Con Trai Đi Đài Loan Biệt Tích Suốt 20 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……

Con Trai Đi Đài Loan Biệt Tích Suốt 20 Năm Không Về. Thương Con Dâu Tôi Khuyên Nó Đi Lấy Người Khác thì……
Tôi ngồi sụp xuống nền gạch lạnh buốt, cả người run rẩy như lá úa trước gió. Lời mẹ Huệ vừa nói ra như nhát dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim khiến tôi nghẹt thở. Bà bảo sáng mai tôi phải đi gặp thầy giáo Khang – một người đàn ông khác – nếu không bà sẽ tuyệt thực. Tôi nhìn đôi mắt mờ đục nhưng đầy quyết liệt của bà, nhìn thân hình gầy guộc đang cố gắng ngồi dậy trên chiếc giường tre cũ kỹ, lòng tôi như bị ai bóp nghẹt. Không phải tôi sợ gặp người lạ, mà vì tôi hiểu mẹ đang làm vậy hoàn toàn vì thương tôi. Chính sự hy sinh ấy mới khiến tôi đau đớn đến tột cùng. Bà sẵn sàng làm kẻ ác, sẵn sàng chà đạp lên tình cảm của chính mình để ép tôi thoát khỏi vũng lầy chờ đợi vô vọng này. Hai mươi năm, tròn hai mươi năm tôi sống trong căn nhà này như một bóng ma, chỉ bám víu vào niềm tin rằng chồng tôi sẽ trở về.
Ngày ấy làng tôi nghèo lắm. Nhà nào cũng chỉ vài sào ruộng cằn cỗi. Cả năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mà vẫn chẳng đủ ăn. Chồng tôi – Trần Đại – lúc đó cưới tôi được ba tháng, mới hai mươi tuổi, đôi mắt sáng rực khát khao đổi đời. Anh nói không thể để con cái sau này khổ như bố mẹ, nghèo vì hạt thóc củ khoai. Anh quyết tâm đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan, nơi người ta đồn rằng chịu khó là có thể xây nhà tầng, mua xe máy. Tôi nhớ như in ngày anh đi. Trời cuối đông se lạnh, sương mù bao phủ, mẹ Huệ khóc thầm đến ướt đẫm lưng áo. Anh nắm chặt tay tôi, bàn tay thô ráp vì ruộng đồng, thì thầm: “Em chờ anh nhé, chỉ ba năm thôi, anh sẽ gửi tiền về xây lại căn nhà ngói, mình sẽ có tương lai khác.” Mẹ Huệ đứng nép sau cánh cửa, nước mắt lưng tròng nhưng không dám khóc thành tiếng. Xe khách nổ máy, bụi đỏ mù mịt, bóng anh khuất dần sau lũy tre. Tôi đứng đó, lòng đau như cắt, không ngờ đó là khởi đầu cho hai mươi năm chờ đợi không có hồi âm.
Những tháng đầu, thư từ vẫn đều đặn. Những lá thư tay nồng mùi mực, những cuộc gọi vội vã từ bốt điện thoại công cộng. Anh kể về công trường khắc nghiệt, cái lạnh cắt da cắt thịt, những bữa cơm chỉ toàn mì tôm để dành tiền gửi về. Mỗi lần nhận tiền, mẹ Huệ lại cất vào hộp sắt, bà nói: “Đây là mồ hôi nước mắt của thằng Đại, phải đợi nó về cùng xây nhà như nó hứa.” Rồi thư thưa dần, điện thoại im bặt. Tin tức về anh đứt đoạn hoàn toàn. Làng xóm bắt đầu xì xào. Người ta bảo anh đã có vợ con bên Đài Loan, quên sạch vợ già mẹ già ở quê. Họ khuyên tôi nên quên anh đi, nhưng tôi vẫn tin anh gặp khó khăn gì đó, vẫn đang cố gắng vì gia đình. Chính hy vọng mong manh ấy là sợi dây níu giữ tôi qua năm tháng.
Hai mươi năm trôi qua, tôi từ cô gái đôi mươi đã trở thành người phụ nữ trung niên, nếp nhăn hằn sâu, tóc điểm bạc vì lo toan. Tôi dồn hết tuổi thanh xuân cho ruộng đồng, chăm sóc mẹ Huệ, giữ gìn căn nhà. Người làng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, không hiểu sao tôi có thể chịu đựng cuộc sống cô đơn ấy. Nhưng với tôi, đó là đạo nghĩa vợ chồng, là trách nhiệm làm dâu. Rồi mẹ Huệ đổ bệnh nặng. Những cơn đau khớp hành hạ bà mỗi khi trái gió trở trời. Đêm đêm bà ho khù khụ trong căn buồng vắng khiến tôi thắt ruột. Tôi trở thành trụ cột, một tay lo hết thảy. Sáng sớm tôi đã dậy nấu cơm, sắc thuốc, rồi vác cuốc ra đồng. Nắng như đổ lửa thiêu đốt tấm lưng áo bà ba, mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng tôi không dám dừng. Đôi bàn tay chai sạn, nứt nẻ vì cày cuốc. Nhiều đêm mệt rã rời tôi chỉ muốn buông xuôi, nhưng nhìn mẹ nằm co quắp, tôi lại gắng gượng nhóm lửa bếp. Mùi khói cay nồng quyện vào tóc, vào da thịt, trở thành mùi vị của những năm tháng vất vả.
Mẹ Huệ thương tôi da diết. Bà thường bảo mình là gánh nặng, đã lỡ dở thanh xuân của tôi. Những lời đàm tiếu ngoài làng càng khiến bà đau lòng. Bà quyết phải làm gì đó để tôi không khổ nữa, dù bản thân bà sẽ cô đơn đến cuối đời. Và rồi cuộc trò chuyện định mệnh ấy xảy ra. Với đôi mắt ngấn nước và giọng kiên quyết lạ thường, mẹ Huệ nói: “Con nghĩ hy sinh của con là cao cả sao? Không, con chỉ đang tự hành hạ mình và trói buộc mẹ. Mẹ không cần hiếu thảo giả tạo. Mai con không đi gặp thầy giáo Khang, mẹ sẽ tuyệt thực. Mẹ không thể nhắm mắt khi thấy con tàn héo vì tình nghĩa suông.”
Tôi quỳ xuống van xin, nước mắt giàn giụa, nhưng bà không lay chuyển. Tôi đành phải đồng ý, lời đồng ý ấy như nhát dao cắt đứt sợi hy vọng cuối cùng tôi ôm ấp suốt hai mươi năm. Sáng hôm ấy tôi thức dậy với cơ thể nặng trịch như vừa qua trận ốm. Đôi mắt sưng húp, lòng chết lặng. Tôi vẫn làm mọi việc quen thuộc: vo gạo, nấu cháo, sắc thuốc cho mẹ. Mẹ Huệ im lặng nhưng tôi thấy bà thở phào nhẹ nhõm. Bà đang đau hơn tôi, phải làm kẻ ác để cứu tôi. Tôi vẫn lau di ảnh chồng trên bàn thờ, vẫn thắp nhang mỗi sáng và thầm nhủ dù có làm gì, lòng tôi vẫn chỉ hướng về anh.
Đêm ấy, một cơn dông bất chợt ập đến. Bầu trời đen kịt, tia chớp xé toạc màn đêm, sấm rền vang. Mưa quất mạnh vào mái ngói. Tôi nằm co ro trên giường tre ngoài, không tài nào chợp mắt. Trong đầu văng vẳng lời hứa với mẹ. Bỗng con chó mực gầm gừ rồi sủa dồn dập về phía sân. Tim tôi đập thình thịch. Tôi rón rén ra hiên, nép sau cột gỗ nhìn ra. Một tia chớp lóe sáng, tôi khựng người. Dưới ánh chớp, một bóng người cao lớn, hơi khập khiễng đang đứng bất động bên bờ ao sau nhà, giữa cơn mưa như không hay biết gì. Cảm giác quen thuộc xen lẫn đau đớn chạy dọc sống lưng. Tôi muốn chạy ra gọi tên, nhưng cổ họng nghẹn cứng, chân tay bủn rủn. Không lẽ………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
sau hai mươi năm, đúng đêm tôi phải thỏa hiệp số phận, anh trở về?
Sáng hôm sau, trời trong vắt nhưng lòng tôi không yên. Tôi ra bờ ao, mắt dán chặt xuống mặt đất. Gần bụi sắn dây, một ánh kim loại lóe lên. Tôi run rẩy gạt lá, nhặt lên một chiếc bật lửa cũ kỹ hoen rỉ. Lau sạch bùn đất, hai chữ cái viết tắt tên chồng cùng hình ngôi sao nhỏ hiện ra – món quà tôi tặng anh ngày anh lên đường. Toàn thân tôi như bị điện giật. Ngọn lửa nhỏ cháy lên, nước mắt tôi rơi lã chã. Người đêm qua chính là anh?
Tôi giấu chiếc bật lửa vào hòm đồ cũ, tim đập loạn nhịp mỗi khi nhìn ra bờ ao. Những ngày sau, làng xóm xôn xao vì tin đồn về một người đàn ông lạ mặt tiều tụy, khập khiễng lảng vảng đầu làng. Mẹ Huệ nhận ra sự thay đổi trong tôi, bà không thúc ép chuyện gặp thầy giáo Khang nữa, chỉ lặng lẽ nhìn về phía cổng với ánh mắt vừa hy vọng vừa lo sợ.
Rồi một buổi chiều nắng vàng nhạt, chiếc xe hơi bạc bóng dừng trước cổng. Cả làng đổ ra xem. Cửa xe mở, một người đàn ông bước xuống, vịn chặt thành xe vì chân khập khiễng. Gầy guộc, tiều tụy, mái tóc điểm bạc, gương mặt đầy sẹo. Anh mặc âu phục cũ kỹ. Tôi đứng chết lặng. Mẹ Huệ chống gậy ra, run rẩy chạm vào khuôn mặt anh: “Con… con có phải Đại không?” Anh cúi đầu, giọt nước mắt rơi: “Mẹ ơi… con đã về.”
Tôi lao tới ôm chầm lấy anh, nức nở. Anh cũng ôm tôi thật chặt. Cả làng lặng lẽ chứng kiến. Anh kể lại sự thật hai mươi năm qua. Những ngày đầu ở Đài Loan, anh gặp tai nạn ngã từ dàn giáo cao, chấn thương sọ não nặng, mất trí nhớ suốt mười lăm năm. Anh lang thang làm thuê nặng nhọc, không tên tuổi. Ký ức chỉ trở về cách đây năm năm khi vô tình thấy hình ảnh làng quê. Anh mặc cảm vì thân tàn ma dại, nên lao động tích góp để trở về tươm tất nhất.
Nghe xong, tôi và mẹ khóc nức nở. Tất cả oán hờn tan biến. Hóa ra anh không vô tâm mà đã chịu đựng tột cùng. Những ngày sau, căn nhà nhỏ bừng sáng tiếng cười. Mẹ Huệ lúi húi nấu món anh thích. Anh ra vườn chăm rau, tỉa cây dù chân khập khiễng. Tôi đứng hiên nhìn anh, lòng tràn đầy hạnh phúc. Hai mươi năm chờ đợi không uổng phí. Chiếc bật lửa cũ giờ là minh chứng cho hành trình trở về gian nan của chồng.
Người làng giờ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Mẹ Huệ mỉm cười tươi, nắm tay tôi và anh đặt chồng lên nhau. Khi hoàng hôn buông trên cánh đồng lúa chín, tôi và anh ngồi bên bờ ao. Anh nắm tay tôi: “Anh đã qua địa ngục để về với thiên đường. Thiên đường chính là đây, bên em và mẹ.” Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm. Dù cuộc đời nghiệt ngã, những ai giữ trọn lòng thủy chung cuối cùng cũng được đền đáp xứng đáng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!