Chồng Tôi Về Bất Chợt, Vừa Mở Cửa Thấy Tôi Vừa Bế Con Vừa Nấu Ăn, Cả Nhà Chồng Ngồi Xem Tivi ….

Chồng Tôi Về Bất Chợt, Vừa Mở Cửa Thấy Tôi Vừa Bế Con Vừa Nấu Ăn, Cả Nhà Chồng Ngồi Xem Tivi ….

Hà Nội cuối tháng bảy âm lịch năm ấy. Mưa ngâu rầm rề không ngớt. Cái thứ mưa lất phất dai dẳng từ sáng đến chiều, khiến đường Hoàng Mai loang láng nước, quần áo phơi ban công ba ngày vẫn ẩm mốc. Trong căn hộ chật hẹp 62m² của tôi, mùi cháo bí đỏ nấu cho con bé Bông quyện lẫn với mùi nước mưa hắt qua khe cửa sổ cũ kỹ. Nghe thì bình thường, vậy mà sau này mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy đó chính là mùi vị của những ngày giông bão ập đến, thay đổi hoàn toàn cuộc sống gia đình nhỏ của chúng tôi.

Tôi tên là Trần Ngọc Diệp, năm ấy 34 tuổi. Trước khi sinh con, tôi là giáo viên mầm non tại một trường tư gần nhà. Công việc không giàu sang nhưng tôi yêu trẻ con, yêu tiếng gọi cô Diệp ríu rít như chim sẻ mỗi sáng. Rồi bé Bông chào đời, tên thật Lê An Nhiên. Con bé mới tám tháng tuổi, đang giai đoạn mọc răng, đêm ngủ không sâu, ngày thì bám mẹ chặt như sam. Chồng tôi Lê Thành Quân hơn tôi năm tuổi, làm chỉ huy công trình xây dựng. Anh ít nói, không phải kiểu đàn ông ngọt ngào, nhưng cuối tháng lĩnh lương luôn đưa tôi gần hết, chỉ giữ lại ít tiền xăng xe và cà phê công trình. Anh thường bảo: “Em ở nhà chăm con đã vất vả lắm rồi, việc tiền bạc cứ để anh lo.”

Căn hộ chung cư cũ ở Hoàng Mai là tổ ấm chúng tôi mua trả góp. Hành lang thỉnh thoảng vẫn thoang thoảng mùi cá kho của hàng xóm, nhưng với tôi đó là nơi bình yên. Hai vợ chồng cắn răng đóng ngân hàng mỗi tháng. Có lúc nhìn sổ nợ tôi thở dài, nhưng rồi lại cười: “Nhà mình còn nợ nhưng đóng cửa lại là của mình, cố thêm vài năm nữa là nhẹ nhõm.” Tôi tin anh, tin rằng phụ nữ lấy chồng không cần nhà to cửa rộng, chỉ cần người đàn ông bên cạnh biết thương vợ thương con là đủ làm chỗ dựa.

Vậy mà mọi thứ bắt đầu trệch khỏi quỹ đạo từ chiều ngày 26 tháng 6 âm lịch. Hôm ấy trời cũng mưa tầm tã. Tôi vừa dỗ Bông ngủ được một lát thì điện thoại Quân reo. Anh nghe máy ngoài ban công, giọng nhỏ nhưng tôi vẫn loáng thoáng nghe được: “Vâng, bố mẹ cứ lên, con ra đón.” Tối đó anh về muộn hơn thường lệ. Áo mưa còn ướt sũng, anh nhìn tôi ngập ngừng: “Diệp này, mai bố mẹ anh lên Hà Nội ở cả con Uyên nữa. Nó bảo lên tìm việc ở mấy spa trên này.”

Tay tôi khuấy nồi cháo khựng lại. “Bố mẹ với Uyên lên cả ba người hả anh?” Quân gật đầu, ánh mắt áy náy: “Bố bảo ở quê buồn, mẹ đau chân muốn lên khám, Uyên nghỉ việc cũ rồi lên thử. Chắc vài tuần thôi, em cố giúp anh một thời gian nhé.” Tôi im lặng vài giây rồi gật đầu. Nhà có trẻ nhỏ, thêm ba người lớn là khác hẳn, nhưng đó là bố mẹ chồng và em gái chồng. Làm dâu, tôi không thể nhăn mặt ngay từ đầu.

Sáng hôm sau tôi dậy từ năm giờ sáng. Bông quấy đến gần hai giờ khuya, mắt tôi cay xè nhưng vẫn cố đi chợ sớm. Mua cá rô, rau muống, cà pháo, thịt ba chỉ rang cháy cạnh. Tôi nghĩ bố mẹ ở quê lên sẽ thích bữa cơm dân dã có vị nhà. Về đến nơi, vừa địu con trước ngực vừa nấu. Gần mười giờ, Quân đưa mọi người về. Ba chiếc vali kéo lộc cộc vào phòng khách, nước mưa đọng trên bánh xe.

Bố chồng ông Lê Văn Mão dáng người gầy guộc nhưng giọng nói chắc nịch. Vừa bước vào ông nhìn quanh: “Nhà cũng được đấy, hơi chật nhưng ở thành phố thế là hơn nhiều người.” Mẹ chồng bà Đoàn Thị Lệ cởi khăn mưa thở dài: “Ôi dào lên được đến nơi mệt bở hơi tai. Diệp đâu? Cho mẹ cốc nước ấm cái con.” Uyên đứng sau, tóc uốn sóng, móng tay sơn đỏ rượu vang bóng loáng, cười ngọt: “Chị Diệp dạo này gầy thế? Ở nhà trông con chắc nhàn hơn đi làm mà sao trông phờ phạc vậy?”

Bữa trưa hôm ấy, Uyên bĩu môi nhìn mâm cơm: “Ở Hà Nội mà vẫn ăn cà pháo hả chị?” Bà Lệ cười xòa nhưng câu nói ấy khiến lòng tôi trùng xuống. Từ bữa cơm đầu tiên, tôi đã bị đặt vào vị trí người phục vụ. Tối ấy sau khi mọi người ngủ, Quân phụ tôi phơi quần áo ngoài ban công mưa lất phất. Anh thì thầm: “Em vất vả rồi, cố một thời gian anh thu xếp.” Tôi mỉm cười nhưng mắt nhìn những chiếc vali chưa mở hết, lòng nặng trĩu.

Ba ngày đầu tôi gần như không ngồi yên quá mười phút. Sáng pha trà đặc nóng cho bố, bà Lệ chê Bông bám mẹ. Uyên dậy muộn đòi cà phê, tôi bế con vẫn phải pha. Nó livestream bán hàng, nhờ tôi lấy trà sữa dưới mưa, giặt váy lụa hai triệu vì dính phấn. Tay tôi đỏ rát, Bông khóc oe oe trong xe đẩy, bà Lệ chỉ lắc lư vài cái rồi xem điện thoại. Những ngày ấy, tôi nuốt nước mắt, tự nhủ nhịn là chín lành.

Tuần thứ hai, mọi thứ càng tệ. Tôi đang thay bỉm thì mẹ gọi lấy dầu gió, vo gạo thì Uyên hỏi kẹp tóc. Cá kho khế Uyên chê nhiều xương đòi gà áp chảo. Tiền chợ đội lên chóng mặt. Chiều 17 tháng âm, Bông quấy dữ vì mọc răng. Tôi bế con một tay khuấy canh bí đỏ, nhờ Uyên bế giúp hai phút. Nó giơ bộ móng 1.5 triệu: “Không được, cào vào mặt cháu thì sao?” Bà Lệ: “Tự làm đi con.”

Khi Quân về sớm chứng kiến cảnh tôi kẹp con bên hông tay run vì nóng, anh bế con, giọng lạnh: “Bộ móng của em quan trọng hơn tiếng khóc của cháu à?” Không khí đông đặc. Rồi anh nói câu khiến cả nhà chết lặng: “Từ mai bố mẹ với Uyên dọn ra ngoài ở.”

Bà Lệ bật dậy giận dữ, Uyên chỉ tay vào tôi oan ức, ông Mão đập bàn nhắc công nuôi dưỡng. Tôi níu tay Quân nước mắt lưng tròng: “Anh thôi, em chịu được.” Nhưng anh nhìn tôi đau đớn: “Anh không chịu được nữa. Em nhịn mãi, anh thấy đủ rồi.” Drama bùng nổ trong căn hộ chật hẹp, mưa ngoài ban công như khóc thay nỗi lòng tôi…

Tối hôm đó không ai ăn cơm. Nồi canh nguội lạnh, mâm cơm tôi dọn rồi lặng lẽ bê vào bếp. Quân ra sofa nằm, tôi ôm Bông khóa cửa phòng. Gần nửa đêm, qua khe cửa tôi nghe tiếng thì thầm….

……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện

TẠI ĐÂY 👇👇👇

Uyên khóc nức nở: “Bọn nó dí con, vay ban đầu 760 triệu lãi thành gần 1 tỷ.” Bà Lệ an ủi: “Thằng Quân phải gánh.” Ông Mão trầm giọng: “Mai bảo nó ký bảo lãnh, thế chấp căn hộ.”

Sáng hôm sau Quân cố ý để ví da lên bàn trà rồi đi làm nhưng thực ra theo dõi camera. Khoảng tám giờ, Uyên lén lục ví, bà Lệ chắn lối vào bếp. Chúng bàn nhau moi nốt khoản tiền bỉm sữa tôi cất trong tủ đầu giường. Chiều bà Lệ đẩy tờ hóa đơn photo: “Bố tái khám, đưa mẹ 18 triệu.” Uyên cười khẩy bên cạnh.

Tôi kiên quyết chờ Quân. Bà Lệ the thé: “Giữ quỹ riêng, con dâu mất nết!” Quân về, xé toạc tờ giấy: “Giấy giả ép tiền con gái con thì vô giá trị.” Anh mở camera cho mọi người xem: bà Lệ cầm điện thoại, Uyên đọc OTP, ông Mão canh cửa. Chín giao dịch tổng 236 triệu hiện rõ. Cả nhà tái mét.

Uyên quỳ xuống khóc: “Em mượn tạm.” Bà Lệ bênh: “Tiền nhà chung mà.” Quân lạnh lùng: “Lén lấy, xóa tin nhắn là trộm.” Ông Mão nhắc: “Mày là con nuôi, nợ nhà này.” Quân đứng im, giọng khô khan kể lại bí mật từ năm 17 tuổi: bố mẹ ruột mất tai nạn, anh được nhặt về nuôi. Bao năm gửi tiền, mua thuốc, chiều em gái vì nghĩ mình nợ ơn. Nhưng hôm nay, nợ ơn không cho phép hy sinh vợ con.

Hoàng Lâm và đám đòi nợ đập cửa ầm ầm. Uyên quỳ khóc, bà Lệ gào lên: “Mày là con nuôi, cứu em mày đi!” Quân nhìn thẳng: “Con cứu nhiều lần rồi. Lần này cứu vợ con.” Tôi bước ra ôm Bông đứng cạnh chồng: “Chồng tôi không ký. Căn nhà này là của vợ chồng tôi và con gái chúng tôi.”

Quân gọi công an. Sau khi làm việc, Uyên bị mời lên phường. Bố mẹ phải về quê bán đất trả nợ. Một tuần sau chúng tôi dọn khỏi căn hộ cũ, thuê nhà nhỏ ở Minh Khai. Đêm đầu Bông ngủ một mạch đến sáng. Quân rờ bình sữa trong bếp, tôi ngồi bên con, nước mắt lặng rơi trong yên bình xen lẫn day dứt.

Nhìn lại tổ ấm từng ấm áp giờ tan nát vì lòng tham và chữ “nuôi”. Quân ôm tôi thì thầm xin lỗi vì để tôi chịu đựng quá nhiều. Tôi siết chặt tay anh, lòng nghĩ về những ngày mưa ngâu, về tiếng khóc của con, về ánh mắt đau đớn của chồng. Căn nhà không phải nơi huyết thống đông đúc, mà là chốn bình yên thực sự. Giờ đây chỉ còn ba chúng tôi, giữa Hà Nội ẩm ướt, lòng nhẹ nhõm nhưng vẫn còn những vết thương chưa lành.

 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!