Trước Khi Mất, Chồng Giao Tôi Sổ Tiết Kiệm 30 Tỷ Dặn: “Đừng Cho 2 Thằng Con Trai Và Vợ Nó Biết”……
Chồng tôi nằm xuống mồ chưa xanh cỏ, chân nhang trên bàn thờ chưa tàn. Hai thằng con trai và hai cô con dâu đã vội vàng súm lại, hùa nhau đuổi đứa con gái út và thằng con rể mồ côi ra khỏi nhà ngay trong đêm. Rồi chúng quay sang ép tôi ký giấy ủy quyền bán căn nhà mặt tiền 15 tỷ. Tàn nhẫn hơn, chúng ném vào mặt tôi tờ đơn xin vào viện dưỡng lão rẻ tiền ở ngoại ô để trảnh nợ. Nhưng chúng đâu biết, dưới đáy chiếc dương gỗ cũ sờn, tôi đang cất giữ chiếc chìa khóa két sắt chứa 30 tỷ đồng mà ông ấy để lại.
Tôi tên là Cúc, năm nay 65 tuổi. Chồng tôi mất vì ung thư gan ở bệnh viện K Tân Triều. Đêm hôm đó, ông ấy thở những hơi cuối cùng, hành lang bệnh viện lạnh lẽo, hai đứa con trai của tôi đang ngủ vật vờ ngoài ghế chờ, vợ chúng nó cũng ngáy xộn soạt ở góc tường. Chỉ có cái Lan – đứa con gái út 30 tuổi – và thằng Minh, chồng nó, đang chạy đôn chạy đáo đóng viện phí. Vợ chồng Lan nghèo, thằng Minh mồ côi từ nhỏ làm thợ máy ở rể nhà tôi. Quần áo nó lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ, nhưng đêm nào ông Thành đau lở loét cũng chính tay thằng Minh lau rửa, đổ bô, lật người cho bố vợ. Hai thằng con trai tuyệt nhiên không nhúng tay, chúng chê mùi người bệnh.
Trong phòng cấp cứu lúc đó chỉ có tôi và ông ấy. Ông ấy thò tay vào túi áo ngực bộ đồ bệnh nhân, rút ra một chiếc thẻ từ ngân hàng và một tờ giấy gấp làm tư dúi vào lòng bàn tay tôi: “Bà giữ lấy. Đây là chìa khóa két sắt ở ngân hàng. Trong đó có sổ tiết kiệm 30 tỷ, tiền tôi bán miếng đất ở Vendo từ đầu năm ngoái.” Tôi sững người, tay nắm lấy chiếc thẻ lạnh toát. Ông ấy thở dốc: “Tuyệt đối không được cho hai thằng con trai và vợ nó biết. Tính thằng Hải sĩ diện, thích làm ăn lớn, nợ nần giấu giếm. Tính thằng Hoàng ỷ lại, hai đứa con dâu thì tính toán thiệt hơn từng đồng. Bọn nó mà biết 30 tỷ này không trụ nổi qua hai năm. Bà giữ lấy làm vốn dưỡng già, đừng nói cho vợ chồng Lan biết vội, để xem lòng dạ anh em chúng nó đối xử với nhau thế nào.” Ông ấy nói xong, máy đo nhịp tim kéo thành một đường thẳng ngang. 3 giờ sáng, ông ấy đi.
Đám tang ông Thành diễn ra ba ngày. Xong xuôi, đêm thứ tư, bàn thờ ông ấy còn nghi ngút khói hương, cả nhà ngồi vòng quanh bàn kính. Hải, con trai cả, lên tiếng: “Mẹ, bố mất rồi. Cô Lan lấy chồng sáu năm nay, ở rể mãi người ngoài nhìn vào cười cho. Vợ chồng cô nên dọn ra ngoài thuê trọ, mấy tháng đầu anh chị hỗ trợ cho vài triệu.” Ngọc, con dâu trưởng, tiếp lời: “Cô Lan ở nhà này chỉ làm tăng chi phí, điện nước tháng nào cũng đội lên. Vợ chồng cô đi làm công nhân lương ba cọc ba đồng, sống bám vào mẹ đẻ mãi thì đến bao giờ khá?” Vợ chồng thằng Hoàng ngồi im, cúi mặt đồng tình. Gạt được Lan đi, tài sản chia đôi, miếng bánh sẽ to hơn.
Lan khóc nức nở: “Mẹ ơi, bố mới mất mấy ngày, anh chị nỡ lòng nào đuổi vợ chồng em ra đường?” Thằng Minh đứng dậy, nó nhìn vợ rồi nhìn tôi, khóe mắt đỏ hoe: “Anh Hải nói đúng, nghèo thì phải tự bươn trải. Ngày mai vợ chồng em dọn đi.” Tôi ngồi im. Lời ông Thành dặn văng vẳng: đừng nói cho Lan biết vội, để xem lòng dạ anh em chúng nó. Tôi đang xem. Sáng hôm sau, vợ chồng Lan dọn đồ, cả gia tài chỉ ba chiếc vali cũ và chiếc xe máy Wave tàn tạ. Cánh cửa sắt đóng lại, tiếng chốt khóa lạch cạch. Từ tầng hai, tôi nghe Ngọc cười: “Xong một cái gai, giờ nhà cửa quang đãng.” Tôi đứng sau cánh cửa phòng ngủ, không bật đèn. Bọn chúng tính toán nhanh lắm, nhưng quên mất mẹ là người đẻ ra chúng. Cứ diễn đi, đáy rương của mẹ vẫn còn 30 tỷ.
Vợ chồng Lan đi rồi, căn nhà rơi vào im lặng. Ngọc gọi thợ đập bỏ bức tường phòng Lan làm phòng chơi cho thằng Bin. Bữa cơm bắt đầu thay đổi. Ngọc mua thịt bò, cá hồi, tôm nhét đầy tủ lạnh, còn tôi tự nấu đĩa rau muống luộc và quả trứng rán ăn một mình ở góc bếp. Ngọc phân định ranh giới rạch ròi: đồ ai nấy mua, bếp ai nấy nấu, điện nước chia đầu người. Tôi cầm chai nước mắm 15.000 đồng của mình, nó cằn nhằn: “Chai nước mắm này con mua 120.000 đồng, mẹ dùng chai cũ nhé.” Tôi không cãi. Quần áo tôi bị vứt ra khỏi máy giặt, Ngọc bảo giặt chung hỏng đồ đắt tiền. Tôi 65 tuổi, gò lưng giặt tay ba bộ quần áo lụa cũ bằng bánh xà phòng cỏ.
Một đêm mưa, tôi thức giấc vì khát nước. Nghe tiếng Hải và Ngọc cãi nhau trên tầng hai. Hải vay tiền ảo mất trắng 3 tỷ, nợ giang hồ đang dí. Ngọc đòi ly hôn, Hải van xin: “Căn nhà này 15 tỷ, ép mẹ bán. Bán chia cho Hoàng 3 tỷ, cho mẹ 2 tỷ, vợ chồng mình ẵm 10 tỷ. Trả nợ 3 tỷ, còn 7 tỷ mua chung cư.” Ngọc gằn giọng: “Mẹ mà chịu bán à? Anh đi diễn kịch, bảo mẹ nợ nần, mẹ sót con thì phải ký. Nhưng tiền vào tài khoản em cầm.” Tôi đứng chôn chân ở bậc cầu thang cuối cùng, tay bám chặt lan can. Lời ông Thành nói đêm đó như nhát dao rạch vào trí óc tôi. Tôi quay về phòng, mở dương gỗ, vuốt ve chiếc chìa khóa két sắt. 30 tỷ. Cứu nó hôm nay, mai nó ném vào canh bạc khác. Tôi không thể làm trái lời ông ấy.
Sáng chủ nhật, Ngọc đột nhiên nấu vịt quay, cá chép, mời Hoàng về ăn cơm. Mâm cơm đầy ụ, không khí giả vờ rộn rã. Hải hạ đũa, cúi gằm mặt: “Mẹ, con nợ tiền xã hội đen 3 tỷ, ngày mai không trả chúng đến hắt sơn chém con. Mẹ cứu con với.” Tôi nhìn nó, khuôn mặt diễn vai nạn nhân khốn khổ. “Mẹ đào đâu ra 3 tỷ?” Hải nhanh nhảu: “Mẹ bán căn nhà này đi. 15 tỷ, trả nợ cho con 3 tỷ, cho Hoàng 3 tỷ, số còn lại vợ chồng con mua chung cư, trích 1,5 tỷ mua cho mẹ một mảnh đất nhỏ ngoại ô.” Ngọc rút từ túi xách một tờ giấy ủy quyền định đoạt tài sản đặt trước mặt tôi, kèm cây bút bi. Hải quỳ xuống dập đầu, thằng Bin khóc ré. Tôi cầm bút. Tôi ký tên, nét chữ rắn giỏi không run. “Xong rồi, mang đi mà bán.”
Ba ngày sau, giao dịch hoàn tất. 15 tỷ chuyển thẳng vào tài khoản Hải. Buổi tối đó, Ngọc mua một hộp cơm 30.000 đồng đặt trước mặt tôi: “Mẹ ăn tạm. Mà tiện đây nói luôn, cái nhà ở Ba Vì định mua cho mẹ giá cao quá, phải hoãn lại. Mẹ ở trọ vài tháng, chờ vợ chồng con xoay vòng vốn.” Tôi nhai miếng cơm nguội, hỏi: “Thế tao ở đâu?” Ngọc nhún vai: “Khách người ta cho mình ở nhờ lại một tháng để tìm chỗ mới. Mẹ lên sofa ngủ tạm, người ta khóa tầng một thi công.” Tôi đặt hộp cơm xuống bàn. Đêm đó, tôi gom ba bộ quần áo, di ảnh ông Thành và chiếc thẻ từ ngân hàng, nằm trên sofa bong chóc. Tầng trên, tiếng cười đùa của vợ chồng Hải văng vẳng, chúng nó bàn mua xe hiệu gì. Tôi ôm di ảnh ông Thành, vuốt ve khuôn mặt ông qua lớp kính lạnh. Ông thấy chưa? Các con của ông đấy.
Sáng hôm sau, Ngọc từ trên cầu thang chạy xuống giữa lúc tôi đang hâm cơm nguội. Tôi run tay làm vỡ bát, cơm văng tung tóe. Ngọc thét lên: “Mẹ làm cái gì đấy? Có cái bát bê cũng không xong. Mẹ già rồi cứ ngồi im một chỗ, đã ăn bám lại còn phá hoại.” Ăn bám. 15 tỷ tiền bán nhà của tôi đang nằm trong tài khoản nó, thế mà nó chửi tôi là kẻ ăn bám. Tôi đứng thẳng, nhìn nó: “Mẹ xin lỗi, mẹ sẽ dọn.” “Thôi khỏi, con gọi cô giúp việc đến dọn. Mẹ lên sofa mà nằm, ngứa cả mắt.” Tôi bước ra phòng khách, ngồi xuống sofa bong chóc. Tôi chờ…………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Chỉ còn ba ngày nữa đến hạn giao nhà. Tối hôm đó, Hải và Ngọc gọi tôi ra bàn. Ngọc rút từ túi giấy ra một tập tài liệu, đẩy về phía tôi: “Mẹ, vợ chồng con tìm được phương án tốt nhất cho mẹ. Mẹ xem cái này.” Tiêu đề in hoa: Đơn xin vào trung tâm bảo trợ người cao tuổi. Địa chỉ tận huyện Hòa Bình xa xôi. “Viện dưỡng lão chi phí 4 triệu/tháng, vừa vặn lương hưu 6 triệu của mẹ. Ở đó có bầu có bạn, có y tá chăm sóc. Đường cao tốc đi hai tiếng rưỡi, cuối tuần vợ chồng con lên thăm.” Hai tiếng rưỡi – chúng đẩy tôi đi biệt xứ. Tôi cầm bút, ký tên vào tờ đơn. “Mày muốn tao ký, tao ký cho mày vừa lòng. Nhưng ngày mai tao đi đâu không đến lượt mày quyết định.”
4 giờ sáng, mưa tầm tã. Tôi xách vali cũ, khóa cửa, ném chìa khóa qua khe cửa vào trong sân. Tôi bắt taxi xuống khu bãi bồi ven sông Hồng, tìm đến phòng trọ số 4 – nơi vợ chồng Lan đang sống. Gõ cửa, thằng Minh thò đầu ra, nhìn thấy tôi ướt sũng, nó sững sờ: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây giờ này?” Lan chạy ra ôm tôi khóc: “Mẹ làm sao thế này? Anh Hải, chị Ngọc đâu?” Tôi ôm con gái: “Chúng nó bán nhà rồi. Chúng tống mẹ vào trại dưỡng lão. Mẹ không đi, mẹ bỏ đi. Mẹ xin ở nhờ vợ chồng con vài bữa.” Lan khóc nấc: “Mẹ ở đây với chúng con, nghèo đói rau cháo cũng nuôi mẹ.” Thằng Minh lao ra ngoài mưa mua bát cháo hành. Nó ướt sũng trở về, đưa tôi bát cháo nóng hổi: “Mẹ ăn đi cho ấm bụng, đừng lo, còn hai tay con chạy xe ôm cũng không để mẹ đói.”
Tôi sống ở xóm trọ ba tuần. Căn phòng dột nát, mùi ẩm mốc. Cái Lan đi làm công nhân ca đêm, thằng Minh chạy xe ôm đến tận 2 giờ sáng. Nhưng mâm cơm của chúng tôi lúc nào cũng có thêm lạng thịt nạc, quả trứng rán cho tôi. Tối nào thằng Minh cũng xoa bóp chân cho tôi, bàn tay nó cứng cáp nhưng dịu dàng: “Mẹ thấy đỡ đau không? Con dành dụm ít tiền, sang năm thuê phòng cấp bốn đàng hoàng cho mẹ.” Tôi nhìn đỉnh đầu lấm tấm mồ hôi của thằng con rể, lòng tôi quặn lại. Đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ, không máu mủ ruột rà, thế mà nó đang nâng đôi chân già nua của tôi, người mẹ vợ bị chính con đẻ hắt hủi.
Sáng thứ tư của tuần thứ tư, tôi thay bộ áo lụa, lấy bọc nilon giấu dưới đáy vali ra, đến ngân hàng trung tâm. Tôi đưa chiếc thẻ từ VIP, được dẫn vào phòng bảo mật. Ngăn két sắt bật mở, bên trong là cuốn sổ tiết kiệm 30 tỷ đồng đứng tên Trần Thị Cúc, và ba cuốn sổ đỏ mà ông Thành đã bí mật mua tích trữ. Tôi không kêu một tiếng, nhưng nước mắt tôi trào ra. 15 tỷ chúng nó bán căn nhà mồ hôi nước mắt của bố mẹ để đổi lấy xe hơi hào nhoáng, đồ hiệu, bỏ mặc mẹ già. Chúng nó tưởng đã chiến thắng, nhưng người nắm bàn cờ là tôi.
Tôi mua ngay một căn nhà vườn 500 mét vuông ở Sóc Sơn, mặt tiền đường lớn, phía trước là xưởng cơ khí, phía sau nhà mái thái, vườn bưởi, nhãn. Giá 6,8 tỷ, tôi chuyển khoản một lần không kỳ kèo. Tôi quay lại phòng trọ, bảo Lan và Minh: “Thu xếp đồ đạc đi, chiều chuyển nhà. Bác Tuấn – bạn chiến đấu của bố con – cho mẹ mượn cái nhà vườn ở Sóc Sơn, phía trước có xưởng sửa xe, mở tiệm làm ăn.” Thằng Minh sững sờ, Lan bật khóc. Tôi đưa thằng Minh 200 triệu làm vốn: “Mượn của bác Tuấn, lo mà làm.” Nó quỳ xuống sân, lạy tôi một cái: “Con sẽ làm bán mạng để trả.” Tôi đỡ nó lên: “Cứ làm người tử tế trước, tiền bạc tính sau.”
Chỉ hai tháng, tiệm sửa xe của thằng Minh đông khách, tay nghề cứng, giá cả phải chăng. Lan mở quán nước, bán phụ tùng. Bữa cơm của chúng tôi không còn canh cua lõng bõng, mà có thịt bò, cá chép. Cái Lan gắp cho tôi đùi gà, thằng Minh sắm cho tôi ghế massage. Đêm ngủ trên giường đệm êm, nghe tiếng dế kêu ngoài vườn, lòng tôi bình yên đến lạ.
Bốn tháng sau, tin tức về Hải và Hoàng lọt đến tai. Cầm 15 tỷ, Hải trả nợ 3 tỷ, mua chung cư 6 tỷ, xe hơi 1 tỷ. Rồi nó thế chấp chung cư vay 4 tỷ đổ vào tiền ảo, bong bóng vỡ, mất trắng. Ngân hàng siết nhà, xã hội đen đòi nợ. Ngọc ly hôn, bắt Hải ra khỏi nhà. Hải trở thành kẻ vô gia cư, nợ nần chồng chất. Hoàng cũng thê thảm, đất bị mắc kẹt, vợ bỏ, phải đi bảo vệ ca đêm sống trong phòng trọ dột nát. Quả báo nhãn tiền, chẳng bỏ sót ai.
Một ngày, Hải và Hoàng tìm đến nhà vườn Sóc Sơn. Chúng đứng trước cổng sắt, mặt mũi bơ phờ, râu ria lởm chởm. Chúng kéo theo Ngọc và vợ Hoàng, cả đàn quỳ sụp ngoài đường, thằng Bin bị ép quỳ theo, khóc ré. Ngọc hét: “Mẹ ơi, bọn con sai rồi, bị lừa mất hết, mẹ cứu bọn con với. Mẹ có tiền, mẹ cho bọn con ít tỷ làm lại.” Tôi bước ra cổng, đứng nhìn xuống đám người đang quỳ: “Chúng mày im hết.” Giọng tôi đanh thép cắt ngang tiếng ồn. “Chúng mày có biết 30 tỷ này ở đâu ra không? Đêm bố mày mất, ông ấy dúi vào tay tao chiếc chìa khóa, dặn tuyệt đối không cho hai thằng con trai và vợ nó biết. Bố mày bảo bọn mày mà biết 30 tỷ này không trụ nổi qua hai năm. Ông ấy đúng. Chúng mày lừa tao bán nhà 15 tỷ, chia nhau ăn sạch, rồi vứt tao vào trại dưỡng lão. Bây giờ còn dám đòi tiền?”
Tôi rút cuốn sổ tiết kiệm và ba sổ đỏ từ túi xách, giơ lên trước mặt chúng: “30 tỷ này, tao đã lập di chúc để lại toàn bộ cho vợ chồng Lan và Minh. Giấy tờ đã công chứng, các mày đừng hòng kiện cáo.” Ngọc gào lên như rắn cắn: “Mẹ điên rồi! Anh Hải là con trai đích tôn, mẹ đem 30 tỷ cho con út và thằng ở rể ất ơ?” Tôi quắc mắt nhìn nó: “Đạo lý là lúc tao ướt sũng giữa mưa, vợ chồng Lan nhường tao chỗ ngủ, mua tao bát cháo hành. Đạo lý là thằng Minh xoa bóp chân tao mỗi đêm dù đi xe ôm đến mờ sáng. Còn chúng mày, chúng mày xứng đáng với sự nghèo đói và khinh bỉ của thiên hạ.” Tôi quay lưng bước vào nhà, khóa chặt cổng. Tiếng chốt sắt lách cách khô khốc. Phía sau là tiếng gào thét, tiếng đấm đá, tiếng chửi rủa lẫn nhau của bọn chúng. Tôi không ngoái đầu.
Giờ đây, cuộc sống của tôi bình yên bên vườn bưởi, tiếng cháu ngoại cười, tiếng máy nén khí trong xưởng của thằng Minh. 30 tỷ vẫn sinh lãi, tôi dùng một phần làm từ thiện, ủng hộ trại trẻ mồ côi nơi thằng Minh từng lớn lên. Tôi đã hoàn thành lời dặn dò của ông Thành. Tôi học được bài học: đừng bao giờ giao phó tuổi già vào tay bất kỳ ai, kể cả con đẻ. Giữ tài sản là giữ tôn nghiêm. Sự hy sinh mù quáng không tạo nên con có hiếu, nó tạo ra kẻ ký sinh vô ơn. Buông bỏ đứa con bất hiếu không phải tàn nhẫn, đó là cách cứu lấy chính mình. Còn những kẻ bất nhân, quả báo đã tự tìm đến, dọn sạch những gì chúng cướp đoạt. Đó là công lý của cuộc đời.




