Thiếu Tá Đến Bệnh Viện Thăm Nhân Tình Hư Thai, Không Ngờ Đụng Mặt Vợ Cũ Và 3 Đứa Con Giống Anh Như Đúc….
Tôi đứng đơ người giữa hành lang bệnh viện, bàn tay vẫn còn vươn ra giữa không trung sau khi bị cô hất phắt. Mấy ngón tay tôi tê dại, nhưng còn tê dại hơn cả là cảm xúc trong lồng ngực đang bị bóp nghẹt. Mẹ tôi bên cạnh vẫn đang thoi thóp những tiếng khóc đứt quãng, nhưng tôi không còn nghe thấy gì ngoài tiếng máu đang đổ rầm rập trong cuống họng. Chiếc thang máy kim loại sáng loáng kia vừa khép lại, cắt đứt hoàn toàn hình ảnh của Lam Anh và ba đứa nhỏ.
Tôi cúi xuống nhìn Nhã Khanh – người phụ nữ vẫn đang quỳ rạp dưới sàn gạch men lạnh ngắt, hai tay bấu chặt lấy vạt áo bệnh nhân rộng thùng thình. Cô ta ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn tôi, nhưng tôi không còn thấy gì ngoài sự ghê tởm. Trong đầu tôi, từng dòng chữ đỏ chót trong tập hồ sơ y khoa kia cứ hiện lên như một bản án. Năm lần phá thai. Vô sinh vĩnh viễn. Từng liều thuốc kích thích co thắt tử cung cô ta chủ động nạp vào cơ thể để tạo ra những cơn dọa sảy thai. Một màn kịch hoàn hảo được dàn dựng suốt hai năm trời.
Tôi lướt qua cô ta như thể cô ta không tồn tại. Đôi chân tôi nặng trĩu như đeo chì, nhưng tôi cứ bước đi. Bước ra khỏi dãy hành lang ngột ngạt đó. Bước ra khỏi những tiếng chửi rủa của mẹ, những tiếng khóc nỉ non của Nhã Khanh. Tôi không quay đầu lại.
Xe tôi lao vun vút trên đường về căn hộ chung cư mà tôi từng nghĩ sẽ là mái ấm mới. Nhưng bây giờ, nó chỉ là một cái bẫy. Tôi bật tung cửa, không thèm bật đèn. Bóng tối nuốt chửng lấy tôi, nhưng tôi lại thấy nhẹ nhõm vì không phải nhìn thấy khuôn mặt hay những vật dụng của cô ta nữa. Tôi mở tủ đồ, lôi đổ hết quần áo, mỹ phẩm, những món quà đắt tiền của Nhã Khanh ra sàn, nhét tất cả vào vali một cách thô bạo. Tiếng khóa kéo rít lên trong đêm tối như một lời tuyên bố chấm dứt.
Khi tôi kéo chiếc vali cuối cùng ra đặt ngoài cửa thì cô ta về tới. Nhã Khanh hốt hoảng nhìn đống đồ đạc chất đống ngoài hành lang, cô ta lao tới, cố đẩy cửa vào. Tay tôi chặn ngưỡng cửa, cánh tay tôi như một thanh thép cứng rắn không thể lay chuyển.
“Anh Hoàng, em van anh, em biết sai rồi. Em làm tất cả cũng chỉ vì em yêu anh…”
Tôi nhìn cô ta, đôi mắt không còn một chút dao động.
“Cô câm miệng lại đi.”
Giọng tôi khàn đặc, mộc mạc nhưng sắc lẹm hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
“Đừng đem hai chữ yêu thương ra bôi bẩn cuộc đời tôi nữa. Cô đã băm vằn cuộc đời tôi thế này là quá đủ. Giữa chúng ta, từ giây phút này, chấm dứt.”
Cánh cửa gỗ dày đóng sầm lại trước mũi cô ta. Tiếng khóc thét của Nhã Khanh bị cắt đứt hoàn toàn. Tôi dựa lưng vào cánh cửa, thở dốc. Lồng ngực phập phồng như sắp vỡ tung.
Vài phút sau, chuông cửa lại vang lên. Tôi mở ra, mẹ tôi đứng đó, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe sau cuộc hỗn loạn ở bệnh viện.
Mẹ bước vào, giọng vừa lo lắng vừa hậm hực:
“Con định thế nào với ba đứa nhỏ kia? Chúng nó là dòng máu nhà mình, không thể để chúng theo họ ngoại được…”
Tôi đứng sừng sững giữa phòng, đôi mắt nhìn thẳng vào mẹ. Không có sự thương lượng, không có sự thỏa hiệp nào trong ánh mắt đó.
“Mẹ ngồi xuống đi, con có chuyện nói một lần duy nhất.”
Mẹ ngồi xuống ghế sofa, tay vẫn còn run.
“Mẹ cấm từ nay về sau không được can thiệp vào cuộc sống của con nữa. Và tuyệt đối không được tìm đến làm phiền mẹ con Lam Anh.”
Giọng tôi trầm đều, mỗi chữ như đóng đinh xuống sàn nhà.
“Chính sự ích kỷ độc ác của mẹ ngày xưa và sự nhu nhược của con đã đẩy Lam Anh vào con đường cùng. Bây giờ cô ấy sống tốt, sống rực rỡ. Đó là phúc đức của cô ấy và các con. Chúng ta không có tư cách gì để bước chân vào cuộc đời họ.”
Mẹ tôi há miệng định cãi, nhưng tôi không để bà nói tiếp:…………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 

“Nếu mẹ còn cố tình gây chuyện, con sẽ xin chuyển công tác đi thật xa. Mẹ sẽ mất luôn cả đứa con trai này.”
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mẹ im lặng không phản bác. Bà cúi đầu, hai tay bấu chặt vào đùi, nước mắt lặng lẽ chảy trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Bà không nói gì nữa. Chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước ra khỏi căn hộ.
Cánh cửa khép lại, để lại tôi một mình trong bóng tối.
Tôi bước chậm rãi vào căn phòng làm việc nhỏ ở cuối nhà. Không bật đèn. Chỉ mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy cơ thể tôi. Ánh sáng le lói từ chiếc đèn đường bên ngoài hắt qua ô cửa sổ, rọi vào chiếc bảng ghim ở góc phòng. Tôi đưa tay lên gạt nhẹ lớp bụi mờ. Những bức ảnh cũ – tôi và Lam Anh từ những ngày đầu mới cưới. Trong ảnh cô cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm tin vào người đàn ông mặc quân phục đứng bên cạnh. Người đàn ông đó là tôi. Một kẻ đã tự tay đập nát tất cả.
Tôi chạm ngón tay vào gương mặt Lam Anh trong ảnh, hàm răng siết chặt.
“Anh sai rồi, Lam Anh ạ.”
Giọng tôi thì thầm vào khoảng không tĩnh mịch.
“Anh không cầu xin em tha thứ. Anh cũng không xứng đáng làm cha của các con. Nhưng bằng mọi giá… bằng mọi giá anh sẽ làm một cái gì đó để sửa chữa.”
Một tháng sau, tôi nộp đơn xin chuyển công tác. Rời bỏ vị trí đầy triển vọng ở đơn vị cũ để chuyển về phân khu quân sự phụ cận, nơi tập đoàn của Lam Anh đang đặt trụ sở chính. Cấp trên kinh ngạc. Đồng đội không hiểu. Nhưng tôi chẳng cần giải thích với ai. Họ nhìn thấy sự thăng tiến, nhưng với tôi, danh vọng bây giờ chỉ là tro bụi.
Tôi thuê một căn nhà cấp bốn đơn sơ gần đơn vị. Sống lặng lẽ. Làm nhiệm vụ rồi về. Nhưng cứ mỗi đêm, hình ảnh ba đứa trẻ sinh ba lại hiện lên, thôi thúc tôi phải hành động.
Qua một người bạn cũ làm trong cơ sở quản lý giáo dục, tôi âm thầm thu thập thông tin về cuộc sống của bốn mẹ con cô. Tôi biết Lam Anh đã cho các con học tại một ngôi trường quốc tế danh giá nhất thành phố. Cô đã làm quá tốt việc nuôi dạy chúng mà không cần đến bóng dáng của một người cha.
Cuối tuần đó, trời chuyển lạnh. Tôi mặc bộ quân phục chỉnh tề, đứng nép mình dưới một gốc cây phượng vĩ già cỗi đối diện cổng trường. Tôi đứng đó, mắt không rời khỏi cánh cổng lớn. Tiếng chuông tan học vang lên lanh lảnh, học sinh ùa ra như đàn chim non. Tôi thấy xe của cô tấp vào lề. Lam Anh bước xuống, mặc chiếc áo măng tô màu kem thanh lịch, mái tóc ngắn tung bay trong gió chiều. Trên gương mặt sắc sảo, không còn vẻ lạnh lùng của nữ tỷ phú, mà là một nụ cười rạng rỡ tràn đầy hạnh phúc khi ba đứa nhỏ nắm tay nhau chạy ra.
Cô cúi xuống giang tay đón chúng. Ba cậu nhóc đồng thanh gọi “Mẹ ơi!” rồi lao vào lòng cô. Tiếng cười trong trẻo vang vọng cả góc sân trường.
Tôi đứng chôn chân dưới gốc cây, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đôi mắt tôi nóng ran. Tôi phải tự kiềm chế bản thân không lao ra. Không được làm hỏng không gian bình yên của họ. Tôi chỉ có thể đứng nhìn từ xa, như một người xa lạ đầy tội lỗi.
Đúng lúc Lam Anh dắt ba đứa trẻ chuẩn bị bước lên xe, cậu con trai út bỗng nhiên dừng lại. Nó quay đầu nhìn thẳng về phía tôi. Đôi mắt đen láy giống hệt tôi, ngây thơ và tò mò.
“Mẹ ơi, chú bộ đội kia cứ đứng nhìn chúng con mãi.”
Lam Anh khựng lại. Cô chậm rãi quay đầu.
Giữa phố chiều đông đúc, ánh mắt của hai chúng tôi đột nhiên giao nhau. Tôi thấy mình như bị đóng băng vào khoảnh khắc đó. Đôi mắt tôi tràn ngập sự hối hận, van nài và đớn đau. Còn đôi mắt Lam Anh – nheo lại, sắc lạnh và thâm sâu như mặt hồ không đáy. Cô không nói gì. Chỉ nhìn tôi trong vài giây, rồi cô khẽ kéo tay con, quay người bước lên xe.
Cánh cửa xe đóng lại. Chiếc xe lăn bánh đi.
Tôi đứng đó dưới gốc cây phượng già. Những chiếc lá vàng rơi rụng quanh chân tôi. Làn gió buốt giá thổi qua, nhưng tôi không cảm thấy gì ngoài sự trống rỗng đang xâm chiếm từng tế bào. Tôi đã tự tay đánh mất tất cả. Một người vợ hiền thục, ba đứa con trai, một gia đình hạnh phúc. Tôi đã vứt bỏ chúng để rước về một màn kịch đầy rẫy sự rối trá. Và giờ đây, tôi chỉ còn là một người đàn ông đứng bên lề cuộc đời của chính những người thân yêu nhất.
Tôi nhìn theo chiếc xe màu đen khuất dần trong dòng xe cộ đông đúc, lòng tôi như một bản án khắc sâu: không phải nghèo khó hay bão tố mới là hình phạt lớn nhất – mà là sự thức tỉnh muộn màng, khi tất cả đã quá muộn. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi đường và khói xe xộc vào mũi, nhưng tôi vẫn đứng đó, như một pho tượng đá giữa lòng thành phố đang rục rịch lên đèn.
Bóng tối bắt đầu buông xuống. Tôi biết mình không có quyền đến gần hơn. Tôi chỉ có thể đứng từ xa, âm thầm làm một chiếc bóng – một chiếc bóng không tên, không tiếng, không được phép hi vọng. Đó là hình phạt xứng đáng nhất cho một người đàn ông đã hèn nhát đến mức đánh mất cả gia đình mình.
Nhưng dù có thế nào, tôi vẫn sẽ đứng ở đó. Vẫn sẽ lặng lẽ canh giữ bốn mẹ con cô khỏi những nguy hiểm vô hình. Tôi sẽ sống hết phần đời còn lại của mình như một người lính gác bí mật, một kẻ không quyền đòi hỏi, không quyền yêu thương, chỉ có quyền nhìn từ xa.
Vì đó, với tôi, là cách duy nhất để chuộc lại một chút gì đó trong biển lỗi lầm đã phạm phải. Một người đàn ông có thể làm nhiều điều sai trái trong đời, nhưng với tôi, cái sai lớn nhất chính là đánh mất cô ấy, đánh mất những đứa con ruột thịt của mình, vì sự nhu nhược và chữ hiếu mù quáng.
Tôi sẽ không bao giờ có được một ngôi nhà. Nhưng ít nhất, tôi sẽ có một nơi để đứng.
Một nơi để nhìn về ánh sáng – nơi cô và các con đang hạnh phúc.
Và đó, có lẽ, là một kết thúc không tệ cho một câu chuyện bắt đầu bằng những giọt nước mắt và kết thúc bằng những giọt nước mắt khác.
Nhưng ít nhất, tôi đã tỉnh.
Tôi đã thức tỉnh.





