Con Gái Lấy Chồng Đài Loan Suốt 10 Năm Không Về, Mỗi Tháng Gửi 100 Triệu – Ngày Sang Thăm Tôi Chết Điếng Trước Cảnh Tượng Trước Mắt….

Con Gái Lấy Chồng Đài Loan Suốt 10 Năm Không Về, Mỗi Tháng Gửi 100 Triệu – Ngày Sang Thăm Tôi Chết Điếng Trước Cảnh Tượng Trước Mắt….

Ngày mùng 10 tháng nào cũng vậy, cứ đúng 8 giờ sáng, tôi lại đạp xe ra ngân hàng nhận 100 triệu của con gái gửi về. 10 năm, 120 tháng, 12 tỷ đồng. Cả xóm ghen tỵ, bảo tôi có phước đẻ được đứa con gái mát lòng mát dạ. Nhưng người ta không biết, để có số tiền đó, con tôi đã gần như bán mạng trên đất khách.
Tôi 65 tuổi, sống một mình trong căn nhà ngói ba gian ở Hải Hậu từ ngày chồng mất. Con Liên đi lấy chồng Đài Loan năm 22 tuổi, ngày nó lên xe ra sân bay Nội Bài, tôi khóc cạn nước mắt. Nó bảo mẹ đừng lo, con sang bên ấy làm phu nhân giám đốc. Từ đó, mùng 10 hàng tháng, tiền về đều đặn. 100 triệu, không thiếu một đồng. Nhưng 10 năm nay, nó chưa một lần về thăm. Những cuộc gọi Zalo chỉ vỏn vẹn vài phút, giọng nó lúc nào cũng mệt mỏi, vội vã, như thể có ai đang đứng sau lưng thúc giục.
Tối đó, tôi gọi nó: “Liên, tháng sau giỗ bố 10 năm rồi, con về được không? Mẹ nhớ con lắm.” Nó im lặng, tôi nghe tiếng thở dốc, tiếng bíp bíp như máy bệnh viện, và tiếng đàn ông chửi xỉ sổ bằng tiếng Trung. “Con không về được đâu mẹ.” Giọng nó run rẩy rồi cúp máy. Tôi đứng chết lặng giữa bếp. Một linh cảm khủng khiếp bảo tôi: có gì đó không ổn.
Tôi lấy cuốn hộ chiếu đã làm cách đây hai năm, cất giấu dưới chiếu. Tôi sang nhà cái Thu, con bé hàng xóm bán vé máy bay, nhờ đặt vé sang Đài Bắc. “Nhưng con giữ kín nhé, bác muốn tạo bất ngờ cho chị Liên.” Thu gật đầu, lo từ A đến Z. 14 ngày chờ visa, tôi không ngủ yên đêm nào.
Chuyến bay hạ cánh xuống Đào Viên. Tôi đưa tờ giấy ghi địa chỉ cho tài xế taxi. Xe chạy qua những khu phố sầm uất rồi rẽ vào con đường rợp bóng cây, dừng trước một cánh cổng sắt đen cao ngất. Bên trong là biệt thự trắng toát, đài phun nước, sân vườn. Tôi bấm chuông. Một người đàn ông cao lớn, mặc vest hàng hiệu bước ra, cúi người chào: “Mẹ, mẹ sang sao không báo con?” Đó là A Vĩ, con rể tôi chưa từng gặp mặt.
Tôi bước vào, căn nhà lạnh toát điều hòa, sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Con Liên đi xuống cầu thang, mặc váy lụa kem, da trắng hồng, bụng bầu to vượt mặt. Tôi nhào tới ôm chầm lấy nó: “Liên ơi, sao con bầu bí to thế này mà giấu mẹ?” Nó mỉm cười, nhưng ánh mắt lảng tránh. A Vĩ lịch sự: “Vợ con sắp sinh, đi lại khó khăn. Mẹ ở lại chơi, đợi Liên sinh rồi con đưa mẹ đi du lịch.”
Nhưng tôi bắt đầu thấy những hạt sạn. Ngày thứ hai, tôi đưa lọ ruốc từ quê sang, Liên ăn ngấu nghiến, nước mắt chảy dài. A Vĩ bước vào, nhíu mày, bảo bà giúp việc ném lọ ruốc vào thùng rác vì không tốt cho thai nhi. Tôi đau điếng nhưng nín lặng. Ngày thứ ba, tôi phát hiện Liên không có điện thoại di động, nó bảo chồng cất vì sóng điện thoại ảnh hưởng thai nhi. Ngày thứ tư, tôi rủ nó ra phố đi dạo, nó giật mình: “Anh Vĩ cấm con ra ngoài, sợ bị bắt cóc.”
Đêm đó tôi thức giấc, áp tai vào cửa phòng vợ chồng nó. Tôi nghe A Vĩ nói tiếng Trung, giọng gằn xuống đầy đe dọa, và tiếng con tôi nghẹn ngào: “Xin anh đừng tiêm… ngày mai em sẽ ngoan.” Tôi lùi lại, mồ hôi vã ra. Tiêm? Tiêm cái gì vào người nó đang mang thai?
Rạng sáng, tiếng hét của Liên xé toạc bầu không khí. Nó vỡ ối, máu chảy đầm đìa. A Vĩ lạnh lùng gọi xe, không vào bệnh viện trung tâm mà đưa đến một phòng khám chui ở ngoại ô. Ba tiếng sau, tôi nghe tiếng trẻ khóc vang, rồi im bặt. A Vĩ bước ra, mặt vô cảm: “Đứa bé bị ngạt, mất rồi. Mẹ bình tĩnh.” Tôi ngã khụy xuống sàn. Nhưng trong cơn đau đớn, tôi nhìn thấy cánh cửa hông mở ra, một đôi vợ chồng Tây da trắng bước lên xe hơi, người đàn bà ôm một cái tã quấn kín. Đứa trẻ không chết. Trực giác mách bảo tôi: chúng vừa bán cháu tôi đi.
Tôi bị nhốt vào một căn phòng, tiêm thuốc an thần. Tỉnh dậy trong bóng tối, tôi rút chiếc kẹp tóc trên đầu, ngoáy ổ khóa cũ kỹ. Lách cách. Cánh cửa mở ra. Tôi lần theo hành lang vào phòng phẫu thuật, lục thùng rác, tìm thấy một tờ giấy dính máu, có ảnh siêu âm và dòng chữ :………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“50.000 USD”. Tôi hiểu tất cả. A Vĩ là trùm đường dây đẻ thuê chợ đen. Liên chỉ là cái máy ấp. 100 triệu mỗi tháng gửi về là tiền bán thân xác nó.
Tôi tìm đến phòng con Liên. Nó nhìn tôi với cặp mắt vô hồn. Tôi ném tờ giấy lên ngực nó: “Mày còn định lừa tao đến bao giờ?” Nó vỡ òa, bò xuống sàn ôm chân tôi: “Mẹ ơi, con chỉ là cái máy ấp. Người ta cấy phôi vào người con, đẻ xong người ta mang đi. Con sợ chúng gi;ết mẹ nên con mới im lặng.”
Tôi ôm con gái, lau nước mắt cho nó. “Mẹ đã biết hết rồi. Mẹ sẽ không bỏ con lại đây.” Tôi bảo nó nằm im, giả vờ mê man. Tôi trở lại phòng giam, đợi A Vĩ đến.
Sáng hôm sau, hắn mở cửa, ném cho tôi bộ quần áo: “Thay đồ đi bà già. Tối nay tôi đưa bà ra sân bay, về Việt Nam mà sống với 12 tỷ. Im mồm thì sống, mách lẻo thì mất cả nút.” Tôi vội vàng nhặt áo lên, cúi đầu nịnh bợ: “Vâng vâng, tôi đội ơn cậu. Tôi về tôi xây từ đường.” Hắn cười khinh bỉ, quay lưng bước ra.
Nhưng hắn không biết, trong cạp quần tôi giấu chiếc điện thoại cái Thu đã đưa, lắp sim quốc tế. Đêm qua, tôi đã nhắn tin đến đường dây nóng của Văn phòng Kinh tế Văn hóa Việt Nam tại Đài Bắc: “Con gái tôi bị bắt đẻ thuê 10 năm, vừa bị cắt tử cung. Bọn chúng nhốt tôi ở phòng khám chui. Tôi sẽ bị đưa ra sân bay tối nay, xin cứu con tôi.” Tôi gửi kèm định vị, hình ảnh hợp đồng bán trẻ và lịch sử giao dịch 12 tỷ. Bên kia trả lời: “Đã nhận. Tổ công tác sẽ hành động tại sân bay và ập vào phòng khám cùng lúc.”
Tối đó, A Vĩ đưa tôi ra sân bay Đào Viên. Xe dừng trước cửa, hắn đưa vé máy bay, giọng đe dọa: “Vào thẳng cổng an ninh, đừng ngoái đầu.” Tôi nhận vé, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn: “Nhân quả nhãn tiền đấy cậu ạ.” Hắn sững người, vừa định chửi, thì ba chiếc xe van xám không biển số lao tới, ép xe hắn vào vỉa hè. Cảnh sát hình sự xông ra, đè gục A Vĩ xuống vũng nước mưa, còng số tám lạnh ngắt vào cổ tay hắn.
Tôi đứng đó, nước mắt trào ra. Một cán bộ đại sứ quán chạy tới: “Bác Lành, bác an toàn rồi. 5 phút trước, đội đặc nhiệm đã ập vào phòng khám, giải cứu chị Liên và các nạn nhân khác. Chị Liên đang được đưa vào bệnh viện Trung ương Tân Bắc.”
A Vĩ bị xốc nách đi ngang, mặt dính bùn, mắt đầy kinh hoàng. Tôi nhìn hắn, không chửi, chỉ nói một câu: “Tao có thể bán nhà bán đất, nhưng tao không bao giờ bán con. 12 tỷ của mày để giành mà mua quan tài trong tù.” Hắn cúi gằm mặt, bị đẩy vào xe đặc chủng.
10 ngày sau, con Liên xuất viện. Tôi đẩy xe lăn đưa nó ra sân bay. Nó gầy như que củi, bụng chằng chịt vết sẹo, nhưng nó còn sống. Tôi đã ủy quyền trả lại toàn bộ 12 tỷ cho cơ quan điều tra làm tang vật. Cán bộ đại sứ quán ngăn tôi: “Bác mất hết rồi, về nước lấy gì sống?” Tôi bảo: “Tôi có con là đủ.”
Về đến cổng làng Hải Hậu, bà Tám hàng thịt trố mắt nhìn chúng tôi: “Ơ, phu nhân giám đốc đâu? Sao tiểu tụy thế này? Chắc bị nhà giàu đuổi về rồi chứ gì?” Tôi không cãi, tôi đẩy Liên vào nhà, đóng sập cánh cổng gỗ lại. Tôi nhóm bếp, nấu một nồi canh cua đồng, thái nắm mồng tơi. Liên ăn hai bát cơm, vừa ăn vừa khóc. Nó ăn như một kẻ vừa được cứu khỏi địa ngục. Tôi chỉ nói: “Từ nay không ai bắt con lên bàn mổ nữa. Về nhà với mẹ, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau.”
6 tháng sau, đôi má Liên đã hồng hào trở lại, nó phụ tôi trồng rau, nuôi gà. Một tối, cái Thu chạy sang, chỉ vào điện thoại: “Bác xem, báo Đài Loan đưa tin: triệt phá đường dây đẻ thuê, kẻ cầm đầu A Vĩ lĩnh án tù chung thân.” Tôi đọc xong, gỡ kính ra, nhẹ nhàng bảo: “Ác giả ác báo con ạ.”
Từ câu chuyện này, tôi muốn gửi đến tất cả các bà mẹ: đừng nhìn những đồng tiền gửi về mà vội mừng. Không có đồng tiền chân chính nào từ trên trời rơi xuống dễ dàng. Khi có linh cảm không ổn, hãy đi tìm con mình. Và đừng bao giờ để vật chất che mờ đi trực giác của tình mẫu tử.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!