Nghe Con Dâu Nói: “20 Triệu Cũng Không Nuôi Nổi Mẹ Chồng”, Tôi Âm Thầm Thu Hồi Căn Hộ Rồi Khiến Nó Trắng Tay….
Tôi đứng trước cánh cửa bếp, tay cầm ly nước, nghe con dâu nói:
“Tiền thì có đó nhưng mẹ vẫn là gánh nặng. Anh tưởng 20 triệu mua được hết sự mệt mỏi của em sao?”
Tôi lặng lẽ quay về phòng, ngồi xuống mép giường. Trên bàn vẫn còn tờ biên lai lương hưu. Tôi mới đưa cho Ngọc chiều nay. Vậy mà đến tối tôi mới biết mình không phải là người mẹ trong căn nhà này, chỉ là một bà già có tiền nhưng bị coi là phiền phức.
Tôi là bà Mai, 71 tuổi, ở Thái Bình. Chồng mất sớm, tôi làm giáo viên cấp hai suốt 40 năm, tần tiện nuôi thằng Mạnh – con trai duy nhất. Cả đời tích cóp, cộng với tiền bán mảnh đất hương hỏa, tôi dành dụm được hơn 3 tỷ đồng. Hai năm trước, Mạnh lấy vợ là Ngọc. Thương con ở trọ chật chội, tôi rút gần hết tiền mua một căn hộ chung cư hai phòng ngủ ở Nam Từ Liêm. Khi làm thủ tục, Mạnh nắm tay tôi nói:
“Mẹ đứng tên sổ đỏ đi.”
Tôi gật đầu. Cuốn sổ đỏ ấy là chỗ dựa cuối cùng của tuổi già.
Cuối tuần trước, Mạnh gọi, giọng mệt mỏi bảo bị sốt virus ba ngày, vợ bận dự án tối mới về nên chỉ ăn cháo hộp. Nghe vậy ruột tôi nóng ran. Tôi hái rau ngót, nhổ sả, bắt gà chọi, gói thêm trứng gà ta. Sáng sớm hôm sau, tôi bắt xe khách lên Hà Nội. Hơn 11 giờ trưa, tôi mở cửa căn hộ 805 bằng chiếc chìa khóa dự phòng.
Nhà lạnh lẽo, mùi nước hoa đắt tiền nhưng thiếu hơi ấm. Mạnh nằm trên sofa, mặt nhợt nhạt. Thấy tôi xách đồ bước vào, nó giật mình:
“Mẹ sao lên không gọi con đón?”
Tôi bảo con cứ nằm nghỉ, rồi vào bếp nấu cháo gà tía tô và luộc gà. Mùi thơm lan tỏa khắp căn hộ. Mạnh ăn xong ra mồ hôi, sắc mặt khá hơn rồi vào phòng ngủ. Tôi tranh thủ lau dọn nhà cửa, chờ Ngọc tan làm.
Bảy giờ tối, Ngọc về, mặc váy ôm, xách túi hiệu. Vừa ngửi thấy mùi thức ăn, nó khựng lại:
“Mẹ lên từ bao giờ ạ? Sao anh Mạnh không báo con?”
Tôi bảo mình lên từ trưa vì con ốm. Ngọc nhíu mày nhìn đĩa gà:
“Mẹ lặn lội mang đồ quê lên làm gì? Siêu thị đầy đồ organic. Thịt gà luộc anh Mạnh đang ốm ăn sao nổi? Canh rau mẹ có nêm mì chính không? Nhà con ăn healthy, không dùng bột ngọt.”
Tôi đứng lặng, tay siết chặt chiếc tạp dề. Mâm cơm ấy tôi dậy từ năm giờ sáng chuẩn bị. Con gà nuôi suốt nửa năm trời. Vậy mà Ngọc không một lời cảm ơn, chỉ toàn xét nét. Nó bảo đã ăn nhẹ ở công ty, rồi đi vào phòng nghỉ, còn dặn tôi lau bếp bằng bọt biển để khỏi xước mặt kính và nhớ bọc rác hai lớp trước khi mang ra hành lang.
Bữa tối hôm ấy, tôi ăn một mình. Miếng thịt gà bỗng trở nên đắng nghét.
Đêm đó, tôi ngủ trên chiếc đệm gấp ngoài phòng khách. Nửa đêm, tiếng cãi vã từ phòng ngủ vọng ra.
Ngọc nói:
“Mẹ lên không báo trước, mang gà quê làm bẩn bếp, mùi nước mắm ám cả nhà. Em chạy KPI cả ngày, không có thời gian hầu hạ bà.”
Mạnh khẽ đáp:
“Mẹ thương anh nên mới lên thôi, em nhẫn nhịn vài hôm.”
Ngọc gắt lên:
“Tính mẹ hay tọc mạch, lỡ đụng đồ điện hỏng thì sao? Cái tủ lạnh em mua bốn mươi triệu đấy.”
Sáng hôm sau, Mạnh đi họp từ sớm. Ngọc mặc đồ công sở rồi dặn tôi khóa cửa cẩn thận.
Nhà chỉ còn một mình tôi.
Định nấu bữa trưa, tôi mở tủ lạnh thì chết lặng.
Hai cánh tủ bị khóa bằng dây cáp xe đạp và ổ khóa số. Trên đó còn dán một mảnh giấy màu vàng:
“Tủ lạnh đựng mỹ phẩm, đông trùng hạ thảo và thực phẩm chức năng đắt tiền. Mẹ đừng đụng vào kẻo làm hỏng.”
Tôi run bần bật vì nhục nhã.
Người mẹ lặn lội hơn trăm cây số mang tình thương lên cho con, lại bị con dâu đề phòng như một kẻ trộm.
Tôi vò nát tờ giấy. Đống đồ quê bắt đầu ôi thiu.
Buổi trưa nắng gần bốn mươi độ, tôi định vào phòng nghỉ thì phát hiện quạt trần và điều hòa đều không chạy. Kiểm tra hộp điện, tôi thấy cầu dao phòng mình đã bị dập xuống.
Người cuối cùng rời khỏi nhà sáng nay chính là Ngọc.
Tôi hiểu tất cả.
Nó cố tình khóa tủ lạnh, cắt điện để tôi vừa nóng vừa đói, tự khắc phải bỏ về quê.
Tối đó, khi hai vợ chồng trở về, Ngọc còn giả vờ hỏi:
“Mẹ ở nhà có buồn không? Sao mâm cơm đạm bạc thế?”
Tôi bình tĩnh kể chuyện tủ lạnh bị khóa và cầu dao bị dập. Mạnh quay sang hỏi vợ. Ngọc lập tức viện đủ lý do rằng do lỗi kỹ thuật.
Cuối cùng…
Mạnh vẫn tin vợ.
Đêm khuya, khi Mạnh đi uống bia với bạn, tôi nghe Ngọc nói chuyện điện thoại với mẹ ruột:
“Trưa con dập cầu dao, khóa tủ lạnh cho bà nhịn đói chết nóng. Không trụ nổi ba ngày đâu. Thằng chồng ngu nghe lời con hết.”
Bà thông gia còn cười khẩy:
“Làm mạnh tay vào.”
Tôi lặng lẽ mở điện thoại…
Ghi âm toàn bộ.
Sáng hôm sau, tôi chỉ nấu một nồi cháo trắng.
Ngọc nhìn thấy thì nở nụ cười đắc ý.
Đợi hai vợ chồng đi làm, tôi gọi thợ khóa đến thay toàn bộ lõi khóa cửa chính. Sau đó tôi xếp đồ vào vali, lau sạch căn hộ, đặt bản sao sổ đỏ lên bàn, đè lên chính tờ giấy mà Ngọc từng dán trên tủ lạnh.
Tôi kéo vali ra khỏi cửa.
Khóa chặt………………
……………………………………………
Mời quý độc giả đọc PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Trên chuyến xe trở về Thái Bình, tôi nhắm mắt, tưởng tượng cảnh hai vợ chồng đứng ngoài cửa mà không thể bước vào.
Tối hôm đó, điện thoại rung liên tục.
Chín mươi chín cuộc gọi nhỡ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia, Ngọc hét lên:
“Mẹ đổi khóa hả?”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Đừng gọi đó là nhà của con nữa. Tôi thay khóa rồi. Sổ đỏ đứng tên tôi. Tôi cho các người ở nhờ thì được ở. Đã vong ân bội nghĩa thì tôi lấy lại.”
Ngọc cuống cuồng chối cãi.
Mạnh quay sang quát vợ.
Tôi mở đoạn ghi âm.
Tiếng nói của Ngọc và bà thông gia vang lên rõ mồn một.
Ngọc bật khóc.
Mạnh chết lặng.
Tôi chỉ nói thêm một câu:
“Từ hôm nay, các người không được quay về căn hộ nữa. Đồ đạc tôi sẽ gửi sau.”
Sáng hôm sau, Ngọc đăng Facebook tố tôi độc ác, cướp nhà của con.
Bà thông gia cũng vào bình luận hùa theo.
Đến trưa, bà ta kéo thẳng đến nhà tôi ở Thái Bình, vừa bước vào sân đã gào lên:
“Bà Mai độc ác, đuổi con gái tôi ra đường!”
Tôi bình tĩnh mời trưởng thôn và họ hàng sang làm chứng.
Ngọc khóc lóc kể khổ.
Đợi nó nói xong, tôi lấy tờ giấy từng dán trên tủ lạnh ra.
Sau đó bật đoạn ghi âm.
Cả sân im phăng phắc.
Rồi tiếng xì xào nổi lên khắp nơi.
Cả làng phẫn nộ.
Bà thông gia chết lặng.
Ngọc khuỵu xuống đất.
Mạnh quỳ sụp trước mặt tôi.
Tôi nhìn con trai, giọng nghẹn lại:
“Mẹ nhịn ăn nhịn mặc nuôi con khôn lớn, mua nhà cho con ở. Nhưng con lại không biết bảo vệ lẽ phải. Hôm nay mẹ thu hồi căn nhà. Từ nay đừng gọi mẹ nữa.”
Hai vợ chồng bị mời ra khỏi sân.
Một tuần sau, tôi bán căn hộ, thu lại toàn bộ tiền, dành một phần xây nhà thờ họ, phần còn lại gửi tiết kiệm.
Mạnh và Ngọc phải chuyển đến thuê một phòng trọ mái tôn ở Thạch Thất.
Mùa hè nóng như đổ lửa.
Hai vợ chồng suốt ngày cãi vã.
Còn tôi…
Chiều chiều ngồi trước hiên nhà ở quê, nhấp chén trà sen, nghe gió đồng thổi mát rượi.
Đến lúc ấy tôi mới hiểu…
Tình thương dành cho con cái cũng cần có ranh giới.
Nuôi con không phải để trở thành tấm thảm chùi chân.
Tài sản do mình làm ra phải biết gìn giữ.
Con hiếu thảo thì yêu thương, che chở.
Kẻ vong ân thì nên dứt bỏ.
Sống thanh thản một mình còn hơn bị khinh rẻ ngay trong chính mái nhà của mình.
Nắng chiều vàng hoe phủ kín cánh đồng.
Tiếng chim hót vọng từ xa.
Nhẹ nhàng nhắc tôi rằng…
Có những chuyến đi, một khi đã quay lưng, thì không cần ngoảnh đầu lại nữa.





