Mỗi Tháng Phải Chu Cấp Cho Nhà Chồng 20 Triệu… Một Hôm Mẹ Chồng Nói: “Tháng Sau Thêm 10 Triệu Mới Đủ

Mỗi Tháng Phải Chu Cấp Cho Nhà Chồng 20 Triệu… Một Hôm Mẹ Chồng Nói: “Tháng Sau Thêm 10 Triệu Mới Đủ….
Tối Chủ Nhật hôm ấy, ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà đèn vàng bật sáng. Tôi tự tay nấu canh chua cá lóc, kho nồi thịt ba chỉ với trứng vịt, xào đĩa rau muống tỏi. Cả tuần đi làm căng thẳng, tôi vẫn cố nấu bữa cơm cuối tuần cho đủ mặt gia đình.
Ăn được lưng bát cơm, bà Hảo đặt đũa xuống, tiếng chạm miệng bát vang lên rõ rành. Bà thở dài một hơi dài.
“An này, dạo này cái gì cũng tăng. Đi chợ vài món là hết mấy trăm. Hai mươi triệu con đưa mẹ mỗi tháng thật sự không đủ nữa. Từ tháng sau con đưa thêm cho mẹ mười triệu, thành ba mươi triệu một tháng. Nhà đông người, bố con lại bệnh, mẹ phải xoay đủ thứ.”
Tay tôi khựng lại trên chén cơm. Hai mươi triệu tiền sinh hoạt mỗi tháng với một gia đình đã có nhà ở sẵn, điện nước tôi trả, phí quản lý tôi trả, thuốc men phần lớn tôi lo. Vậy mà vẫn không đủ.
“Với lại chú Thịnh đang tính mở cửa hàng đồ điện, anh em trong nhà đỡ nhau lúc đầu có sao đâu. Con Vi lâu rồi cũng chưa có cái túi xách tử tế. Còn bố con thuốc ngoài danh mục tháng này bác sĩ báo thêm mấy khoản.”
Vi nghe nhắc đến túi xách thì cười cười: “Con cũng có đòi gì đâu chị An, nhưng phụ nữ mà ra ngoài nhìn lôi thôi quá người ta lại chê cả nhà chồng mình.”
Thịnh đặt điện thoại xuống, nói như đùa: “Chị An làm giám đốc tài chính, ba mươi triệu chắc bằng mấy cái gật đầu thôi. Tụi em mà được như chị thì đâu phải ngồi tính đồng.”
Tôi nhìn sang Duy, tôi chờ anh nói một câu công bằng. Nhưng Duy vẫn cúi xuống điện thoại như chuyện không liên quan đến mình.
Tôi nuốt miếng cơm, thấy cổ họng nghẹn khô. “Mẹ, mỗi tháng con đưa mẹ hai mươi triệu. Ngoài khoản đó, phí quản lý, điện nước, tiền thuốc của bố, tiền xe của anh Duy, rồi nhiều khoản cho chú Thịnh, thím Vi, con vẫn lo riêng. Nếu có khoản nào thật sự cần cho sức khỏe của bố, con sẽ tính. Nhưng tăng cố định thêm mười triệu mỗi tháng thì con không đồng ý.”
Không khí trên bàn ăn lập tức đổi màu. Bà Hảo đặt mạnh bát xuống: “Cô nói vậy là ý gì? Cô tiếc tiền với nhà chồng à?”
Tôi giữ giọng bình tĩnh: “Không phải tiếc, mẹ à. Nhưng tiền làm ra cũng có giới hạn. Con đi làm không phải ra ngoài bốc lá mít đem về. Con cũng có khoản vay, có kế hoạch riêng.”
Mặt bà Hảo xạ xuống: “Trách nhiệm làm dâu đâu? Hay tiền cô kiếm được cô lén đem về nhà đẻ hết rồi? Nhà này nuôi con trai lớn lên cho cô lấy, bây giờ nhờ cô phụ một chút cô đã kể công.”
Câu ấy như cái gai đâm thẳng vào ngực tôi. Nhà đẻ tôi chưa từng nhận của tôi đồng nào để tiêu xài. Vậy mà chỉ vì tôi không chịu đưa thêm mười triệu, bà đã kéo cả nhà đẻ tôi vào để chì chiết.
Tôi đặt đũa xuống. “Mẹ đừng lôi nhà đẻ con vào chuyện này. Năm năm qua con chưa từng để nhà này thiếu ăn, thiếu thuốc, thiếu tiền đóng phí một ngày nào. Con có thể phụng dưỡng, có thể giúp lúc khó khăn, nhưng con không thể nuôi lòng tham của cả nhà mãi được.”
Cả bàn ăn im phăng phắc. Duy lúc này mới rời mắt khỏi điện thoại, ánh mắt anh nhìn tôi không phải ngạc nhiên mà là khó chịu. Bà Hảo đứng sững vài giây, gương mặt đỏ bừng lên.
“Cô vừa nói cái gì?” Bà hỏi từng chữ.
Tôi nhìn thẳng vào bà: “Con nói giúp đỡ khác với bị xem là cái ví. Và từ hôm nay con muốn mọi khoản trong nhà phải rõ ràng.”
Bà chống tay lên bàn: “Cô đòi rõ ràng với mẹ chồng cô à? Tôi sống đến tuổi này mới thấy con dâu đưa được mấy đồng đã bắt mẹ chồng kê khai như kế toán.”
Vi cười khẩy: “Chị An nói nghe sang ghê. Tiền nhà chồng thì gọi là lòng tham, tiền nhà đẻ chắc gọi là báo hiếu.”
Tôi quay sang Vi: “Từ đầu bữa đến giờ chị chưa nhắc gì đến em. Em đừng kéo mình vào nếu không muốn nghe chị nói rõ từng khoản.”
Mặt Vi cứng lại. Thịnh đặt mạnh điện thoại xuống: “Chị dâu nói vậy là coi tụi em ăn bám à?”
Tôi nhìn Thịnh, người đàn ông ba mươi tuổi khỏe mạnh, tháng nào cũng có lý do thiếu tiền. “Chú tự hiểu thế nào thì tùy. Chị chỉ nói tiền nào ra tiền đó, người trong nhà càng phải rõ, chứ không phải cứ gắn hai chữ ruột thịt vào là muốn lấy bao nhiêu cũng được.”
Bà Hảo đập bàn, chén nước mắm sóng sánh. “Cô làm dâu mà ăn nói với em chồng như vậy à? Có tiền rồi khinh người phải không? Đúng là đàn bà kiếm được tiền một chút là tưởng mình làm vua trong nhà.”
Duy kéo ghế đứng dậy: “Em xin lỗi mẹ đi.”
Tôi quay sang chồng: “Anh nói gì?”
“Anh bảo em xin lỗi mẹ. Mẹ chỉ nói chuyện sinh hoạt trong nhà, em làm quá lên làm gì?”
Tôi bật cười khẽ, không phải cười vui, là cười của một người vừa nhận ra mình đã chờ nhầm người. “Anh nghe hết từ đầu đến giờ mà anh vẫn nghĩ em làm quá?”
Bà Hảo vỗ ngực: “Duy, con thấy chưa? Nó nói mẹ nó tham. Mẹ đẻ ra con nuôi con mấy chục năm, về già bị con dâu mắng ngay trên mâm cơm.”
Duy bước lại gần tôi: “Em có tiền anh không phủ nhận, nhưng em đừng vì thế mà coi thường mẹ anh. Nhà này không ai xin ăn của em.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Nếu không ai xin ăn của em, thì tại sao tháng nào em cũng để mẹ cầm thẻ lương của anh, còn mọi khoản lại đẩy qua em? Anh là chồng em, nhưng năm nay anh đã từng chủ động trả tiền điện một tháng nào chưa?”
Mặt Duy đỏ lên. Vi chen vào: “Anh Duy, anh để chị ấy nói vậy mà nghe được à? Đàn ông trong nhà mà để vợ cưỡi lên đầu thì còn mặt mũi gì nữa.”
Bà Hảo tiếp lời ngay: “Đấy, con nghe em con nói chưa? Mày là chồng nó hay là nhân viên của nó? Hôm nay mày không dạy vợ mày thì sau này nó coi cả họ này không ra gì.”
Tôi đứng dậy, cầm túi xách. “Con xin phép đi trước. Khi nào mọi người bình tĩnh mình nói tiếp.”
Duy chặn trước cửa: “Em đi đâu?”
“Tôi ra ngoài, tôi không muốn cãi nhau thêm.”
Anh nheo mắt: “Mới nói vài câu đã bỏ đi. Em tưởng nhà này là khách sạn à?”
Tôi hít một hơi: “Căn hộ này đứng tên tôi. Nhưng tôi chưa bao giờ nói với anh câu đó để xúc phạm anh. Đừng ép tôi phải nhắc.”
Mặt Duy biến sắc. Bà Hảo hét lên: “Nghe chưa? Nó lòi cái đuôi rồi đó. Nó khinh cả nhà mình ở nhờ nhà nó.”
Duy tiến sát lại, chỉ tay vào tôi:……………………Mời quý đọc giả đọc PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Mày vừa nói gì? Mày dám cãi mẹ tao, còn đem nhà ra dọa tao.”
Tôi sững lại. Lần đầu tiên sau năm năm Duy gọi tôi là mày. “Duy, anh bình tĩnh…”
“Đừng gọi tên tao kiểu đó.”
Anh vung tay. Cái tát đầu tiên đánh xuống má trái tôi. Tôi loạng choạng, vai đập vào cạnh tường. Ông Lộc hoảng hốt đứng bật dậy: “Duy, mày làm gì vậy con?” Nhưng bà Hảo không hề can. Bà khoanh tay: “Đánh cho nó tỉnh. Làm dâu mà hỗn, không dạy sớm thì sau này nó trèo lên bàn thờ ngồi.”
Tôi vịn vào tường cố đứng thẳng: “Anh vừa đánh tôi.”
Duy thở mạnh: “Còn cứng miệng.”
Cái tát thứ hai rơi xuống. Tôi ngã xuống nền gạch, túi xách văng ra, thỏi son lăn đến chân Vi. Miệng tôi tanh mùi máu, má phải nóng rát như có lửa.
Vi cúi xuống nhặt thỏi son, đặt lên bàn: “Thôi chị An, chị xin lỗi mẹ đi cho xong. Phụ nữ hơn nhau ở biết nhịn.”
Tôi ngước lên nhìn cô ta. Duy đứng trên cao nhìn xuống: “Từ tháng sau đưa đủ bốn mươi triệu. Ba mươi triệu cho mẹ, mười triệu phụ Thịnh mở cửa hàng. Không thì đừng trách tao không nể tình vợ chồng.”
Tôi ngồi trên nền gạch lạnh. Năm năm qua, tôi tưởng mình đang xây một mái nhà, hóa ra tôi chỉ đang đổ tiền vào một cái giếng tham. Tôi bật cười, tiếng cười nhỏ thôi nhưng đủ làm cả nhà khựng lại.
Bà Hảo cau mặt: “Cô cười cái gì?”
Tôi lau máu ở khóe môi: “Tôi cười vì cuối cùng tôi cũng hiểu. Trong nhà này tôi không phải con dâu, tôi là cái thẻ ATM biết thở. Mà tối nay cái thẻ đó bắt đầu khóa rồi.”
Tôi chống tay đứng dậy, lấy điện thoại gọi cho Khoa, trợ lý của tôi.
“Khoa, việc thứ nhất. Em liên hệ ngân hàng ngay, khóa toàn bộ thẻ phụ tôi từng mở cho người nhà anh Duy. Việc thứ hai, sáng mai gửi văn bản cho bệnh viện tim nơi ông Lộc đang điều trị, từ nay gia đình tự làm thủ tục, tự thanh toán phần thuốc ngoài bảo hiểm. Việc thứ ba, gửi email khẩn cho phòng pháp chế, phòng kiểm định và kiểm toán nội bộ, tạm dừng đề xuất đơn hàng mới với Tân Phú An để giám sát độc lập toàn bộ hồ sơ chất lượng.”
Duy lao tới: “Em điên à? Tân Phú An là công ty anh đang làm. Hợp đồng đó mà bị dừng, anh ăn nói sao với sếp?”
Tôi nhìn anh: “Anh ăn nói bằng hồ sơ thật. Nếu hàng không lỗi, quy trình không sai, anh sợ gì?”
Duy mím môi. Tôi biết anh sợ không phải vì bị oan. Tôi cầm túi xách bước ra cửa. Duy chặn trước cửa lần nữa nhưng không dám chạm vào tôi.
Bà Hảo nghiến răng: “Cô bước ra khỏi cửa này thì đừng mong quay về.”
Tôi quay lại nhìn bà: “Bà yên tâm, tôi sẽ quay lại. Nhưng không phải để xin ở, mà để lấy lại những gì thuộc về tôi.”
Đêm đó tôi lái xe ra khỏi hầm chung cư trong màn mưa. Tôi không về nhà mẹ ruột, mà rẽ vào một khu căn hộ nhỏ gần công ty, căn tôi mua để nghỉ những hôm làm đến khuya. Tôi ngồi trong bóng tối một lúc lâu, má sưng rát, khóe môi đau nhói, nhưng lòng tỉnh táo lạ thường.
Sáng hôm sau, tôi đến công ty sớm hơn mọi ngày. Khoa đã chuẩn bị sẵn báo cáo: thẻ phụ đã khóa, email đã gửi đến bệnh viện và phòng pháp chế. Tôi ngồi xuống bàn làm việc, mở máy tính, bắt đầu soạn thảo những giấy tờ cần thiết. Tôi không còn là người phụ nữ ngồi trên nền gạch nhận hai cái tát nữa. Tôi là người đang thu hồi lại cuộc đời mình.
Mười giờ sáng, Duy gọi. Tôi nghe máy, giọng anh đã khác hẳn tối qua, không còn hung hăng, thay vào đó là sự hoảng loạn. “An, em làm gì vậy? Ngân hàng khóa thẻ, bệnh viện gọi cho bố bảo ngừng hỗ trợ. Anh không thanh toán được hóa đơn, em mở lại đi.”
Tôi đáp: “Không, Duy. Những thứ đó không phải là tình yêu hay trách nhiệm của tôi. Chúng là đặc quyền tôi tự nguyện cho. Khi anh tát tôi, anh đã từ bỏ quyền nhận chúng. Anh thích làm người đàn ông, thì tự lo mọi thứ đi.”
Anh nghẹn lại. Bà Hảo giật điện thoại: “Con dâu gì mà ác độc thế? Bố chồng đau nặng, mày nỡ lòng nào?”
“Tôi không đụng đến bảo hiểm của ông ấy, bác sĩ vẫn khám, thuốc trong danh mục vẫn được chi trả. Tôi chỉ ngừng việc bỏ tiền riêng để cả nhà bà có đặc quyền rồi quay lại mắng tôi bất hiếu.”
Bà Hảo tức nghẹn, tắt máy. Buổi chiều, Duy gọi lại lần nữa. Lần này anh nói giọng thấp: “An xin lỗi em.”
Tôi không đáp. Anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh sai. Anh đánh em, anh không nên để mẹ nói vậy. Tối nay em về nhà đi, mình nói chuyện.”
Tôi nhìn ra cửa sổ: “Duy, anh có hiểu tại sao tôi đi không? Không phải vì mẹ đòi thêm tiền. Tôi đi vì tối đó tôi bị đánh và cả nhà đứng nhìn. Không ai ngăn, không ai xin lỗi. Và cả nhà đều nghĩ tôi đáng bị đánh.”
Anh im lặng rất lâu. “Em vẫn là vợ anh.”
“Vợ không có nghĩa là phải chịu đòn. Nếu anh còn muốn giữ cuộc hôn nhân này, từ nay tiền bạc phải rõ ràng. Tôi không chu cấp cho cả nhà anh nữa, tôi chỉ lo phần tôi và anh. Và anh phải đứng về phía tôi trước mặt mẹ anh, hoặc ít nhất phải im lặng khi tôi nói sự thật.”
Anh thở dài: “Mẹ anh già rồi.”
“Tôi già cũng sẽ tới. Nhưng tôi sẽ không dạy con trai tôi rằng đánh vợ là chuyện bình thường.”
Tối đó tôi không về. Tôi ngồi trong căn hộ nhỏ, ăn một bát mì tôm và suy nghĩ về quãng đời còn lại của mình. Ba ngày sau, tôi nhận được tin nhắn từ Vi: “Chị An, em xin lỗi chị. Hôm đó em nói nhiều quá, em sai rồi. Chị bỏ qua cho em nhé.” Tôi để lại một dấu tích xanh, không trả lời.
Một tuần sau, Duy đến văn phòng tôi. Anh ngồi đối diện tôi, bộ dạng mệt mỏi, tóc hơi bù xù. “Anh chấp nhận điều kiện của em. Tiền bạc rõ ràng, mình ra ở riêng.”
Tôi nhìn anh: “Anh nói với mẹ chưa?”
Anh cúi đầu: “Mẹ không đồng ý.”
“Vậy cuộc hôn nhân của mình đứng trước một lựa chọn: hoặc mình là vợ chồng, hoặc mình là những người xa lạ sống chung một nhà. Anh chọn đi.”
Anh ngồi im rất lâu. Lúc đứng dậy, anh nói: “Đợi anh vài ngày nữa.”
Tôi gật đầu. Tôi cho anh thời gian, nhưng tôi không cho anh mãi mãi. Tôi đã học được rằng yêu thương phải có ranh giới, và tự tôn không phải là thứ để hy sinh.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!