Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ một lần lướt Facebook vô tình lại có thể khiến cả thế giới sụp đổ.
Chiếc điện thoại trên tay bỗng nặng trịch. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu óc trống rỗng khi đọc dòng status hiện lên.
“Chúc mừng sinh nhật chồng yêu của em. Dù anh đã rời xa em ba năm, em vẫn nhớ anh từng ngày từng giờ…”
Bên dưới là tấm ảnh khiến tôi hoa mắt.
Đó là Minh.
Nụ cười ấy, chiếc áo sơ mi xanh nhạt anh hay mặc, vết sẹo mờ ngay chân mày trái. Tất cả quá quen thuộc.
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì ánh mắt dừng lại ở dòng chú thích: Nguyễn Hoàng Minh – sinh ngày 20/11/1987.
Từng con số như lưỡi dao cứa vào tim tôi.
Đó chính là tên và ngày sinh của người đàn ông tôi yêu bằng cả thanh xuân. Người đáng lẽ trở thành chồng tôi. Người đã ra đi đúng sáng ngày cưới.
Tôi cố tự an ủi: “Chỉ là trùng tên thôi.”
Nhưng bàn tay run đến mức không tài nào bấm nổi. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Tôi nhấn vào trang cá nhân của người phụ nữ ấy. Khoảnh khắc những bức ảnh hiện ra, mọi âm thanh xung quanh đều biến mất. Chỉ còn tiếng tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Ba năm trước, tôi từng nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất đời.
Tôi gặp Minh đầu năm 2018 qua một app hẹn hò. Lúc ấy tôi vừa chia tay mối tình 6 năm dài đằng đẵng, lòng tan nát và chỉ muốn tìm người nói chuyện cho khuây khỏa. Không ngờ lại gặp anh.
Minh nói chuyện rất duyên, biết lắng nghe, nhớ từng chi tiết nhỏ tôi kể. Có lần tôi chỉ tiện miệng nói thích ăn bánh khúc xá xíu ở đầu ngõ, một tuần sau anh đứng trước công ty tôi với hai hộp bánh còn nóng hổi. Anh cười hiền: “Anh sợ em chờ lâu nên dậy từ năm giờ sáng.”
Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến tôi rung động.
Năm tháng sau, chúng tôi dọn về chung căn nhà thuê nhỏ ở ngoại ô Hà Nội. Cuộc sống giản dị, hai đứa đều làm văn phòng, lương cộng lại hơn ba chục triệu một tháng. Vừa trả nhà, vừa biếu bố mẹ hai bên, vừa chắt chiu từng đồng để lo đám cưới. Có tháng cuối tháng chỉ còn vài trăm nghìn, hai đứa vẫn cười bảo nhau: “Khổ trước sướng sau.”
Những đêm mất điện, chúng tôi trải chiếu ngoài sân, quạt phe phẩy kể chuyện tương lai. Minh hay ôm vai tôi: “Anh sẽ cố mua nhà trước 35 tuổi. Mình sẽ có hai đứa con, một trai một gái.”
Tôi tin anh tuyệt đối.
Tháng 12 năm 2019, anh quỳ gối giữa công viên Thống Nhất. Chiếc nhẫn không to, không kim cương lấp lánh, nhưng khi anh run run hỏi: “Làm vợ anh nhé?”, tôi đã khóc như một đứa trẻ.
Đám cưới định vào tháng 8 năm 2020. Suốt mấy tháng, tôi háo hức chọn váy, chụp ảnh, đặt nhà hàng. Mẹ chuẩn bị từng chiếc chăn, bộ bát đĩa làm của hồi môn. Bố lặng lẽ đưa tôi cuốn sổ tiết kiệm: “Bố không có nhiều, chỉ mong con về nhà chồng không tủi thân.”
Đêm trước cưới, hai nhà tổ chức bữa cơm thân mật. Không khí rộn ràng tiếng cười. Minh đứng dậy nâng ly, giọng nghẹn ngào: “Em là điều tuyệt vời nhất đời anh. Từ mai, anh hứa sẽ chăm sóc em cả đời.”
Tôi về nhà bố mẹ theo phong tục. Trước khi đi, tôi kiễng chân hôn má anh: “Tối mai gặp nhé, chồng tương lai.” Anh cười: “Mai anh đón em.”
Đó là câu cuối cùng tôi nghe từ anh.
Sáu giờ sáng hôm sau, điện thoại reo liên hồi. Mẹ tôi khóc nghẹn ở đầu dây: “Con… xuống bệnh viện ngay đi.”
Tôi lao đến trong trạng thái mê man. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Chiếc cáng phủ khăn trắng. Tôi run rẩy kéo khăn xuống. Là Minh. Đôi môi tím tái, gương mặt lạnh ngắt.
Bác sĩ nói anh bị nhồi máu cơ tim do tim bẩm sinh chưa từng phát hiện. Anh ra đi quá nhanh, không kịp nói lời từ biệt.
Ngày đáng lẽ mặc váy cưới trở thành ngày tôi mặc áo tang. Chiếc váy cưới vẫn treo nguyên trong tủ suốt ba năm. Tôi chưa từng đủ can đảm mở ra.
Cho đến tối hôm ấy.
Tôi tiếp tục lướt xuống album của người phụ nữ lạ. Từng bức ảnh hiện ra: Minh đi biển, Minh cùng nấu ăn, Minh khoác vai cười rạng rỡ. Tất cả đều được chụp trong khoảng thời gian anh đang sống cùng tôi.
Có tấm chỉ cách ngày cưới ba ngày. Trong ảnh anh mặc đúng chiếc áo hôm đó nói đi công tác Hải Phòng. Anh còn gọi video cho tôi, phía sau là bức tường trắng. Giờ nhìn lại, bức tường trong ảnh của chị ấy giống hệt.
Tôi ngồi bất động gần một tiếng đồng hồ mới đủ bình tĩnh nhắn tin: “Xin lỗi chị… người trong ảnh tên Minh phải không?”
Hai tiếng sau, chị ấy trả lời.
……………………………………………



