Cãi Nhau, Chồng Đánh Tôi Gãy Tay Và Khinh Bỉ: “Mày Nghĩ Ông Bố Già Nhà Cây Cứu Được Mạnh Mạnh?” Tôi Gào Khóc: “Bố Cứu Con!” 30 Phút Sau, Công An Ập Tới.
Đêm cuối tháng năm 2025, trời Hải Phòng oi nồng. Trong căn nhà Bốn tầng nhà chồng, tôi tay run run: “Anh trả điện thoại.” Dũng đứng sát mép giường, một tay máy tôi, mắt đỏ ngầu. Anh không trả lời. Tôi bước tới giật. Một tiếng bốp vang lên. Má trái nóng. Tôi đứng im, không khóc, chỉ nhìn thẳng người đàn ông trước mặt. Anh thở mạnh: “Tại em cứ ép anh.”
Bà Tuyết từ hành lang chạy vào, tóc rối: “Có chuyện gì từ nói. Hàng xóm cười cho.” Tôi quay sang mẹ chồng: “Mẹ hỏi con trai mẹ xem anh ấy vừa làm gì.” Bà Nhung Dũng rồi bảo tôi: “Vân chồng con đang nóng. Bớt một câu đi.” Lòng tôi ngắt quãng. Lại là tôi phải trả ơn.
Tôi đưa tay đưa vào chồng. Dũng chộp cổ tay tôi. Hai user co. Gót chân tôi mảnh vụn. Tôi nghiêng người chống tay xuống nền. Một cú đá hạ cánh tay phải chịu lực. Âm thanh nhỏ nhưng cả ba người đã chết lặng. Cơn đau nóng rực rỡ từ cổ tay lên vai. Tôi khuỵu xuống, ôm cánh tay trái, hôi hôi túa ra. Bà Tuyết tái mét: “Dũng, bạn làm cái gì thế?” Dũng đứng, mặt từ đỏ sang trắng, rồi gằn: “Tại cô ấy cứ sâu con.”
Từ tầng dưới vang tiếng cửa sổ. Ông Nghiêm vừa về. Ông chạy lên, ánh mắt trượt từ mặt tôi đỏ xuống cánh tay rồi sang con trai. “Nhà này vừa xảy ra chuyện gì?” Tôi không trả lời ngay. Để kể vì sao tôi ngồi dưới nền và cánh tay không được cử động, tôi phải quay về hơn bảy tháng trước.
Ngày 12 tháng 5 năm 2025 tôi mặc Váy cưới bước vào căn nhà này. Tôi 32 tuổi, làm điều phối lịch tàu. Bố tôi, ông Đỗ Văn Tấn, 63 tuổi, công nhân sửa máy tàu nghỉ hưu, sống một mình ở Kiến Thụy. Dũng hơn tôi ba tuổi, làm cùng bố mẹ tại cơ sở vật chất Nghiêm Phát. Anh từng chạy hơn cây số đón tôi tan ca thấp, từng mang cháo khi tôi sốt. Tôi tin mình đã chọn đúng người.
Bốn tháng đầu vẫn ổn định. Tôi đi làm, tối về phụ cơm. Nhưng những vết nứt này bắt đầu từ công việc nhỏ. Bố trí mang rau cải và trứng gà lên thăm. Bà Tuyết cầm bó rau lắc: “Ở phố thiếu gì rau ngon. Bác khó làm gì.” Tôi ủng hộ túi: “Rau bố không thuốc, con thích.” Bà trả lời: “Mẹ chỉ nói bác chăm.” Tối đó tôi kể cho Dũng. Anh bảo: “Mẹ không có ý gì. Em nhạy cảm quá.”
Rồi bà nhấn mạnh với khách: “ Nó ở dưới huyện cơ.” Tôi mặc áo sơ mi sạch sẽ xuống nhà, bà bảo: “Mặc sáng tối lên. Trông như đi làm kho.” Tôi kể Dũng. Anh lại nói: “Mẹ phụ nữ để ý chuyện đấy. Em nghe cho vui.” Tôi bắt đầu thấy mỗi lần kể cảm giác giác của mình, anh lại chứng minh cảm giác đó không đáng có.
Đầu tháng tôi có đề cập đến chuyện riêng. Dũng lập tức khó chịu: “Em lấy anh chưa nửa năm đã muốn rời khỏi nhà bố mẹ anh?” Tôi giải thích chỉ muốn không gian hai vợ chồng. Anh biến thành: “Em đang chê nhà anh.” Tôi hiểu với anh, ra đồng nghĩa mất mặt.
Rồi bóng đá xuất hiện. Đêm đầu tiên anh về gần mười hai giờ, cười khỏe thắng hơn hai triệu. Tôi nhắc nhở đừng làm quen. Tuần sau thu thập tám triệu. Anh bảo đùa thôi. Rồi điện thoại liên tục. Anh xem số ngay bàn cơm. Bà Tuyết bảo: “Đàn ông xem bóng bình thường. Có chơi vài đồng cũng sáng sao.”
Giữa tháng sáu anh thắng lớn, mua giày cho tôi. Tôi lo vì tiền dễ quá. Anh nắm tay: “Anh biết dừng.” Ba tuần anh thay đổi. Tôi tưởng tượng cú sốc đủ lớn. Nhưng cuối tháng tám, anh ra ngoài gặp khách. Thực ra anh ngồi trong xe, mở lại tài khoản, xác nhận một lần cuối cùng.
Ngày 23 tôi về sớm. Nghe tiếng lóng đóng cửa. Tủ đứng cạnh, trên giường là cửa sổ tiết kiệm và giấy tờ riêng của tôi. Tôi giật giấy: “Anh đang làm gì?” Anh nói cần xoay. Tôi hỏi: “Xoay hàng hay xoay bo?” Người cứng nhắc: “Ừ, anh chơi lại chưa?”
Tôi đặt điện thoại trước mặt anh với những tin nhắn Đòi tiền, thời điểm 132 triệu biến mất. Anh thừa nhận đã nhận tiền chung, tiền cửa hàng. Tôi nói sáng mai sẽ nói hết với bố anh. Dũng tái mặt, chặn cửa. Tôi vẫn bước. Anh kéo tôi lại. Tôi ngã. Cú đá. Cánh tay cánh.
……………………………..
X/EM TI/ẾP PH/ẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
Ông Nghiêm xuất hiện. Tôi nói thẳng: “Anh Dũng cá độ. Anh lấy 132 triệu tiền chung nói là nhập hàng. Anh còn động vào tiền cửa hàng.” Tôi dũng cảm nói quá. Ông Nghiêm nhìn con: “Còn gì nữa?” Dũng bảo không. Tôi nói anh thừa nhận tạm thời. Fatal face.
Tôi lục điện thoại gọi bố. Dũng cười nhạt: “Mày nghĩ ông bố già nhà quê đấy yêu được bạn?” Ông Nghiêm chết rồi con. Bố trí tôi bắt máy. Tôi chỉ nói được hai chữ: “Bố…tình con.” Giọng nói được thay đổi ngay lập tức. Ông bảo ngồi yên, đã báo công an khu vực.
Hai mươi phút sau bố và ông Hoà lên tới. Bố quỳ trước mặt tôi trước khi nhìn Dũng. Ông hỏi tôi có mặt nào không, có đau nữa không. Công an đến. Dũng được đưa ra về công việc xi lanh. Tôi đưa ra thư viện. Kết quả cận góc tay trái.
Sáng hôm sau bà Tuyết mang hoa quả và phong bì đến. Bà hỏi Dũng đâu, nhắc chuyện công an, rồi khuyên tôi nên nói nhẹ nhàng là thú nhồi bông. Tôi nhìn bà: “Mẹ đến vì con cầu tay hay vì anh Dũng đang giải trình?” Bà im. Tôi trả lại phong bì.
Hơn một tuần sau tôi về Kiến Thụy. Chiếc chìa khóa đưa ngày cưới vẫn còn trong túi. Tôi tự động mở cổng. Bố không hỏi tôi tính sao. Ông chỉ bảo trì nghỉ.
Dũng đến trước cổng. Tôi không gặp. Anh nhắn xin lỗi, hứa bỏ, hứa ra riêng, rồi hỏi tôi muốn anh mất hết mới vừa lòng sao. Tôi lưu hết tin nhắn. Tôi trả lời chỉ một lần: từ thời điểm cần trao đổi công việc chỉ.
Giữa tháng tôi phải trả đơn. Dũng không đồng ý. Tôi không tranh luận. Việc anh không đồng ý không có nghĩa cuộc đời tôi phải kẹt trong lựa chọn của anh.
Lúc đó bên nhà Dũng gãy chuyện tiền cửa hàng. Sổ đối chiếu Ông Nghiêm. Hơn 280 triệu không khớp. Ông thu hết quyền thu tiền của con. Bà Tuyết muốn tiết kiệm chi phí tiếp theo. Ông de: “Bà đưa nữa thì nó còn nghĩ lần nào ngã cũng có mẹ đỡ.”
Những tháng cuối năm cánh tay tôi hồi phục dần dần. Cuộc đối thoại thì không. Dũng vẫn nói anh chỉ sai một lần. Tôi nhìn anh: “Anh không sai một lần. Mỗi lần chơi tiếp, mỗi lần lấy tiền, mỗi lần sửa lỗi đều là lựa chọn.”
Tuyên bố hôn nhân. Không ai đập bàn. Không ai quỳ. Tôi cầm giấy rất lâu. Có buồn, có tiếc, nhưng không hận.
Một buổi chiều cuối tháng mười hai trời lạnh, tôi ngồi bên ngoài cầm ly trà bằng hai tay. Bố hỏi mai lên thành phố có cần ông đi cùng không. Tôi quay sang nhìn mái tóc bạc của ông rồi cười: “Không cần đâu bố. Việc này con tự làm được.”
Anh gật đầu. Chỉ một tiếng “ừ”. Nhưng tôi biết ông vui.
(Tổng số từ: 1728 từ)




