Tôi giấu thân phận chủ tịch Công Ty làm bảo vệ, về ra mắt bố vợ thì sững sờ nhận ra chính ông là người ………..
Tôi đứng chết lặng trước cánh cửa gỗ sơn xanh đã phai màu. Ông bước vào, tháo mũ cối treo lên đinh tường, đôi bàn tay thô ráp nổi gân xanh. Vết sẹo dài chạy chéo qua đuôi lông mày phải hiện rõ dưới ánh đèn vàng. Tôi nhận ra ngay. Tám năm trước, chính người đàn ông này đã đứng chắn cửa xưởng số một, tay nắm chặt chiếc mỏ lết, tuyên bố trước hàng chục tên giang hồ rằng ai muốn đụng vào máy móc phải bước qua xác ông.
Tay tôi siết chặt chén trà đến mức suýt vỡ. Tim đập loạn. Người bảo vệ lương sáu triệu đang ngồi trong căn hộ tập thể cũ kỹ chính là chủ tịch tập đoàn Nam Thành sở hữu hơn mười lăm nghìn tỷ. Và ông Quốc – bố của Thư – chính là người từng cứu cả cơ nghiệp của tôi khỏi bị đập phá thành sắt vụn.
Ba năm trước, Mai – người tôi định cưới – cấu kết với giám đốc tài chính, lập công ty sân sau, chuyển hơn ba trăm tỷ ra nước ngoài rồi biến mất. Tôi thức trắng hai năm bán đất vàng, huy động mọi nguồn lực để cứu tập đoàn khỏi phá sản. Sau đó tôi chán ngấy những nụ cười toan tính. Tôi thuê căn hộ nhỏ ở Cầu Giấy, nộp hồ sơ xin việc dưới tên Nguyễn Văn An, nhận vị trí bảo vệ khu chung cư trên đường Nguyễn Trãi với mức lương sáu triệu.
Cuộc sống thu hẹp trong bộ đồng phục xanh thô, đứng quẹt thẻ, phân luồng xe, kiểm tra bình chữa cháy. Tôi tìm thấy sự yên bình trong những con số nhỏ bé ấy.
Rồi Thư xuất hiện. Giữa trưa nắng gắt, bà Hoa bị xẹp lốp dưới hầm. Tôi đẩy xe giúp bà ra tận tiệm sửa. Khi quay về, cổ họng khô rát, Thư đứng sẵn dưới gốc bàng, đưa cho tôi chai nước suối ướp lạnh còn đọng hạt nước. “Anh An uống đi, em vừa mua. Thấy anh vất vả quá.” Không có nụ cười xã giao, không có toan tính. Chỉ có sự quan tâm mộc mạc. Tôi nhận chai nước, tu một hơi. Lần đầu sau nhiều năm tôi cảm nhận được sự chân thật.
Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Những buổi tối cô mang xôi nóng, những bữa phở vỉa hè ba mươi nghìn, những lần mặc cả áo sơ mi chợ đêm. Thư không hỏi tôi kiếm bao nhiêu, không đòi hỏi quà cáp. Cô vui vẻ với hiện tại. Tôi yêu cô từ những điều giản dị ấy.
Khi Thư rủ về Thái Nguyên ra mắt bố mẹ dịp lễ, tôi đồng ý. Tôi cất hết đồng hồ, điện thoại đắt tiền, chỉ mang theo hai triệu và chiếc điện thoại cục gạch. Sáng sớm chúng tôi lên xe khách Mỹ Đình. Xe chạy qua những cánh đồng lúa, Thư ngủ gục trên vai tôi. Tôi nhận tin nhắn từ giám đốc điều hành xin duyệt dự án Hải Phòng nhưng tắt máy, tập trung vào vai diễn bảo vệ nghèo.
Taxi dừng trước khu tập thể nhà máy cơ khí số một. Những dãy nhà năm tầng tường vàng ố, dây điện rối như mạng nhện, sân bê tông nứt nẻ. Thư dẫn tôi lên tầng ba, căn 304. Bà Vân mở cửa, đón lấy túi hoa quả với nụ cười hiền hậu. Tôi đưa quà, bà xua tay: “Lương lậu ba cọc ba đồng, quà cáp làm gì cho tốn.”
Rồi ông Quốc về. Ông ngồi đối diện, pha trà Thái Nguyên. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt vuông chữ điền, vết sẹo, bàn tay chai sần. Ký ức ùa về.
Năm 2018, nhà máy nợ hơn tám mươi tỷ. Tập đoàn tôi mua lại khoản nợ. Chủ nợ cũ thuê giang hồ mang búa tạ, xích sắt xông vào định đập phá máy móc bán sắt vụn. Ông Quốc – lúc đó là quản đốc – đập chuông báo động, tập hợp hơn năm mươi công nhân cầm cờ lê, mỏ lết lập hàng rào sống. Ông đứng giữa, tuyên bố máy móc là cần câu cơm của hàng trăm gia đình, ai đụng phải bước qua xác ông. Cuộc giằng co kéo dài bốn tiếng dưới cái nắng hầm hập cho đến khi công an tới.
Tôi có mặt đúng lúc đó. Sau khi đuổi được đám giang hồ, tôi cam kết trước toàn thể công nhân sẽ giữ nguyên máy móc, không sa thải ai. Hai tháng sau, tôi tổ chức lễ vinh danh, trao tận tay ông tấm bằng khen và sổ tiết kiệm hưu trí trọn đời ba triệu mỗi tháng. Bức ảnh tôi bắt tay ông trong bộ đồ bảo hộ vẫn treo trang trọng sau bàn làm việc của tôi suốt tám năm.
Giờ đây người đó đang ngồi trước mặt tôi, đẩy chén trà sang và hỏi: “Cháu làm bảo vệ được bao lâu rồi? Lương tháng bao nhiêu?”
Tôi cúi đầu, cố giữ giọng đều: “Hơn bốn năm. Lương sáu triệu, thuê phòng ghép nên cũng dư được chút ít.”
Ông nhìn tôi lâu. Ánh mắt sắc. “Cháu nói chuyện mạch lạc, phong thái đĩnh đạc. Không giống người quen nhặt từng đồng dưới hầm xe.”
Mồ hôi ướt lưng. Tôi bịa chuyện từng làm quản lý nhà hàng rồi thất nghiệp vì dịch. Ông nghe nhưng chưa hoàn toàn tin. Ông tiếp tục hỏi về ca trực, hệ thống bơm cứu hỏa, thẻ chip tuần tra. May mà tôi đã làm thật nửa năm nên trả lời trôi chảy. Sự nghi ngờ dịu bớt đôi chút………….
……………………………………………
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Bà Vân bưng mâm cơm lên: canh cua đồng rau đay, thịt ba chỉ luộc, cà pháo, tôm chua. Ông rót rượu nếp. Chúng tôi nâng chén. Bữa cơm mộc mạc nhưng ấm. Ông bắt đầu kể chuyện xưởng ngày xưa, chuyện anh em công nhân coi nhà máy như nhà. Tôi ngồi im nghe, trong lòng nặng trĩu. Tôi đang giả nghèo trước mặt người từng liều mạng bảo vệ tài sản của chính mình.
Ăn xong, ông ngồi lại hút thuốc. Ông nhìn tôi nghiêm nghị: “Gia đình bác chỉ có một đứa con gái. Bác không cần rể giàu sang. Chỉ cần người thật lòng, không giấu giếm.”
Từng chữ như nhát búa. Tôi suýt nói ra sự thật ngay lúc đó. Nhưng bà Vân gọi từ bếp, không khí dịu lại. Tôi hứa sẽ dùng cả tính mạng bảo vệ Thư. Ông vỗ tay tôi, gật đầu.
Kỳ nghỉ kết thúc. Tôi trở về Hà Nội, khoác lại bộ vest, gọi giám đốc dự án Hoàng lên. Tôi chỉ bản đồ vệ tinh khu tập thể nhà máy cơ khí Thái Nguyên và ra lệnh: trong ba ngày phải có phương án nâng cấp toàn diện. Ngân sách hai trăm tỷ, lấy từ quỹ phúc lợi. Không di dời một hộ dân nào. Thay toàn bộ đường ống nước, hạ ngầm điện, sơn lại năm dãy nhà, xây nhà văn hóa ba tầng kết hợp trạm y tế.
Ba ngày sau, đoàn kỹ sư có mặt. Cuộc họp với người dân diễn ra tại sân bóng chuyền cũ. Hoàng tuyên bố dự án tài trợ một trăm phần trăm, không thu một đồng. Bản vẽ 3D được treo lên. Tiếng vỗ tay vang dậy khi phó chủ tịch phường đóng dấu xác nhận.
Công trường khởi động. Máy xúc đào đường ống, thợ xây đu mình trên giáo sơn lại tường, cửa sổ mục được thay bằng nhôm kính. Ông Quốc được bầu làm tổ trưởng giám sát cộng đồng. Sáng nào ông cũng đội mũ cối, cầm sổ tay xuống công trường kiểm tra cát, thép, tỉ lệ vữa. Ai làm ẩu bị ông bắt làm lại. Tôi nhận báo cáo hình ảnh mỗi tối, phê duyệt thanh toán đúng hạn.
Tháng mười một, công trình hoàn tất. Khu tập thể lột xác: tường vàng óng, sân lát đá, đèn năng lượng mặt trời, nhà văn hóa khang trang. Tôi đón Thư đi dạo. Chúng tôi ngồi trên ghế đá trước sảnh nhà văn hóa. Tôi mở ba lô, đặt trước mặt cô tập hồ sơ đóng dấu đỏ và thẻ căn cước.
Tôi kể hết. Về Mai phản bội, về quyết định làm bảo vệ, về chai nước suối năm nghìn đồng, về việc nhận ra bố cô, về dự án hai trăm tỷ chỉ để trả ơn và để cô thấy tôi không còn giấu gì nữa.
Thư im lặng lâu. Rồi cô nhìn tôi, mắt đỏ: “Nếu tình cảm anh dành cho em từ ngày đầu không phải giả, thì dù anh là bảo vệ hay chủ tịch, em vẫn chọn anh.”
Chúng tôi cưới ngay tại sân nhà văn hóa mới. Tôi điều hai mươi chiếc xe đen bóng lên Thái Nguyên. Ban giám đốc bê tráp đứng hàng dài. Ông Quốc mặc bộ vest cũ cất dưới đáy tủ từ thời trẻ, đặt tay Thư vào tay tôi trước bàn thờ. Bữa tiệc hơn trăm mâm. Giám đốc tập đoàn ngồi chung bàn với công nhân nghỉ hưu. Ranh giới giàu nghèo tan biến trong tiếng cụng ly.
Đêm tân hôn, tôi lấy từ vali ra vỏ chai nước suối năm xưa đã được hút chân không bảo quản. Tôi đặt nó lên kệ đầu giường. Thư đã ngủ. Tôi nằm bên cạnh, nhìn vỏ chai phản chiếu ánh đèn ngủ. Mười lăm nghìn tỷ, hàng chục dự án, những cuộc họp hội đồng quản trị chưa bao giờ mang lại cảm giác bình yên như lúc này. Tôi khép mắt, biết mình đã tìm thấy nơi dừng chân thật sự.




