muốn thấy: một bộ h;ài c;ốt người vẫn còn nguyên vẹn cấu trúc, được quấn chặt bằng băng keo loại to màu bạc, vắt qua nhiều vòng từ cổ xuống bụng. Hộp sọ b;ị v;ỡ một bên trán, những vết dạn dọc theo xương gò má cho thấy một cú đánh mạnh bằng vật cứng.
Một người phụ nữ đứng xem ở đầu ngõ bỗng ôm ngực gào lên: “Trời ơi! Là nó, là cái An rồi!” Lượng ngay lập tức yêu cầu phong tỏa hiện trường. Chuyên viên pháp y sơ bộ nhận định nạn nhân là nữ giới, độ tuổi 20-25, thời gian t;ử; vo;ng khoảng từ cuối năm 2022 – trùng khớp thời điểm Trịnh Ngọc An mất tích.
Ba ngày sau, kết quả giám định ADN được gửi về. Kết luận chính thức: nạn nhân là ………………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Trịnh Ngọc An. Cả đội điều tra im lặng. Một cô gái từng sống, từng yêu, từng gửi tin nhắn cuối cùng cho bạn trai bằng những dòng lạnh lùng, lại bị phát hiện trong tình trạng bị chôn dưới chính ngôi nhà của mình.
Cuộc điều tra mở rộng hé lộ một chuỗi tội ác kéo dài hơn một thập kỷ. Bà Trịnh Thị Hường – mẹ của An – đã khai nhận: đêm 28 tháng 11 năm 2022, An cãi nhau với bà, đòi tố giác việc bà bán nhà trái phép. Trong cơn hoảng loạn, bà cầm cục gạch đập vào đầu An. Khi nhận ra con gái không còn thở, bà bọc xác vào nilông, gọi người thợ xây Ngô Văn Lâm đến chát lại nền nhà với lời nói dối là xác chó chết. Bà còn làm giả giấy tờ xuất cảnh, mua vé máy bay để tạo hiện trường An đi du học nước ngoài.
Nhưng sự thật còn kinh hoàng hơn. Điều tra sâu hơn cho thấy trước đó, bà Hường đã từng giết chồng – ông Trịnh Văn Long – bằng cách đầu độc kéo dài. Và người thầy bùa Trịnh Văn Lực, từng tổ chức nghi lễ tà đạo trấn yểm trong nhà, cũng bị con trai ruột của ông ta – Trịnh Văn Luyện – giết và giấu xác trong một chiếc chum đất ngay dưới nền nhà. Luyện sống ẩn trên mái nhà suốt hai năm, chứng kiến mọi tội ác.
Tại phiên tòa, bà Hường bị tuyên án chung thân. Người tiếp tay phi tang xác lĩnh 18 năm tù. Luyện – kẻ giết cha để giải thoát linh hồn bị giam cầm – nhận 9 năm tù với tình tiết giảm nhẹ. Sau phiên tòa, tôi cùng sư thầy chùa Láng tổ chức lễ giải oan cho An ngay tại căn nhà cũ. Khi sư thầy niệm đến câu “tội trả đủ, nghiệp tan rồi, hồn siêu thoát”, bó sen trên tay tôi bỗng rơi xuống đất dù tôi nắm rất chặt. Cùng lúc, tất cả ngọn nến trên bàn thờ đồng loạt vụt sáng rồi tắt. Không gian lặng như tờ, chỉ có một âm thanh khe khẽ từ dưới lòng đất vọng lên như tiếng thở dài.
Tôi bán căn nhà cho một cặp vợ chồng trẻ. Họ giữ lại một viên gạch cũ giữa phòng khách như một dấu chỉ im lặng. Mỗi sáng, vợ anh đều thắp cho An một nén hương – không phải vì sợ, mà vì thương. Tôi chuyển về ngoại thành, mở một lớp dạy viết nhỏ. Trên tường phòng làm việc, tôi treo một bức tranh bông sen trắng đơn độc, với dòng chữ: “Người chết có thể nằm yên nếu người sống biết ăn năn.”
Một buổi chiều, một cô bé khoảng 10 tuổi đến xin học viết. Cô hỏi: “Chú có bao giờ thấy ma thật chưa?” Tôi đáp: “Có. Nhưng đó là lúc chú thấy một người đáng ra không nên chết lại bị vùi trong im lặng. Khi người sống ngó lơ, linh hồn người chết sẽ phải lên tiếng.” Cô bé nghe xong, nghiêng đầu: “Con nghĩ nếu người chết nói được, chắc họ sẽ không dọa người khác. Họ sẽ chỉ nói: làm ơn, hãy nghe tôi.”
Tôi thoáng dùng mình. Câu nói ấy giống hệt những gì An từng thì thầm trong mơ. Tôi gật đầu: “Chú sẽ kể cho con nghe một câu chuyện. Nhưng con phải hứa một điều: đừng bao giờ im lặng khi thấy ai đó đang bị chôn vùi – dù là trong đất hay trong lòng người.”
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





