Con Gái 6 Tuổi Tắm Nhất Quyết Không Cho Mẹ Chạm Vào. Đêm Đó Tôi Lén Đặt Camera Rồi Vội Vã Báo Công An….

Con Gái 6 Tuổi Tắm Nhất Quyết Không Cho Mẹ Chạm Vào. Đêm Đó Tôi Lén Đặt Camera Rồi Vội Vã Báo Công An….
Tôi đứng sững trước cửa phòng tắm, bàn tay vẫn đưa ra giữa không trung. Bé Quỳnh, con gái sáu tuổi của tôi, co rúm trong góc phòng, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. “Mẹ, mẹ đừng chạm vào con!” Giọng nó run lên, xé toạc không gian ấm áp. Tôi cố nén cơn đau: “Quỳnh, mẹ chỉ giúp con cởi đồ thôi mà.” Nhưng con bé hét lên một tiếng thất thanh, lùi sâu vào góc, tấm lưng nhỏ bé dán chặt vào tường gạch men lạnh lẽo. Nước từ vòi sen xối xuống, làm ướt sũng mái tóc và bộ đồ ngủ của nó. Nó không khóc, nhưng đôi mắt mở to nhìn tôi như nhìn một con quái vật. Trái tim tôi như ai đó bóp nghẹt. Sau cuộc ly hôn ồn ào với Đông, chỉ còn lại tôi và Quỳnh trong căn hộ rộng lớn. Tôi tưởng con chỉ cần thời gian để quen với việc bố mẹ không còn chung nhà, nhưng tôi đã nhầm. Có điều gì đó rất không ổn đang xảy ra với con bé.
Sáng hôm sau, tôi đặt mua một chiếc camera siêu nhỏ ngụy trang trong đồng hồ báo thức. Tôi không còn lựa chọn nào khác. Trong lúc chờ đợi, tôi dọn dẹp phòng Quỳnh. Ánh mắt tôi dừng lại ở một con búp bê khá lớn trên kệ sách – một con búp bê ngoại nhập đắt tiền, mặc váy công chúa lộng lẫy. Điều kỳ lạ là tôi không hề nhớ mình đã mua nó cho con. Buổi chiều, tôi hỏi con: “Quỳnh à, con búp bê trên kệ sách ai tặng con vậy?” Con bé ngập ngừng: “Dạ, là bạn của bố Đông tặng con ạ.” Tim tôi thót lại. Tối đó, tôi gọi cho Đông. Giọng anh xa cách: “Có chuyện gì không?” Tôi hỏi về con búp bê. Anh đáp: “Không, anh làm gì có người bạn nào như vậy.” Tôi cúp máy, trái tim đập thình thịch. Con bé đã nói dối tôi – hoặc có kẻ mạo danh bạn của chồng cũ.
Tôi quay lại phòng Quỳnh, bế con búp bê xuống. Lật đi lật lại, tôi phát hiện phía sau lưng nó có một khe cắm thẻ nhớ nhỏ và cổng USB được che đậy tinh vi. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng – đây không phải đồ chơi bình thường, nó là thiết bị ghi âm, ghi hình. Tôi giấu nó vào túi vải. Sáng hôm sau, tôi gọi Nam, cậu em họ kỹ sư công nghệ, nhờ kiểm tra. Chiều đó, Nam gọi, giọng hoảng hốt: “Chị đến công ty em ngay!” Tôi vội gửi Quỳnh sang nhà hàng xóm rồi lao đến. Nam kéo tôi vào phòng, cắm thẻ nhớ vào máy. “Chị nghe đi.” Anh nhấn nút play. Ban đầu là tiếng líu lo của bé Quỳnh. Rồi một giọng đàn ông trầm lạnh vang lên: “Quỳnh ngoan, con có muốn chơi trò chơi bí mật với chú không? Con không được nói cho ai, đặc biệt là mẹ con. Nếu con nói, mẹ con sẽ gặp tai nạn giống như dì Thảo của con vậy.” Dì Thảo? Cái tên đó như nhát búa nện vào tim tôi. Thảo là em gái ruột tôi, đã mất trong vụ tai nạn giao thông năm trước. Sao kẻ này biết tên em? Tay tôi ù đi, cả thế giới như treo đảo.
Tôi hẹn gặp Đông ở quán cà phê. Khi nghe đoạn ghi âm, anh cau có: “Chắc là trò đùa ác ý thôi.” Tôi sững người: “Hắn đe dọa con gái chúng ta, còn nhắc đến cái chết của Thảo!” Anh ngả người ra sau ghế: “Em lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực.” Từng lời như gáo nước lạnh. “Anh không tin tôi? Quỳnh đang sợ hãi!” Đông đứng dậy: “Con nít bị ám ảnh thôi. Anh còn cuộc họp.” Anh bỏ đi, để lại tôi một mình. Ngay cả cha của con cũng không tin tôi.
Camera ngụy trang được đặt trong phòng Quỳnh. Mấy ngày trôi qua bình thường. Rồi cô giáo chủ nhiệm gọi: có người lạ mặt đến đón con, tự xưng bạn Đông. Tôi gọi Đông, giọng run bần bật. Anh tức tốc đến trường, mặt trắng bệch. Lần đầu tôi thấy anh sợ hãi. “Linh, anh xin lỗi, lẽ ra anh nên tin em.” Đêm đó, Đông đến căn hộ tôi. Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Anh nói: “Anh đã kiểm tra camera, đúng là kẻ lạ mặt. Rõ ràng có chủ đích.” Tôi hỏi: “Trong công việc anh có từng gây thù với ai không?” Đông nhắm mắt, rồi bỗng mở bừng: “Vinh… Nguyễn Quốc Vinh.” Anh kể: 5 năm trước, Vinh là đối tác thân thiết, nhưng hắn tham ô 5 tỷ. Đông đưa ra pháp luật, hắn lĩnh án tù. Ngày ra tòa, hắn gào lên sẽ trả thù. Tôi rùng mình. Năm năm trước cũng là lúc Thảo qua đời. Tôi hỏi: “Ngày Vinh bị tuyên án có phải tuần Thảo gặp chuyện không?” Anh ngẩn người: “Đúng rồi.” Một giả thuyết điên rồ nhưng logic hình thành: Vinh có thể đã trả thù bằng cách g;i;ế;t Thảo.
Chúng tôi về nhà cũ, tìm trong phòng Thảo. Đông tìm thấy máy tính bảng cũ của em. Chúng tôi mang đến trung tâm phục hồi dữ liệu. Một tuần sau, dữ liệu được phục hồi…………………….Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Trong ảnh, Thảo chụp cùng Kiên – em trai Vinh. Các đoạn chat cho thấy Thảo phát hiện Vinh và Kiên điều hành đường dây rửa tiền. Em định nói cho chúng tôi. Đoạn chat cuối: “Kiên, em xin anh lần cuối. Hãy dừng lại. Nếu không, em sẽ nói hết cho chị Linh và anh Đông.” Kiên đáp: “Em đừng xen vào, nếu không hậu quả em không gánh nổi.” Tôi tìm thấy tệp ghi âm: giọng Thảo run rẩy kể về đường dây rửa tiền. Em đã thu thập bằng chứng. Nước mắt tôi trào ra – em gái tôi đã bị giết vì dũng cảm đứng lên.
Sáng hôm sau, một chiếc hộp nhỏ được đặt trước cửa. Bên trong là chiếc kẹp tóc hình bướm của Thảo, bị bẻ gãy. Kèm dòng chữ cắt từ báo: “Cái chết của nó là lời cảnh cáo. Đừng đi vào vết xe đổ.” Tôi hét lên, lùi lại. Chúng đã ở rất gần, biết mọi hành động của chúng tôi. Chúng tôi cần thêm bằng chứng. Đông huy động mối quan hệ, thuê chuyên gia kiểm toán điều tra công ty bất động sản của Vinh. Một tuần sau, Đông mang về tập hồ sơ dày: công ty của Vinh là công ty ma, nhận tiền từ các công ty vỏ bọc ở nước ngoài, đầu tư vào dự án trong nước để rửa tiền. Dòng tiền bất thường – bằng chứng rõ ràng. Tôi quay lại chung cư cũ, gặp bác Ba. Bác kể: trước khi Thảo gặp nạn, bác thấy người lạ mặt lảng vảng ở bãi xe, loay hoay gần xe của Thảo. Vụ tai nạn không phải ngẫu nhiên.
Chúng tôi mang bằng chứng đến công an. Đội trưởng Quang nghe xong, thái độ thay đổi: “Chuyện này rất nghiêm trọng. Chúng tôi sẽ mở lại hồ sơ vụ án của cô Thảo và phối hợp với cảnh sát kinh tế.” Chúng tôi hạn chế ra ngoài, cảnh sát giám sát khu vực. Nhưng vụ đột nhập xảy ra: ai đó vào phòng Quỳnh, đặt ảnh Thảo lên gối con bé. Chúng tôi cho Quỳnh nghỉ học. Con bé buồn nhưng tôi không thể liều mạng con. Rồi con năn nỉ đi biểu diễn múa cuối tuần. Tôi đồng ý sau khi Đông báo công an lên kế hoạch.
Chiều cuối tuần, chúng tôi đưa Quỳnh đến lớp. Buổi biểu diễn thành công. Trên đường về, một xe máy lao vào đầu xe tôi. Hỗn loạn, một người phụ nữ đeo khẩu trang lao đến xe, bế thốc Quỳnh lên xe máy khác – biến mất. Tôi gào lên nhưng quá muộn. Tại đồn công an, Đông nhận cuộc gọi từ Vinh: “Mày muốn con sống? Sáng mai 9 giờ, tổ chức họp báo, quỳ xuống xin lỗi tao. Nếu không, nhặt xác con gái mày đi.” Vị trí được gửi đến: khu du lịch bỏ hoang ven sông – nơi Thảo phát hiện bí mật của chúng. Đội trưởng Quang vạch kế hoạch: Đông giả vờ đồng ý, kéo dài thời gian để xác định vị trí Quỳnh, cảnh sát bao vây.
Sáng hôm đó, Đông lái xe đến. Tôi ở trung tâm chỉ huy nhìn qua camera. Vinh đứng ở sảnh, bên cạnh Kiên và đàn em. Quỳnh bị trói trên ghế, bịt miệng, mắt đầy sợ hãi. Vinh ra lệnh Đông quỳ xuống. Đông quỳ một chân, giọng khàn đặc: “Vinh, tao xin lỗi.” Vinh cười khoái trá. Nhưng Đông bất ngờ hét: “Vinh, mày còn nhớ lô hàng xi măng ở bến Nghi Đình không? Nước đang lên rồi!” Đó là tín hiệu – mật mã cũ có nghĩa “hành động ngay”. Từ mọi hướng, cảnh sát lao ra. Đàn em ngã gục, Kiên bị quật ngã. Vinh hoảng loạn kéo Quỳnh lùi ra cầu tàu, dao kề cổ con. Đông đối diện: “Mày muốn mạng tao, tao đổi!” Một chiếc lá bay qua mặt Vinh, hắn nhắm mắt. Đông lao tới vật lộn. Cả hai ngã xuống sông. Đông đẩy Quỳnh về bờ, ôm chặt Vinh chìm xuống. Tôi gào lên, lao ra khỏi phòng chỉ huy. Đến nơi, Quỳnh đã được cứu, Đông cũng được đưa lên bờ, chỉ bị thương nhẹ. Tôi ôm con, nước mắt không ngừng.
Vinh và đồng bọn bị áp giải. Quỳnh bị sang chấn tâm lý, nhiều đêm giật mình gào khóc. Chúng tôi đưa con đi trị liệu. Tháng sau, vết thương của con bắt đầu lành. Một buổi chiều, con nói: “Mẹ ơi, con không sợ chú Vinh nữa. Vì con có bố và mẹ bảo vệ rồi.” Phiên tòa mở ra. Vinh bị án chung thân, Kiên và đồng phạm nhận án thích đáng. Công lý cho Thảo đã được thực thi. Chúng tôi không quên An – con gái Vinh, hoàn toàn vô tội. Chúng tôi lập quỹ tín thác ẩn danh cho con bé đến 18 tuổi. Một năm sau, trong công viên đầy nắng, Quỳnh chạy nhảy thả diều, tiếng cười giòn tan. Tôi và Đông ngồi nhìn con. Mưa rào đổ xuống, chúng tôi trú dưới mái hiên. Sau cơn mưa, cầu vồng hiện ra. Quỳnh reo lên. Tôi và Đông nhìn nhau mỉm cười – sau dông bão, chúng tôi đã tìm thấy cầu vồng của riêng mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!