Ly hôn xong mẹ chồng bảo tôi “c;út đi”, tôi cười và nói: biệt thự là của tôi, các người mới là người phải đi………..

Ly hôn xong mẹ chồng bảo tôi “c;út đi”, tôi cười và nói: biệt thự là của tôi, các người mới là người phải đi………..
Tôi vừa rời khỏi tòa án được đúng một tiếng, trên tay là tờ giấy ly hôn với những dòng chữ dứt khoát như một dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân ba năm. Ba năm cam chịu, nhẫn nhục và sống trong cái gọi là nề nếp nhà chồng.
Tôi bước vào biệt thự bằng lối cửa hông, căn nhà rộng hơn 200 mét vuông lúc ấy vô cùng yên ắng. Tôi đi thẳng lên tầng hai, nơi tôi đã sống như một kẻ trọ nhờ suốt ba năm qua. Lấy chiếc hộp carton đã chuẩn bị sẵn, đựng vài bộ quần áo, ít giấy tờ và mấy món đồ kỷ niệm. Tôi ôm chiếc hộp xuống cầu thang, mới chỉ bước đến bậc thứ ba thì giọng mẹ chồng tôi đã vang lên, đanh thép và cay nghiệt:
“Cuối cùng thì cô tiểu thư cũng chịu xuống khỏi phòng rồi đó hả? Ly hôn rồi đâu còn là dâu trong nhà này nữa mà lết thết mãi?”
Tôi không đáp, vẫn giữ nhịp bước đều đều. Nhưng bà Thu không chịu dừng. Bà chắn ngang cầu thang, chống nạnh nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh khỉnh: “Đồ đạc của mày có mấy bộ quần áo rẻ tiền, vài món nữ trang hàng chợ. Dọn đi cho nhanh, chiều nay nhà tôi có khách quý đến chơi.”
Từ ghế sofa, bố chồng tôi, ông Hùng, không ngẩng mặt khỏi tờ báo nhưng giọng nói đã vang lên: “Thôi bà ơi, người ta đi thì cũng phải có phép lịch sự. Dù sao cũng đã phục vụ gia đình mình được mấy năm.” Lời nói ấy lướt qua tôi như một lưỡi dao cùn, vừa nhục nhã, vừa khinh bỉ.
Tôi đưa mắt nhìn về phía Duy, chồng cũ của tôi. Anh ta ngồi thu mình ở góc ghế, vai co rúm, mắt nhìn xuống sàn nhà, miệng cắn chặt, câm lặng như một kẻ đang tự trốn tránh cả thế giới. Bà Thu vẫn chưa dừng, bà giơ tay hất vào chiếc hộp tôi đang ôm: “Cô xem lại giùm cái giờ giấc đi. Lỡ khách tôi đến sớm thấy cảnh tượng này thì mặt mũi tôi để ở đâu? Cô đã ly hôn rồi mà còn muốn phá hoại danh tiếng nhà tôi nữa hả?”
Tôi dừng bước. Không phải vì tức giận, mà vì thấy đã đến lúc. Tôi ngẩng mặt lên, mỉm cười – một nụ cười nhẹ tênh, không mang theo cảm xúc, nhưng đủ khiến không khí trong nhà trùng xuống như bị ai bóp nghẹt: “Mẹ nói sai rồi. Tôi không phải đang dọn đi, tôi về thăm bố mẹ rồi trở lại nhà tôi ngay thôi.”
“Nhà mày?” Bà Thu lập lại, mắt trợn tròn. “Mày bị điên hả? Đây là nhà của con trai tao!”
Tôi nghiêng đầu, vẫn giữ nguyên nụ cười, rồi cất giọng, lần này pha thêm chút châm biếm: “Anh Duy, anh chưa nói với mẹ anh hả? Hay là anh cũng chưa kịp đọc kỹ bản án ly hôn?”
Duy ngẩng phắt lên, khuôn mặt trắng bệch. Nhưng tôi không để anh kịp nói, tôi quay sang bà Thu, giọng lúc này cứng như đá: “Bà có biết tại sao không? Đây là biệt thự 15 tỷ của tôi. Tôi không hiểu tại sao các người còn chưa cút.”
Không gian như nổ tung trong một tiếng sấm vô hình. Mặt bà Thu lập tức đổi sắc từ hồng sang tím rồi đỏ gay. Bà trợn tròn mắt, miệng há hốc, không thốt nên lời. Ông Hùng đặt mạnh tách trà xuống bàn kính, giọng đầy căng thẳng: “Cô Linh, cô nói rõ ra đi, ý đó là sao?”
Tôi nhìn từng người trong phòng, rồi chậm rãi nói: “Ba năm trước, tôi dọn về căn nhà này với tư cách là vợ của Duy. Nhưng trước đó hai năm, bố mẹ tôi đã đứng tên mua lại toàn bộ biệt thự này rồi chuyển sang cho tôi. Tôi giữ im lặng vì nghĩ nếu sống tử tế với nhau, giấy tờ chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng giờ đây, khi mẹ đã nhắc nhở rằng tôi không còn là dâu con trong nhà này nữa, tôi cũng nên nhắc lại các người chưa từng có quyền gì ở đây hết.”
Tôi quay người bước tới chiếc sofa giữa phòng – cái ghế mà trước nay bà Thu luôn ngồi như ngai vàng riêng của bà. Hôm nay tôi ngồi đó đường hoàng, bắt chéo chân, tựa nhẹ người vào thành ghế. “Mẹ còn nhớ không? Hồi đó mẹ chê nhà tôi nghèo, bắt anh Duy phải chia tay. Mẹ nói con trai bà là kỹ sư, không thể lấy loại gái quê làm nghề tay chân thấp hèn. Tôi thương anh ấy thật lòng, nên tôi đã đề nghị chúng tôi dọn ra ở riêng. Tôi nói là tôi đã thuê được một căn nhà rẻ. Mẹ vui lắm vì nghĩ không phải bỏ tiền mua nhà cho con trai.”
Tôi dừng lại, liếc nhìn khuôn mặt đang cứng đờ của bà: “Thật ra căn biệt thự này là của hồi môn bố mẹ tôi mua tặng tôi trước khi cưới. Mua đàng hoàng, sang tên rõ ràng, giấy chứng nhận đầy đủ. Nhưng vì không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp, tôi đã giấu. Tôi chỉ nói là nhà thuê. Hóa ra tôi đã thử đúng. Và mẹ đã rớt ngay từ vòng gửi xe.”
Ông Hùng đặt tờ báo xuống, khuôn mặt đổi sắc. Bà Thu bật cười chua chát, rồi gào lên: “Mày bị điên nặng rồi hả? Nhà này là nhà của cô ta? Ông ơi, ông nghe thấy nó nói gì không?” Bà quay sang Duy: “Con ra đây, con nói cho nó biết nhà này là của ai!”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Duy. Anh ta ngồi như khúc gỗ mục, mặt cắt không còn hột máu, hai tay siết chặt, toàn thân rung lên. Một giây, rồi hai giây, anh ta không nói gì. Cuối cùng, bằng giọng thều thào như kéo từ cuống họng, anh ngẩng lên: “Mẹ ạ… con…
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
đúng là nhà của Linh. Con định nói với ba mẹ, nhưng không kịp.”
Bà Thu như người mất hồn, bà nhào tới chỉ tay vào mặt tôi: “Đồ con ở! Mày dám lừa cả nhà tao! Mày cướp nhà của tao!” Bà giơ tay định tát tôi, nhưng ông Hùng đã kéo bà lại: “Bà im đi!”
Ông quay sang tôi, giọng đã khác hẳn: “Linh à, có lẽ chúng ta nên ngồi xuống nói chuyện lại một chút.” Tôi không đáp, chỉ từ từ lấy ra một tập hồ sơ khác, bìa màu đỏ tươi với con dấu của Tòa án nhân dân đóng nổi ngay trang đầu.
“Các người tưởng ra tòa là xong hả?” Tôi nghiêng đầu, giọng đều đều. “Đơn ly hôn này mới chỉ được thụ lý. Còn vụ chia tài sản, tôi đã nộp đơn riêng. Tôi đã yêu cầu được toàn quyền sở hữu căn biệt thự này cùng với việc chia một nửa tài sản của Duy. Và với tờ giấy này, tôi có quyền đệ đơn yêu cầu cưỡng chế buộc những người không có quyền sử dụng phải rời khỏi tài sản này ngay lập tức.”
Ông Hùng giật lấy tờ đơn, mắt quét nhanh qua những dòng chữ. Ông ta cố giữ bình tĩnh: “Cô đừng vội dùng mấy thứ này để hù dọa. Đúng, căn nhà này đứng tên cô và được mua trước hôn nhân nên về nguyên tắc là tài sản riêng. Nhưng trong ba năm qua, gia đình tôi đã bỏ không ít tiền sửa sang, cải tạo. Phần giá trị tăng thêm là tài sản chung, cô không thể muốn lấy hết.”
Tôi mỉm cười, rồi nhẹ nhàng rút một tập tài liệu khác, đặt lên bàn. Tôi mở ra, từng tờ hóa đơn được xếp ngay ngắn: điều hòa, sofa, rèm cửa, bếp, cả cây bonsai trước sân – tất cả đều có tên tôi và chữ ký của tôi. “Cái cổng sắt 38 triệu, hóa đơn đây. Chữ ký người thanh toán: Trần Thu Linh. Còn anh Duy, anh thất nghiệp suốt hơn một năm rưỡi. Tiền sinh hoạt hàng tháng, tiền xăng xe, bảo hiểm y tế, tôi đều là người trả. Anh muốn tranh chấp? Vậy thì trước hết hãy chứng minh anh có gì đóng góp đi đã.”
Không ai nói gì. Ông Hùng bước đến gần tôi, giọng hạ thấp, mềm đến mức khiến tôi thấy gai người: “Linh à, thôi con. Đây là chuyện trong nhà mình. Sao phải căng thẳng vậy? Ra tòa mệt người lắm. Hay là chúng ta ngồi xuống thương lượng ôn hòa. Bố nghĩ mọi chuyện đều có thể thương lượng mà.”
Tôi bật cười khẽ, lạnh lùng đến mức chính tôi cũng không ngờ mình có thể cười như thế: “Nói chuyện hả? Ôn hòa hả?” Tôi đứng lên, động tác không nhanh nhưng có lực. “Khi bà mắng tôi là đồ vô dụng không biết đẻ, ngay giữa bữa cơm có mặt họ hàng bên nội, có ai đề nghị ngồi xuống nói chuyện ôn hòa không? Khi Duy cặp với thư ký, về nhà nói rằng tôi nhàm chán rồi lạnh nhạt, có ai trong căn nhà này nói với tôi một câu tử tế? Và khi tôi ngồi khóc một mình trong căn phòng tối, chính bà lùa bạn bè tới cười cợt, còn ông thì dững dưng đọc báo. Lúc đó các người có nhớ đến cái gọi là gia đình mình không?”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào ông Hùng: “Bây giờ các người sắp mất nhà, mất danh dự, các người mới nhớ ra hai chữ nói chuyện. Xin lỗi, nhưng những lời nịnh nọt rẻ rúng của các người bây giờ còn không đáng bằng đống bụi lầy ngoài kia.”
Tôi bước về phía cửa, quay đầu lại lần cuối: “Cái gia đình mà mấy người nói với tôi, tôi không cần và tôi cũng chẳng thèm.”
Ông Hùng đỏ mặt tía tai nhưng không nói được gì. Bà Thu nức lên một tiếng rồi ngồi phịt xuống ghế, ôm mặt khóc nức nở. Duy vẫn câm lặng, mặt chôn trong hai bàn tay.
Tôi mở cửa, để ánh chiều tràn vào. Tôi cho họ đúng một tiếng để rời khỏi nhà tôi. Và khi tiếng xe taxi nổ máy rời khỏi cổng, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm nhất trong ba năm.
Mấy tháng sau, công ty ông Hùng phá sản vì tôi rút số vốn âm thầm đã rót vào. Từng hợp đồng bị hủy, ngân hàng siết nợ. Bà Thu từ người đàn bà bóng bẩy thành người tiều tụy bán đồ cũ trên vỉa hè. Còn Duy bị nhân tình bỏ chạy sau khi hết tiền.
Tôi không hả hê. Cuộc đời đã tự thay tôi làm nốt phần còn lại. Tôi chỉ nâng ly rượu vang, nhấp một ngụm. Ánh chiều vẫn rực rỡ như hôm nào, nhưng lần này nó không còn chiếu lên một người phụ nữ bị coi thường, mà là chiếu lên một người phụ nữ đã đứng dậy, đã dành lại tất cả những gì thuộc về mình và để cho quá khứ tự sụp đổ sau lưng.
Tôi biết cánh cửa cuộc đời cũ đã khép lại. Phía trước tôi là một thế giới khác, rộng hơn, sáng hơn, nơi tôi tự viết nên từng dòng cho chính mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!