Tôi sinh ra không có hai tay, cũng chẳng có hai chân. Tạo hóa như quên mất tôi khi nhào nặn. Những người sinh ra tôi đã nhẫn tâm vứt tôi vào bãi rác như món đồ phế thải. Đêm tháng 12 rét buốt năm ấy, bà Tư – một người phụ nữ nhặt ve chai – đã tìm thấy tôi trong chiếc bao nilon đen thắt nút chặt. Kiến và côn trùng bâu kín cơ thể nhỏ bé đỏ hỏn của tôi, tôi chỉ còn thoi thóp thở. Bà cởi áo khoác bọc lấy tôi, ôm chặt vào lòng rồi chạy bộ suốt năm cây số về căn phòng trọ dột nát.
Tôi lớn lên nhờ những giọt nước cơm bà Tư chắt chiu từ gạo xin được, lớn lên trên lưng bà mỗi chiều bà đi nhặt ve chai. Tôi từng bị bọn trẻ xung quanh gọi là quái vật, là cục thịt thừa. Năm lên 10, một đứa bạn ném quả bóng vào mặt tôi khiến tôi ngã đập đầu xuống bục giảng. Nó giật tung chiếc nơ bà Tư mua cho tôi, đạp nát dưới vũng bùn rồi gằn giọng: “Mày là đồ bố mẹ vứt ở bãi rác, sao mày không chết đi cho rảnh nợ?”
Đêm đó tôi quyết định tự vẫn. Tôi trườn đến góc bếp, định uống thuốc diệt chuột nhưng không có tay để mở nắp chai. Tôi muốn dìm mình xuống chậu nước nhưng cổ không đủ sức. Tôi bất lực đến mức ngay cả cái chết cũng không cho tôi. Bà Tư phát hiện, bà ôm tôi khóc nức nở: “Con đừng chết. Mẹ nhặt con từ đống rác về, con hãy sống để chúng nó thấy con không phải là rác rưởi.”
Từ đó tôi bắt đầu ngậm cọ vẽ, cắn bút viết. Răng rụng, môi nứt nẻ chảy máu, cổ mỏi nhừ, nước dãi ướt sũng vở. Tôi học lập trình bằng cằm, cúi gập người gõ từng phím đến sưng tấy. Lên 16 tuổi, tôi đã mua được căn nhà nhỏ cho bà Tư và trở thành hiện tượng truyền thông, được mệnh danh là đóa hoa không tay không chân giữa đời thường.
Sự nổi tiếng đã đánh thức những con quỷ mang tên bố mẹ ruột. Một ngày, họ quỳ sụp trước cửa nhà tôi, khóc lóc kể rằng vì nghèo, vì bệnh tật nên mới bỏ tôi ở bãi rác, giờ ân hận muốn bù đắp. Bà Tư thương hại khuyên tôi tha thứ. Tôi – đứa trẻ khao khát tình thân – đã gật đầu đồng ý.
Họ chuyển đến sống cùng, diễn vở kịch đoàn tụ cảm động. Nhưng chỉ sau một tháng, họ bắt đầu lộ bản chất. Họ đuổi bà Tư đi bằng những lời lẽ cay nghiệt: “Bà nhặt rác mà đòi làm mẹ của thần đồng tỷ phú à? Ở đây chỉ tổ chướng mắt!” Bà Tư ra đi với đôi mắt đỏ hoe, còn tôi bị bỏ lại trong chính ngôi nhà của người đã sinh ra mình.
Ngay sau đó, họ bộc lộ bộ mặt thật sự. Họ biến tôi thành cỗ máy câu view, ép tôi livestream khóc lóc kêu gọi từ thiện. Tôi trở thành công cụ kiếm tiền cho họ. Khi tôi phản kháng, ông Hải túm tóc tôi đập đầu vào thành xe lăn, gầm lên: “Tao cắt wifi, tao nhốt mày lại, không tay không chân thì mày lấy gì mà sống hả?”
Đêm đó họ bỏ đói tôi hai ngày liền. Tôi nhận ra nếu chống cự bằng cảm xúc thì chỉ tự hại mình. Tôi bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn, làm con rối để chờ thời cơ.
Một chiều, tôi lén trườn vào phòng họ, dùng cằm mở ngăn kéo và phát hiện sự thật kinh hoàng………..
BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI ĐÂY:



